CHƯƠNG 5: THOÁT Ế KIỂU SẾP
Sau thảm họa "diễn tập phòng cháy" khiến trần nhà bong tróc và sếp Tiến trông chẳng khác gì một con chuột lột, bầu không khí ở Nhất Tâm rơi vào nốt trầm xao xuyến. Để vực dậy tinh thần (và có lẽ là để che đi vết ố trên trần nhà), sếp Tiến nảy ra một ý tưởng thiên tài khác: Làm marketing truyền cảm hứng.
"Các em ạ, thời đại số rồi, chúng ta không thể cứ đi phát tờ rơi như rải tiền qua cửa sổ được," sếp Tiến đứng trên một chiếc ghế xoay (đã được Thành gia cố bằng băng dính điện), dõng dạc tuyên bố. "Chúng ta sẽ đánh vào cảm xúc! Anh đã viết xong kịch bản cho video TikTok triệu view. Tên là: 'Bút ký tình yêu – Gắn kết trái tim'."
Tôi và An nhìn nhau, một dự cảm chẳng lành chạy dọc sống lưng. Thành nhanh nhảu hỏi: "Kịch bản thế nào sếp? Có cháy nổ hay hành động gì không để em chuẩn bị bật lửa?"
Sếp Tiến lườm Thành một cái sắc lẹm rồi quay sang tôi và An với ánh mắt trìu mến đến mức rùng mình: "Không! Đây là ngôn tình. Hoàng và An sẽ đóng vai một cặp đôi đang đứng bên bờ vực tan vỡ. Hai đứa cãi nhau, đòi chia tay. Nhưng ngay khoảnh khắc ký đơn ly hôn, chiếc bút bi cũ hỏng ngòi, Hoàng phải dùng chiếc Bút Bi Nhất Tâm mã X-2026 anh mới nhập về. Và khi chạm tay vào chiếc bút, ký ức ùa về, hai đứa nhận ra tình yêu vẫn còn đó. Boom! Gắn kết tình yêu, gắn kết Nhất Tâm!"
Tôi suýt sặc ngụm trà đá. "Sếp ơi, em với An mới làm việc chung có mấy tuần, đóng cảnh này nó... sai sai sao ấy ạ."
"Sai là sai thế nào! Chú chưa nghe câu 'Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén' à? Với lại văn phòng mình lấy đâu ra kinh phí thuê diễn viên? Hai đứa đẹp đôi nhất hội, không diễn thì để anh với chị Hoa đóng cảnh ly hôn chắc?"
Tôi liếc nhìn chị Hoa. Chị đang cầm cái dập ghim lạch cạch, mặt lạnh như tiền, sẵn sàng ghim bất cứ ai dám lôi chị vào cái trò "ngôn tình" này. Tôi và An đành ngậm ngùi chấp nhận số phận.
Bối cảnh quay là ngay tại bàn làm việc của tôi – nơi vẫn còn hơi ẩm của vụ tưới nước hôm trước. Thành làm đạo diễn hình ảnh kiêm cầm tấm phản quang (thực chất là một miếng bìa carton dán giấy bạc gói quà). Sếp Tiến làm tổng đạo diễn, đứng trên bàn để lấy góc máy từ trên cao.
"Action!" Sếp hét lên qua chiếc loa cầm tay đã được sấy khô nhưng âm thanh cứ rè rè như tiếng vịt đực.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố làm gương mặt đau khổ: "An à, chúng ta không thuộc về nhau nữa. Ký vào đây đi!"
An diễn xuất sắc hơn tôi tưởng. Cô ấy rưng rưng nước mắt (hóa ra là do nãy Thành lỡ tay xịt quá nhiều tinh dầu sả ngay cạnh đó), giọng nghẹn ngào: "Hoàng... anh thực sự muốn như vậy sao? Chỉ vì em quên không mua topping trà sữa cho anh mà anh nỡ..."
"Cắt! Cắt!" Sếp Tiến nhảy xuống ghế. "Kịch bản là ly hôn vì bất đồng quan điểm sống, sao lại lôi trà sữa vào đây? Diễn lại! Hoàng, chú phải nắm lấy tay An, ánh mắt phải nồng nàn vào, như thể chú đang nhìn một tảng thịt bò Kobe ấy!"
Chúng tôi diễn đi diễn lại đến lần thứ ba mươi. Tay tôi bắt đầu đổ mồ hôi khi phải nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của An. Một cảm giác kỳ lạ, hơi ấm từ lòng bàn tay cô ấy khiến tôi bỗng nhiên quên mất đống kịch bản sến súa của sếp. An nhìn tôi, đôi mắt tròn xoe dưới làn tóc mái hơi rối, gương mặt đỏ ửng. Không rõ là do cô ấy đang nín thở vì mùi tinh dầu hay là vì lý do nào khác, nhưng tim tôi bỗng đập lệch một nhịp.
"Tốt! Ánh mắt này rất thật! Duy trì nhé!" Sếp Tiến hào hứng. "Bây giờ đến đoạn cao trào: Chiếc Bút Bi Nhất Tâm xuất hiện!"
Sếp đưa cho tôi chiếc bút bi vỏ nhựa màu xanh rẻ tiền nhưng được sếp gọi là "siêu phẩm". Theo kịch bản, tôi sẽ đưa bút cho An, và khi tay hai đứa chạm nhau trên thân bút, chúng tôi phải nhìn nhau đắm đuối trong năm giây.
Khoảnh khắc đó, không gian như đọng lại. Tiếng máy in "cụ" đang chạy kèn kẹt phía xa, tiếng chị Hoa gõ phím, tiếng Thành thở phì phò vì mỏi tay cầm tấm phản quang... tất cả mờ nhạt đi. Tôi nhìn vào mắt An, và lần đầu tiên tôi nhận ra cô ấy có một nốt ruồi nhỏ xíu cực duyên ngay cạnh mắt trái. An cũng không tránh né, cô ấy khẽ mím môi, để mặc tôi nắm lấy tay mình lâu hơn mức cần thiết.
"Tuyệt vời! Tuyệt đỉnh công phu!" Sếp Tiến vỗ đùi đen đét. "Đoạn này chắc chắn lên xu hướng! Anh sẽ chèn nhạc phim 'Bản tình ca mùa đông' vào. Hai đứa làm tốt lắm, đúng là lứa đôi trời sinh!"
Video quay xong, sếp hớn hở đi biên tập, Thành thì lăn ra sàn vì mỏi, còn tôi và An vội vàng buông tay nhau ra, mỗi đứa quay đi một hướng. Tôi cúi gầm mặt vào màn hình máy tính đen ngòm, còn An thì tất bật sắp xếp lại đống giấy tờ vốn đã rất gọn gàng. Cả buổi chiều hôm đó, chúng tôi không dám nhìn thẳng vào mắt nhau, nhưng mỗi khi vô tình chạm vai lúc đi lấy nước, một luồng điện nhẹ lại chạy dọc sống lưng cả hai.
Có vẻ như, kế hoạch "Gắn kết tình yêu" của sếp Tiến đã thành công, chỉ có điều nó không gắn kết khách hàng với cái bút bi, mà lại gắn kết hai trái tim đang bắt đầu loạn nhịp trong cái văn phòng đầy rẫy sự bất ổn này.