CHƯƠNG 7: CUỘC HỌP 4:59
Trong cuộc đời đi làm, có một quy luật bất biến mang tên "Thời điểm tồi tệ nhất". Đó không phải là sáng thứ Hai mưa tầm tã, cũng không phải là lúc máy in kẹt giấy khi chỉ còn năm phút là hết hạn nộp thầu. Thời điểm tồi tệ nhất chính là 4 giờ 59 phút chiều thứ Sáu, khi bạn đã thu dọn xong xuôi, túi xách đã trên vai, tâm hồn đã bay về phía nồi lẩu thái hay chiếc giường êm ái, thì bỗng nhiên sếp cất giọng.
Hôm đó, kim giây đồng hồ văn phòng Nhất Tâm vừa nhích đến con số 12 của phút thứ 59. Thành đã đeo xong mũ bảo hiểm, chị Hoa đang cầm sẵn chìa khóa xe, còn tôi và An đang bí mật nhắn tin hẹn nhau đi ăn kem bơ.
"Các em ơi, dừng lại một chút! Anh có cái này cực kỳ quan trọng, tầm nhìn chiến lược luôn!"
Giọng sếp Tiến vang lên từ phía cửa phòng giám đốc, hào sảng và đầy hưng phấn. Cả văn phòng đứng hình như bị dính bùa hóa đá. Chị Hoa thở dài một tiếng thườn thượt, nghe như tiếng lốp xe xì hơi. Thành lầm bầm trong họng: "Lại nữa rồi, chiến lược 2030 phiên bản thứ n."
Sếp Tiến không để ý đến sự rệu rã của chúng tôi. Ông bước ra, tay cầm một tờ giấy A4 vẽ chi chít những vòng tròn và mũi tên bằng bút dạ đỏ. "Anh vừa mới giác ngộ ra một điều. Nhất Tâm chúng ta không thể mãi là con cá lòng tong trong cái ao văn phòng phẩm này được. Chúng ta phải vươn tầm thế giới vào năm 2030!"
Mọi người lủi thủi bước về phía thang máy, nhưng sếp Tiến nhanh chân hơn. Ông lao vào giữa đám đông, đứng chặn ngay cửa thang máy, tay giữ chặt mép cửa khiến nó không thể đóng lại. Tiếng chuông thang máy kêu "tít tít" cảnh báo kẹt cửa như hòa nhịp cùng bài diễn văn của sếp.
"Sếp ơi, để sang thứ Hai được không sếp? Nay nhà em có giỗ," Thành tung ra chiêu bài cũ rích.
"Giỗ thì năm nào chả có, nhưng tầm nhìn thì chỉ đến vào lúc ta không ngờ nhất thôi em!" Sếp Tiến mắt sáng rực, chỉ tay vào tờ giấy. "Nhìn xem! Tại sao người ta chỉ bán ghim bấm để kẹp giấy? Tại sao chúng ta không biến ghim bấm thành phụ kiện thời trang? Năm 2030, Nhất Tâm sẽ đưa ghim bấm lên sàn diễn Milan! Các em có thấy tiềm năng không?"
Tôi nhìn cái ghim bấm trên tay sếp, rồi nhìn vào không gian chật hẹp của buồng thang máy. Sáu con người đứng chen chúc, một nửa ở trong thang, một nửa ở ngoài hành lang, và sếp Tiến thì đứng ở ranh giới giữa hai thế giới đó, say sưa nói về việc xuất khẩu kẹp bướm sang Châu Âu.
"Anh đã tính rồi, nếu mỗi người dân trên thế giới này dùng một cái kẹp bướm của Nhất Tâm để trang trí túi xách, chúng ta sẽ có doanh thu lớn hơn cả Apple!"
Chị Hoa bắt đầu mất kiên nhẫn, chị nhìn vào đồng hồ rồi nhìn sếp: "Sếp Tiến, thang máy sắp hỏng vì kẹt cửa rồi. Với lại, ghim bấm của mình còn đang bị khách hàng trả lại vì rỉ sét kìa, Milan cái gì mà Milan."
"Hoa, em lại thực tế quá rồi! Phải có mơ ước chứ!" Sếp vẫn kiên trì chặn cửa. "Anh muốn các em hãy coi Nhất Tâm là bệ phóng. Hoàng, chú là Sale, chú thấy sao về việc bán ghim bấm sang thị trường Mars – Sao Hỏa? Nếu Elon Musk đưa người lên đó, họ sẽ cần ghim để cố định hồ sơ trong môi trường không trọng lực!"
An khẽ giật áo tôi, thì thào: "Anh làm gì đi, em đói sắp ngất rồi."
Tôi nhìn sếp Tiến, người đàn ông đang mặc chiếc áo vest lỗi mốt, gương mặt đầy những nếp nhăn của sự lo toan nhưng đôi mắt lại lấp lánh một niềm tin ngây ngô đến tội nghiệp. Tôi biết, sếp chỉ đang quá cô đơn với những áp lực kinh doanh, và đôi khi những bài diễn văn "tầm nhìn" này là cách duy nhất để sếp cảm thấy mình vẫn đang lèo lái con tàu đi đúng hướng.
Tôi hắng giọng: "Sếp ơi, ý tưởng Sao Hỏa của sếp thực sự là một cuộc cách mạng. Nhưng để chinh phục được vũ trụ, chúng ta cần phải bảo toàn lực lượng. Đội ngũ chiến binh của sếp đang cạn năng lượng rồi. Sếp cho tụi em đi 'nạp pin' tối nay, thứ Hai tụi em sẽ lập kế hoạch chinh phục hệ Mặt Trời luôn!"
Sếp Tiến ngưng lại, nhìn quanh một lượt. Có vẻ như sự rệu rã của chúng tôi cuối cùng cũng lọt vào tầm mắt sếp. Ông khẽ buông tay khỏi cửa thang máy. "Cũng đúng... Napoleon cũng phải ăn mới đánh trận được. Được rồi, giải tán! Nhưng nhớ nhé, thứ Hai chúng ta sẽ bàn kỹ về mảng phụ kiện ghim bấm Milan!"
Đing!
Cửa thang máy đóng sập lại ngay khi sếp vừa bước ra ngoài hành lang. Cả văn phòng thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi một vụ bắt cóc con tin. Thành cởi mũ bảo hiểm, lau mồ hôi: "Hú hồn, suýt nữa thì tôi phải đi đặt vé tàu vũ trụ rồi."
Khi xuống đến tầng hầm, tôi nhìn lên cửa sổ văn phòng Nhất Tâm vẫn còn sáng đèn. Qua lớp kính, bóng sếp Tiến vẫn đang đứng đó, lúi húi vẽ thêm gì đó vào tờ giấy A4. Một nỗi thương cảm kỳ lạ dâng lên trong lòng tôi. Sếp có thể ngớ ngẩn, có thể nói đạo lý sai lúc, nhưng cái khát khao nhỏ bé của ông về một công ty văn phòng phẩm tầm cỡ thế giới... nghe vừa nực cười, lại vừa có chút gì đó rất đáng trân trọng.
"Hoàng! Đi thôi, anh nhìn gì đấy?" An gọi to.
"À, không có gì. Đi ăn thôi!"
Tôi nổ máy xe, bỏ lại sau lưng tầm nhìn 2030 và những chiếc ghim bấm lên sàn diễn Milan, để hòa vào dòng người hối hả của buổi chiều thứ Sáu.