CHƯƠNG 8: PHONG THỦY HAY PHONG ĐÒN GÁNH
Thứ Hai đầu tuần luôn bắt đầu bằng một sự kiện mang tính "thanh tẩy" tại công ty Nhất Tâm. Nhưng lần này, không phải là sếp Tiến với máy xông tinh dầu, mà là chị Hoa kế toán cùng một người đàn ông lạ mặt gầy nhom, mặc áo dài gấm xanh, tay cầm chiếc la bàn (la kinh) to bằng cái đĩa và đi tới đi lui như đang dò mìn.
"Thầy bảo rồi, hướng Tây Bắc này là hướng hãm tài," chị Hoa trịnh trọng tuyên bộ, gương mặt vốn dĩ đã nghiêm nghị nay còn pha thêm chút thần bí. "Bảo sao tháng trước công ty mình hụt mất ba đơn hàng ghim kẹp, máy in thì kẹt, mà sếp thì... bị dội nước vào đầu. Tất cả là do phạm phải phương vị xấu!"
Sếp Tiến ló đầu ra từ phòng riêng, vẻ mặt vừa lo lắng vừa tò mò: "Thế à Hoa? Thầy thấy chỗ anh ngồi có ổn không? Sao anh cứ thấy đau vai gáy suốt thế này?"
"Thầy" phong thủy nghiệp dư – vốn là anh họ của chị Hoa mới đi học một khóa "Năng lượng vũ trụ" trên mạng – nheo mắt nhìn sếp Tiến, rồi lại nhìn cái máy in "cụ" đang thở phì phò. Ông ta phán một câu xanh rờn: "Sếp ngồi đó là thế 'Phong đòn gánh', gánh hết cái hạn của nhân viên nên mới đau vai. Còn cái máy in đặt ở góc 'Tài lộc' kia là đang nghiến nát tiền của công ty. Phải đổi! Đổi hết!"
Thế là một cuộc đại di cư nổ ra ngay giữa giờ hành chính. Nhất Tâm biến thành một công trường hỗn loạn. Thành – gã năng nổ nhất – được giao nhiệm vụ khiêng vác. Tiếng bàn kéo kèn kẹt trên sàn gỗ, tiếng dây điện loằng ngoằng quẹt vào chân ghế, và tiếng la hét chỉ đạo của chị Hoa tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn.
"Hoàng! Chú sang ngồi cạnh Thành!" Chị Hoa chỉ tay vào cái góc tối nhất văn phòng, ngay dưới cái điều hòa thỉnh thoảng lại nhỏ nước "tỏng tỏng". "Thầy bảo chú mệnh Thủy, ngồi đó để trấn cái vòi nước đang rò rỉ kia, biến họa thành tài!"
Tôi đứng hình. Ngồi cạnh Thành? Đó không phải là một vị trí phong thủy, đó là một cực hình địa ngục. Thành là một gã mắc chứng ám ảnh cưỡng chế (OCD) nhẹ, nhưng lại đặc biệt nhạy cảm với lỗi chính tả của người khác.
Vừa mới đặt cái máy tính xuống, chưa kịp cắm điện, Thành đã ló cái mặt nham nhở sang, chỉ tay vào màn hình của tôi (lúc đó đang hiện bản thảo báo cáo dang dở): "Này Hoàng, chữ 'Xúc tiến' chú viết thành 'Súc tiến' kìa. Chú định biến sếp Tiến thành... súc vật à? Sửa ngay không là sếp 'xúc' chú đấy!"
Tôi thở dài, nghiến răng sửa lỗi. Năm phút sau, khi tôi đang gõ email cho khách hàng, Thành lại lù lù xuất hiện: "Dấu phẩy phải đặt sát chữ phía trước chứ, sao lại để nó bơ vơ giữa dòng thế kia? Chú làm việc không có tâm gì cả, nhìn ngứa mắt chết đi được!"
Sự chịu đựng của tôi chạm ngưỡng giới hạn. Ở phía đối diện, An bị chuyển sang ngồi cạnh máy in "cụ". Mỗi khi máy in hoạt động, khói mực bay mù mịt khiến cô ấy hắt xì không ngớt. Còn sếp Tiến, sau khi được thầy xoay bàn hướng ra cửa sổ, giờ đây sếp phải đeo kính râm ngồi làm việc vì bị ánh nắng chiều chiếu thẳng vào mặt.
"Sếp thấy sao sếp?" Chị Hoa đon đả hỏi.
"Anh thấy... hơi chói mắt, nhưng hình như vai gáy cũng bớt đau một tí. Có lẽ do anh bận lấy tay che nắng nên không thấy đau nữa," sếp Tiến trả lời một cách ngây ngô.
Đến cuối ngày, cả văn phòng trông như vừa trải qua một vụ trộm. Dây điện chăng ngang lối đi như tơ nhện, máy tính của tôi không bắt được wifi vì bị bức tường chắn sóng, và Thành thì vẫn miệt mài soi lỗi chính tả trong từng dòng tin nhắn tôi gửi vào group chung.
"Hoàng ơi, chữ 'phong thủy' chú viết thiếu dấu huyền kìa, thành 'phong thuy' rồi. Nghe như tên một loại... thuốc tẩy ấy," Thành cười khì khì.
Tôi nhìn chị Hoa đang hài lòng thắp một nén nhang trầm hương ngay góc tài lộc mới, nhìn sếp Tiến đang ngồi sụp xuống ghế vì bị nắng hành hạ, và nhìn An đang dùng khẩu trang che kín mặt để tránh bụi mực máy in. Tôi tự hỏi, không biết tiền tài có về không, chứ trước mắt là cái "Phong đòn gánh" này đang gánh hết sự kiên nhẫn cuối cùng của tôi rồi.
"Thành này," tôi quay sang, mỉm cười một cách "thân thiện" nhất có thể. "Nếu cậu còn soi lỗi chính tả của tôi một lần nữa, tôi sẽ dùng phong thủy để biến cái bàn của cậu thành... hiện trường vụ án bún riêu phiên bản hai đấy."
Thành im bặt, lủi thủi quay lại với cái bàn phím của mình. Hướng Tây Bắc có thể hãm tài, nhưng hướng ngồi cạnh một kẻ soi mói chắc chắn là hướng "hãm đời". Chào mừng tôi đến với vị trí làm việc mới tại Nhất Tâm – nơi mà phong thủy không chỉ là khoa học, mà là một trò đùa dai của số phận.