CHƯƠNG 6: VỤ ÁN BÁT BÚN RIÊU
Sáng thứ Ba, văn phòng Nhất Tâm không bắt đầu bằng tiếng gõ phím hay tiếng càm ràm của máy in "cụ". Nó bắt đầu bằng một tiếng thét thất thanh vang ra từ khu vực bếp nhỏ – nơi đặt cái tủ lạnh cũ kỹ chuyên dùng để chứa cơm trưa của cả phòng.
"Kẻ nào? Kẻ nào đã làm chuyện tày đình này?"
Chị Hoa kế toán đứng sững trước cửa tủ lạnh, tay cầm bát bún riêu mua từ sáng sớm, gương mặt vốn đã sắt đá nay càng trở nên hầm hố như thể vừa phát hiện ra công ty bị bòn rút ngân quỹ. Cả phòng nháo nhào chạy lại. Sếp Tiến, tay vẫn còn cầm chiếc lược đang chải dở mái tóc thưa, hớt hải hỏi:
"Có chuyện gì thế Hoa? Mất hóa đơn đỏ à? Hay mất con dấu?"
"Không!" Chị Hoa run rẩy chỉ vào bát bún. "Miếng đậu hũ... Miếng đậu hũ to nhất, ngon nhất, thấm đẫm nước lèo nhất của em... nó biến mất rồi!"
Cả văn phòng lặng đi trong ba giây. Thành gãi đầu, định cười nhưng nhìn thấy ánh mắt sát khí của chị Hoa, cậu ta vội vàng nghiêm nghị lại. Trong cái văn phòng này, đụng vào cái gì cũng được, nhưng tuyệt đối không được đụng vào đồ ăn của kế toán. Đó là luật bất thành văn.
Sếp Tiến hắng giọng, chỉnh lại cổ áo sơ mi, thần thái lập tức chuyển sang chế độ "Cảnh sát trưởng". Ông vỗ bàn cái rầm:
"Không thể chấp nhận được! Đây không đơn thuần là một miếng đậu hũ, đây là sự suy đồi về đạo đức công vụ! Nhất Tâm không có chỗ cho những kẻ trộm cắp vặt. Thành! Đóng cửa văn phòng lại. Hoàng! Lấy sổ tay ra. Chúng ta sẽ thành lập Ban chuyên án 006 - Vụ án đậu hũ mất tích!"
Thành hào hứng thái quá, cậu ta lôi từ trong ngăn kéo ra một chiếc kính lúp đồ chơi và một cuộn băng dính vàng (vốn để dán thùng hàng) rồi bắt đầu giăng quanh khu vực tủ lạnh như hiện trường vụ án giết người. Sếp Tiến bắt đầu thẩm vấn.
"Hoàng! Sáng nay em đến sớm nhất, em thấy ai lảng vảng quanh khu vực tủ lạnh không?"
Tôi toát mồ hôi: "Dạ, em chỉ đến pha cà phê thôi ạ. Em thề là em không mặn mà gì với đậu hũ của chị Hoa đâu."
"Còn Thành? Chú là kẻ hay ăn vụng nhất cái phòng này!" Sếp Tiến dí sát chiếc lược vào mặt Thành.
Thành giơ hai tay lên trời: "Oan cho em sếp ơi! Em bị dị ứng với bún riêu, sếp biết mà! Vả lại, nếu là em, em đã ăn cả bát chứ không chỉ lấy một miếng đậu hũ rồi để lại hiện trường đầy tang thương thế này."
Cuộc điều tra rơi vào bế tắc cho đến khi An – cô gái tinh mắt nhất hội – chỉ vào chiếc thìa nhựa nằm chơ vơ trên bàn trà. "Nhìn kìa, trên chiếc thìa có dính một chút màu đỏ của gạch cua. Và... hình như có dấu vân tay."
Sếp Tiến nheo mắt, cầm chiếc thìa lên như cầm một vật chứng quý giá của lịch sử. Ông lôi từ túi quần ra một lọ phấn rôm (có lẽ sếp mang theo để chữa mồ hôi chân), rắc lên mặt thìa rồi thổi nhẹ theo kiểu phim hành động Mỹ. Một dấu vân tay hiện lên mờ ảo.
"Thành! Lấy mực con dấu công ty ra đây. Tất cả mọi người, lăn tay!"
Cảnh tượng lúc đó vô cùng khôi hài. Bốn nhân viên và một giám đốc xếp hàng, nghiêm chỉnh lăn ngón trỏ vào miếng mực đỏ rồi ấn lên giấy báo cáo để đối chiếu. Chị Hoa nhìn từng dấu tay với ánh mắt của một vị thẩm phán đang chờ ngày tuyên án tử hình. Thế nhưng, sau mười lăm phút so soi rọi rọi dưới ánh đèn tuýp, chẳng có dấu vân tay nào khớp với cái trên thìa cả.
"Lẽ nào... là người ngoài?" Sếp Tiến lẩm bẩm.
Đúng lúc đó, máy in "cụ" bỗng nhiên phát ra tiếng rẹt rẹt rồi nhả ra một tờ giấy trắng. Con mèo mướp của bà chủ nhà cho thuê văn phòng thong dong nhảy từ trên nóc máy in xuống, đi ngang qua bát bún riêu của chị Hoa, liếm mép một cái đầy mãn nguyện.
Cả phòng nhìn xuống chân con mèo. Một mẩu đậu hũ nhỏ xíu vẫn còn dính trên ria mép của nó. Và cái thìa nhựa? Có lẽ lúc nãy Thành sơ ý làm rơi, con mèo đã dùng chân khều khều để "vớt" miếng đậu hũ ra, để lại dấu chân mèo... mà trong mắt sếp Tiến lúc nãy trông như dấu vân tay người.
Sếp Tiến đứng hình, chiếc lược rơi xuống sàn. Chị Hoa nhìn con mèo, con mèo nhìn lại chị Hoa bằng ánh mắt thách thức.
"Ơ... vậy là hung thủ không phải nhân viên chúng ta à?" Sếp Tiến hắng giọng, cố tìm lại uy nghiêm đã mất. "Khụ! Coi như đây là một bài kiểm tra về lòng trung thực. Kết quả là các em đều vượt qua. Hoa này, coi như mình làm phúc cho... động vật. Thôi, giải tán! Ai về việc nấy! Coi như chuyên án khép lại tại đây."
Chị Hoa hậm hực bê bát bún đi đổ, vừa đi vừa lầm bầm về việc sẽ mua một cái ổ khóa cho hộp cơm. Thành thì tiếc nuối cuộn băng dính vàng, còn tôi và An nhìn nhau cười khổ.
Nhất Tâm là thế, một miếng đậu hũ cũng có thể biến thành một vở kịch hình sự, và một con mèo cũng có thể làm giám đốc phải huy động cả "lực lượng cảnh sát" lăn tay. Tôi quay lại bàn làm việc, tự nhủ rằng ngày mai có lẽ mình nên mang theo bánh mì, vì ít nhất con mèo sẽ không biết cách dùng thìa để phết bơ.