CHƯƠNG 10: SẾP LÀM TIKTOKER
Chiến thắng oanh liệt (và đầy mùi ốc luộc) trước đội "Gia đình Giấy" đã thổi bùng lên một ngọn lửa tham vọng mới trong lòng sếp Tiến. Không còn thỏa mãn với những chiếc ghim bấm vươn tầm Milan, sếp quyết định Nhất Tâm phải thống trị không gian mạng.
"Các em xem này," sếp hào hứng giơ màn hình điện thoại đang phát một video hàng triệu lượt tim. "Chỉ là mấy động tác rửa tay thôi mà cả thế giới phát cuồng. Nhất Tâm chúng ta có gì? Chúng ta có sự đoàn kết! Chúng ta sẽ quay 'Vũ điệu rửa tay Nhất Tâm' để quảng bá thương hiệu!"
Và thế là, thay vì xử lý đống đơn hàng tồn đọng, cả văn phòng bị lôi ra sảnh tòa nhà giữa cái nắng xiên khoai của buổi trưa. Sếp Tiến thuê hẳn một chiếc chân máy cũ kỹ bị gãy một chân (phải kê bằng bao diêm) và bắt đầu dàn trận.
"Chị Hoa đứng bên trái, Thành bên phải, Hoàng và An đứng giữa làm trung tâm. Anh sẽ đứng đầu hàng, làm người dẫn nhịp. Tất cả nhìn theo anh, một hai ba nhảy!"
Nhạc nổi lên. Một bản remix xập xình vang dội cả cái sảnh vắng. Chúng tôi bắt đầu khua tay múa chân theo những động tác "vỗ tay, xòe tay, xoay cổ tay" mà sếp đã tập cả đêm qua. Mọi chuyện sẽ rất êm đẹp nếu như sếp Tiến không có một hệ thống tiền đình... đi ngược lại với âm nhạc.
Cứ đến giây thứ năm, khi nhạc chuyển sang đoạn cao trào "xẹt xẹt", sếp lại quay người sang trái trong khi cả phòng quay sang phải.
"Cắt! Lại! Anh xin lỗi, tại cái loa này nó phát tiếng bass mạnh quá làm anh bị loạn nhịp tim," sếp phân bua.
Lần thứ 10. Sếp quên động tác xoa lòng bàn tay, lại đi gãi đầu theo bản năng. Lần thứ 25. Sếp nhảy quá sung nên vung tay đập trúng mặt Thành, làm chiếc kính của cậu ta bay xa ba mét. Lần thứ 40. Chị Hoa bắt đầu "hóa đá" theo đúng nghĩa đen. Gương mặt chị lạnh lùng đến mức cái nóng 38 độ của mùa hè cũng không làm chị đổ mồ hôi nổi. Chị nhìn sếp bằng ánh mắt như muốn dùng cái ghim bấm kẹp môi sếp lại.
"Sếp ơi, em thấy mình quay thế là đạt độ... chân thực rồi đấy ạ," tôi vừa lau mồ hôi vừa hổn hển nói. "Khán giả giờ thích sự vụng về tự nhiên."
"Không được! Nhất Tâm là phải chuẩn chỉ! Lại lần nữa, lần này anh cảm nhận được dòng chảy âm nhạc rồi!" sếp Tiến gào lên, mặt đỏ gay vì nắng và vì phấn khích.
Đến lần thứ 50, đôi chân tôi và An thực sự đã tê dại. Chúng tôi đứng cạnh nhau, cánh tay thỉnh thoảng chạm vào nhau trong những vòng xoay gượng gạo. An nhìn tôi, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn thoáng chút buồn cười. Cô ấy khẽ thì thào: "Nếu lần này sếp còn nhảy sai, em sẽ giả vờ ngất xỉu đấy."
"Để anh ngất trước cho chắc ăn," tôi đáp lại.
Phép màu cuối cùng cũng xảy ra. Ở lần quay thứ 51, sếp Tiến bằng một năng lực siêu nhiên nào đó đã nhảy đúng nhịp từ đầu đến cuối. Sếp kết thúc video bằng một cú nháy mắt và biểu tượng "bắn tim" đầy sến súa vào camera.
"Xong! Triệu view là cái chắc!" sếp Tiến hớn hở cầm điện thoại lên xem lại thành quả.
Cả phòng lủi thủi kéo nhau về văn phòng như một đoàn quân bại trận. Thành đi tập tễnh vì mỏi cơ, chị Hoa không nói câu nào, lẳng lặng mở tủ lạnh lấy bát bún riêu (nay đã được khóa bằng dây xích nhỏ).
Tối hôm đó, video được đăng tải. Sau hai tiếng, video nhận được đúng ba lượt tim: một từ sếp Tiến, một từ mẹ sếp, và một từ tài khoản ảo của Thành (mà cậu ta lỡ tay bấm nhầm). Bình luận duy nhất đến từ đối thủ Gia đình Giấy: "Nhìn sếp bên bạn nhảy giống đang... đuổi muỗi hơn là rửa tay đấy!"
Sếp Tiến nhìn chằm chằm vào cái bình luận đó suốt nửa tiếng, rồi thở dài: "Chắc là do thuật toán TikTok nó bóp tương tác của mình thôi các em ạ. Nhưng không sao, quan trọng là chúng ta đã cùng nhau đổ mồ hôi!"
Tôi nhìn vào màn hình, thấy hình ảnh mình và An đứng cạnh nhau trong đoạn video nhòe nhoẹt. Dù sếp nhảy sai nhịp, dù nắng gắt cháy da, nhưng trong khoảnh khắc cả phòng cùng cười khổ nhìn sếp làm trò, tôi nhận ra phần 1 của cuộc đời mình tại Nhất Tâm đã chính thức khép lại. Tôi không còn là "lính mới" nữa. Tôi đã chính thức trở thành một phần của sự kỳ quặc này.
Nhưng sóng gió thực sự thì giờ mới bắt đầu.