Tòa nhà trụ sở của tập đoàn thời trang K-Legacy vào một buổi sáng thứ Hai trông không khác gì một chiến trường đang vào hồi căng thẳng nhất. Tiếng giày cao gót nện sàn gôm cốp, tiếng máy in chạy hối hả và bầu không khí áp lực đặc quánh khiến bất cứ ai bước vào cũng phải nín thở. Tại tầng cao nhất, phòng nhân sự đang rơi vào trạng thái hoảng loạn nhẹ. Lý do rất đơn giản: Kiều Băng Nghi – Tổng giám đốc điều hành, hay còn được gọi là "Nữ vương băng giá" – vừa mới đuổi việc thư ký thứ mười hai trong vòng một năm.
Nguyên nhân đuổi việc lần này? Thư ký đó đã pha cà phê quá ngọt và dám quên nhắc cô uống thuốc đau dạ dày đúng giờ. Đối với Băng Nghi, sai lầm nhỏ nhất cũng là bằng chứng của sự thiếu chuyên nghiệp.
Giữa hàng dài những ứng viên ưu tú với bộ vest bóng bẩy, bằng cấp quốc tế và gương mặt tràn đầy tham vọng, Trịnh Hạ Vũ ngồi lặng lẽ ở một góc. Anh mặc một bộ sơ mi trắng phẳng phiu, đeo kính gọng tròn, gương mặt hiền lành đến mức trông giống một cậu sinh viên vừa thực tập xong hơn là một ứng viên cho vị trí thư ký cấp cao. Trong tay anh không phải là một chiếc máy tính bảng đời mới nhất, mà là một cuốn sổ tay nhỏ màu xanh nhạt và một chiếc bình giữ nhiệt.
"Số 07, Trịnh Hạ Vũ. Mời vào!"
Tiếng gọi vang lên. Hạ Vũ đứng dậy, khẽ mỉm cười với cô nhân viên nhân sự đang nhìn anh bằng ánh mắt đầy sự thương cảm. Cô ấy như muốn nói: "Chúc cậu may mắn, hy vọng cậu không bước ra ngoài với khuôn mặt đẫm lệ."
Bên trong phòng làm việc của Tổng giám đốc, không gian rộng lớn và tối giản đến mức lạnh lẽo. Kiều Băng Nghi đang cúi đầu xem xét một xấp bản thiết kế. Cô mặc một bộ vest đen ôm sát, mái tóc dài được búi gọn gàng, toát lên vẻ quyền lực không thể xâm phạm. Đôi giày cao gót 12cm màu đỏ thẫm đặt dưới chân bàn trông sắc lẹm như một món vũ khí.
Hạ Vũ bước đến trước bàn, cúi chào một cách lịch thiệp:
"Chào chị, tôi là Trịnh Hạ Vũ, ứng tuyển vị trí thư ký riêng."
Băng Nghi không ngẩng đầu, giọng nói lạnh lùng vang lên:
"Bằng cấp ở đây ghi cậu tốt nghiệp loại ưu đại học Kinh tế, từng làm ở tập đoàn G. Tại sao lại nghỉ? Bị sa thải vì quá hiền à?"
Hạ Vũ hơi khựng lại, nhưng nụ cười trên môi anh vẫn không đổi. Anh trả lời bằng giọng trầm ấm, điềm tĩnh:
"Dạ không, tôi nghỉ vì sếp cũ của tôi không cần một thư ký, ông ấy cần một người đi uống rượu cùng. Còn tôi thì thích chăm sóc công việc và con người hơn."
Lúc này, Băng Nghi mới từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô sắc sảo như muốn xuyên thấu người đối diện. Cô nhướng mày:
"Chăm sóc con người? Cậu có biết thư ký của tôi phải làm gì không? Phải chịu được áp lực 24/7, phải biết đọc ý nghĩ của tôi trước khi tôi kịp nói ra, và quan trọng nhất, không được để cảm xúc cá nhân xen vào công việc."
Đúng lúc đó, một tiếng "ọc ọc" nhỏ vang lên từ phía bụng của Băng Nghi. Gương mặt cô đanh lại, tay vô thức ôm lấy vùng bụng phía trên. Cơn đau dạ dày mãn tính lại bắt đầu hành hạ cô sau một buổi sáng chỉ uống mỗi cà phê đen đặc. Cô định mở ngăn kéo lấy thuốc, nhưng phát hiện hộp thuốc đã hết từ chiều qua mà mình quên chưa mua.
Băng Nghi nhíu mày, định gọi người xuống mua thì một bóng đen nhẹ nhàng che phủ trước mặt.
Hạ Vũ đã đứng dậy từ lúc nào. Anh không hề tỏ ra lúng túng trước sự quyền lực của cô. Anh đặt chiếc bình giữ nhiệt lên bàn, sau đó mở nắp. Một mùi thơm dìu dịu của trà gừng mật ong sực nức tỏa ra, xua tan đi cái lạnh lẽo của máy điều hòa.
"Chị Kiều, trà gừng mật ong ấm sẽ tốt hơn thuốc vào lúc này. Và chị nên ăn nhẹ một chút, tôi có mang theo bánh quy mầm lúa mạch, nó rất lành cho dạ dày đang trống rỗng."
