CHƯƠNG 9: BÓNG ĐÁ GIAO HỮU
Để giải tỏa sự căng thẳng sau cuộc "đại di cư phong thủy" và cũng là để phô trương thanh thế của Nhất Tâm, sếp Tiến quyết định tổ chức một trận bóng đá giao hữu. Đối thủ lần này là công ty "Gia đình Giấy" – một đơn vị chuyên phân phối giấy vệ sinh và khăn ăn ở tầng dưới.
Sếp Tiến tuyên bố: "Bóng đá không chỉ là môn thể thao, nó là sự kết nối. Chúng ta bán bút, họ bán giấy. Bút không có giấy thì viết vào đâu? Đây là trận cầu định mệnh!"
Chiều thứ Bảy, đội hình Nhất Tâm ra sân với bộ đồng phục màu xanh chuối chói lọi do sếp tự đặt may. Thành – gã thanh niên cao to nhất hội – được phân vai trung vệ dập. Tôi làm tiền vệ chạy cánh vì sếp bảo "nhìn chú có vẻ hay chạy trốn trách nhiệm nên chắc chạy bền". An và chị Hoa làm đội cổ vũ với hai chiếc nắp nồi mang theo để gõ thay trống. Riêng sếp Tiến, ông mặc chiếc áo số 10, đeo băng thủ quân to bản và kiên quyết đòi làm "tiền đạo cắm".
"Anh sẽ là Haaland của Nhất Tâm. Các chú cứ chuyền bóng vào vòng cấm, việc còn lại để anh lo!" sếp dặn dò với vẻ mặt của một chiến lược gia tầm cỡ quốc tế.
Tiếng còi khai cuộc vang lên. Trận đấu bắt đầu được năm phút thì chúng tôi nhận ra chiến thuật "Haaland" của sếp có vấn đề nghiêm trọng. Sếp Tiến không chạy. Sếp chỉ đứng yên một chỗ ngay sát cầu môn đối phương, tay chống nạnh, mặt ngửa lên trời để... hít thở không khí trong lành. Mỗi khi bóng đến gần, sếp chưa kịp vung chân thì đã thở dốc như người vừa leo xong đỉnh Fansipan.
"Sếp ơi! Chạy đi sếp!" Thành hét lên khi đang vật lộn cướp bóng từ tay một gã hộ pháp bên Gia đình Giấy.
"Anh... anh đang chọn vị trí... Khụ... Đây là lối đá... tiết kiệm năng lượng!" sếp Tiến vừa thở hổn hển vừa trả lời, mồ hôi chảy ròng ròng làm nhòe cả cặp kính cận.
Phút thứ 20, đội bạn tổ chức phản công nhanh. Gã tiền đạo bên Gia đình Giấy dốc bóng tốc độ cao về phía khung thành Nhất Tâm. Thành, với bản tính máu lửa và đôi chút vụng về, quyết định thực hiện một cú "tắc bóng" để đời để bảo vệ danh dự công ty. Cậu ta lao người ra như một mũi tên, nhưng thay vì trúng bóng, Thành lại trượt dài trên lớp cỏ nhân tạo mòn vẹt.
Một tiếng rắc khô khốc vang lên. Cả sân bóng lặng ngắt.
Không phải chân Thành gãy, cũng không phải chân đối thủ có vấn đề. Cú trượt của Thành quá đà, cậu ta lao thẳng vào cái chậu cây cảnh bằng nhựa đặt trang trí ngay sát đường biên để ngăn cách các sân. Cái cây giả tội nghiệp gãy đôi, tán lá nhựa bay tứ tung, còn Thành thì nằm chỏng gọng, tay vẫn còn nắm chặt một cành lá giả như thể vừa đi hái lộc về.
"Thẻ đỏ! Phạt đền!" Đội bạn hò hét.
"Đền cái gì? Cây này là cây nhựa, có phải người đâu mà phạt!" Chị Hoa từ bên lề sân lao vào, tay cầm cái nắp nồi chỉ thẳng mặt trọng tài – vốn là bác bảo vệ tòa nhà. "Thành nó đang cống hiến vì màu cờ sắc áo, cây gãy thì Nhất Tâm đền tiền chậu, đừng có mà thừa cơ tống tiền!"
Trận đấu trở nên hỗn loạn. Sếp Tiến thấy tình hình căng thẳng, bèn tận dụng lúc không ai để ý, lén lủi về phía khung thành đối phương. Đúng lúc đó, bóng từ một cú phá mạnh của tôi bay cầu âu về phía sếp. Bóng đập trúng... bụng sếp rồi nảy vào lưới trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
"VÀO!!! GOAL!!!" Sếp Tiến nhảy dựng lên, quên cả việc mình đang hết hơi. Sếp chạy vòng quanh sân, cởi phăng chiếc áo xanh chuối ra xoay tít trên đầu, lộ ra chiếc bụng bia trắng trẻo trước sự ngượng ngùng của An.
Nhất Tâm thắng 1-0 bằng một bàn thắng mang đậm tính "phong thủy".
Kết thúc trận đấu, chúng tôi phải bồi thường cho chủ sân 500 nghìn đồng tiền cái cây giả và một chiếc chậu nhựa. Sếp Tiến dù chân đi tập tễnh vì chuột rút nhưng vẫn vô cùng mãn nguyện. Sếp bao cả phòng đi ăn ốc vỉa hè, vừa ăn vừa say sưa phân tích về "cú chạm bụng thiên tài" của mình.
Thành vừa xoa cái đầu gối trầy xước vừa lẩm bẩm: "Lần sau sếp cho em làm tiền đạo đi, chứ làm hậu vệ mà cứ phải đi đền cây cảnh thế này thì lỗ vốn quá."
Tôi nhìn An, cô ấy đang cười rạng rỡ vì chiến thắng rùa bò của đội nhà. Dưới ánh đèn đường vàng vọt của Hà Nội, giữa mùi ốc luộc và tiếng xe cộ ồn à cuồng nhiệt, tôi thấy Nhất Tâm – dù kỳ quặc và đầy rẫy những tình huống dở khóc dở cười – nhưng lại bắt đầu giống một đội bóng thực thụ. Một đội bóng mà tiền đạo thì đứng thở, hậu vệ thì phá hoại cảnh quan, nhưng cuối cùng vẫn luôn tìm được cách để... đưa bóng vào lưới.