Băng Nghi sững sờ. Cô nhìn chiếc ly trà đang bốc khói, rồi nhìn chàng trai trước mặt.
"Cậu... cậu dám mang thức ăn vào phòng làm việc của tôi? Cậu nghĩ tôi là ai?"
Hạ Vũ vẫn giữ nụ cười nắng sớm ấy, điềm nhiên đáp:
"Tôi nghĩ chị là một người đang rất đau và đang cần sự giúp đỡ. Chị có thể đuổi tôi ngay sau khi uống hết ly trà này, nhưng nếu không uống, mười phút nữa chị sẽ không thể tập trung ký bản hợp đồng quan trọng trên tay đâu."
Sự quyết liệt tiềm ẩn trong vẻ ngoài mềm mỏng của Hạ Vũ khiến Băng Nghi nhất thời quên cả việc nổi giận. Cơn đau thắt lại khiến cô không còn lựa chọn nào khác. Cô cầm ly trà lên, nhấp một ngụm. Vị ấm nóng, ngọt thanh lan tỏa từ cổ họng xuống đến dạ dày, làm dịu đi cảm giác bỏng rát ngay lập tức.
Cô im lặng ăn thêm miếng bánh quy nhỏ mà anh đưa. Sự im lặng kéo dài năm phút. Trong năm phút đó, Hạ Vũ không hề nói thêm câu nào để lấy lòng, anh chỉ lặng lẽ lấy từ túi xách ra một chiếc túi chườm ấm nhỏ, tinh tế đặt cạnh tay cô.
Băng Nghi đặt ly trà xuống, ánh mắt nhìn Hạ Vũ đã có chút thay đổi. Cô không thấy sự sợ hãi thường thấy ở những ứng viên khác, cũng không thấy vẻ nịnh nọt. Trong mắt cậu thanh niên kém mình 4 tuổi này, cô chỉ thấy một sự quan tâm vô cùng tỉ mỉ.
"Cậu biết tôi bị đau dạ dày?" – Cô hỏi, giọng đã bớt đi vài phần sắc lạnh.
"Trong hồ sơ của chị có ghi chị thường xuyên làm việc quá giờ, trên bàn chị có ba ly cà phê rỗng nhưng không có dấu vết của bữa sáng. Hơn nữa, tay trái chị đang run nhẹ và ép vào sườn. Đó là những dấu hiệu rất rõ ràng." – Hạ Vũ giải thích, tay vẫn đều đặn sắp xếp lại tập hồ sơ bị lệch trên bàn của cô một cách gọn gàng.
Băng Nghi tựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực. Đây không phải là một thư ký bình thường. Đây rõ ràng là một "bảo mẫu" cao cấp đội lốt nhân viên văn phòng.
"Cậu có biết những thư ký trước của tôi trụ lại lâu nhất là bao lâu không?"
"Ba tháng ạ." – Hạ Vũ cười.
"Cậu nghĩ mình trụ được bao lâu?"
"Cho đến khi chị không còn cần tôi nữa, hoặc cho đến khi chị biết tự chăm sóc bản thân mình."
Băng Nghi hừ lạnh một tiếng, giấu đi sự xao động nhỏ trong lòng. Cô lấy một bản hợp đồng thử việc từ trong ngăn kéo ra, ném nhẹ lên bàn.
"Thử việc một tháng. Lương gấp rưỡi mức cậu đề xuất. Nhưng ghi nhớ: Nếu cậu dám làm nổ lò vi sóng của công ty khi nấu cái món trà gừng này lần nữa, cậu biến mất ngay lập tức."
Hạ Vũ cúi người nhận lấy hợp đồng, đôi mắt cong lại thành hình bán nguyệt:
"Dạ rõ, thưa sếp. Ngày mai tôi sẽ mang thêm một đôi dép lê mềm. Chị đi giày cao gót cả ngày, mạch máu ở chân sẽ bị chèn ép rất đau."
Nói xong, anh lịch sự lui ra ngoài, để lại Kiều Băng Nghi ngẩn ngơ trong phòng làm việc. Cô nhìn xuống đôi chân đang sưng tấy vì đôi giày 12cm của mình, rồi nhìn ly trà gừng đã cạn.
"Cái cậu này... bị hâm à?" – Cô lẩm bẩm, nhưng khóe môi lại vô thức cong lên một chút.
Ngoài kia, Hạ Vũ vừa bước ra khỏi cửa phòng đã thấy các nhân viên khác nhìn mình như nhìn một chiến thần trở về từ cõi chết. Anh chỉ mỉm cười gật đầu chào họ, rồi thầm ghi vào cuốn sổ tay nhỏ: "Sếp Nghi: Ghét ngọt, đau dạ dày cấp độ 2, chân size 37, thích sự ngăn nắp tuyệt đối. Mục tiêu ngày mai: Ép sếp ăn một bát cháo yến mạch."
Trận chiến chinh phục "Nữ vương băng giá" chính thức bắt đầu, không bằng quyền lực, mà bằng một bình trà ấm.