Chuyến công tác đến Đà Lạt để khảo sát chất liệu cho bộ sưu tập mới được ấn định vào phút chót. Vì đang là mùa cao điểm du lịch, việc đặt phòng khách sạn trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Khi chiếc xe hơi sang trọng đỗ trước một biệt thự cổ kính giữa rừng thông, Kiều Băng Nghi vẫn chưa biết mình sắp đối mặt với một tình huống "dở khóc dở cười".
Tại quầy lễ tân, cô nhân viên ái ngại nhìn màn hình máy tính rồi nhìn hai người:
"Thật xin lỗi Tổng giám đốc Kiều, do có sự sai sót từ phía bộ phận đặt phòng của quý công ty, hiện tại chúng tôi chỉ còn duy nhất một phòng Suite Hoàng Gia. Các phòng đơn còn lại đều đã có khách đặt trước từ một tháng nay."
Băng Nghi nhướng mày, khí thế sếp tổng lập tức bộc phát:
"Sai sót? Ai là người đặt phòng?"
Hạ Vũ đứng bên cạnh, lúng túng kiểm tra lại máy tính bảng, mặt bỗng chốc đỏ rực:
"Sếp... là em. Nhưng rõ ràng lúc em nhấn xác nhận là hai phòng... Chắc là do nghẽn mạng lúc thanh toán..."
Nhìn vẻ mặt hối lỗi như chú cún con của Hạ Vũ, cơn giận của Băng Nghi bỗng dưng bay sạch. Cô thở dài, nhìn ra ngoài trời đang bắt đầu đổ mưa tầm tã đặc trưng của cao nguyên. Giờ này mà đi tìm khách sạn khác thì chắc chắn sẽ trễ buổi họp với đối tác cung ứng vải vào sáng mai.
"Thôi được rồi. Lấy phòng đó đi." – Băng Nghi quay sang lễ tân, cố giữ vẻ bình thản – "Dù sao Suite Hoàng Gia cũng có phòng khách riêng và sofa rất rộng."
Cánh cửa phòng mở ra, không gian bên trong sang trọng và... quá mức lãng mạn. Giường ngủ lớn trải ga trắng muốt, nến thơm hương oải hương dìu dịu, và đặc biệt là bồn tắm lộ thiên ngăn cách bởi một lớp kính mờ.
Băng Nghi hắng giọng, chỉ tay vào chiếc sofa dài ở góc phòng:
"Cậu ngủ ở đó. Tôi ngủ trên giường. Cấm bước qua ranh giới nửa bước, rõ chưa?"
Hạ Vũ gật đầu lia lịa, nhanh nhẹn mở vali lấy ra một chiếc khăn trải bàn và một bộ ấm trà gốm sứ mà anh mang theo từ thành phố.
"Em biết rồi ạ. Chị đi tắm đi cho ấm, em sẽ pha trà gừng cho chị."
Một lúc sau, Băng Nghi bước ra khỏi phòng tắm với bộ đồ ngủ bằng lụa kín đáo nhưng vẫn lộ ra bờ vai trắng ngần và làn da còn vương hơi nước. Cô thấy Hạ Vũ đã trải sẵn một chiếc chăn bông mềm mại dưới sàn cạnh sofa, còn trên bàn là một bát súp nấm nóng hổi.
"Sếp, Đà Lạt về đêm lạnh lắm, chị uống súp rồi đi ngủ sớm nhé."
Băng Nghi ngồi xuống cạnh bàn, nhìn bóng lưng Hạ Vũ đang loay hoay điều chỉnh nhiệt độ điều hòa cho phù hợp với cô. Sự tận tụy của anh đôi khi khiến cô quên mất anh là một người đàn ông trẻ trung, tràn đầy sức sống, chứ không phải một cỗ máy bảo mẫu.
Đêm khuya, tiếng mưa đập vào cửa kính mỗi lúc một lớn. Gió hú qua những tán thông tạo nên những âm thanh rùng rợn. Băng Nghi vốn sợ bóng tối và những không gian xa lạ, cô nằm trên chiếc giường rộng thênh thang nhưng đôi mắt cứ mở trân trân nhìn trần nhà.
Sầm!
Một tia chớp rạch ngang bầu trời, theo sau là tiếng nổ đinh tai nhức óc của sấm sét. Băng Nghi giật nảy mình, theo bản năng bật dậy và lao xuống giường.
"Á!"
Trong bóng tối nhem nhuốc, cô không nhìn rõ hướng, bước chân hụt một cái và ngã nhào về phía sofa. Theo phản xạ, một vòng tay mạnh mẽ và ấm áp đã vươn ra, đón trọn lấy cơ thể nhỏ bé của cô vào lòng.
Hạ Vũ vốn tỉnh ngủ, ngay khi nghe tiếng sấm đã định ngồi dậy xem sếp thế nào, không ngờ lại được "vẻ đẹp thiên tiên" chủ động nhào vào lòng.
"Chị Nghi? Chị sợ sấm sao?" – Giọng Hạ Vũ thì thầm ngay bên tai cô, hơi thở nóng hổi của anh khiến tim cô đập trật một nhịp.
Băng Nghi lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà giữ kẽ sếp tổng, cô túm chặt lấy vạt áo thun của anh, đầu vùi vào lồng ngực vững chãi:
"Im đi... Đừng có cười tôi!"
Hạ Vũ không cười. Anh nhẹ nhàng vòng tay ôm chặt lấy cô, bàn tay vỗ nhẹ lên lưng cô như cách người ta dỗ dành một đứa trẻ. Mùi hương bột giặt thanh mát từ người anh cùng hơi ấm nam tính bao bọc lấy cô, khiến cảm giác sợ hãi dần tan biến, thay vào đó là một loại cảm xúc lạ lẫm, ngọt lịm và tê dại lan tỏa khắp cơ thể.
"Em ở đây rồi. Không sao đâu."
Trong không gian chật hẹp của chiếc sofa, hai nhịp tim đập cùng một tần số dồn dập. Băng Nghi chợt nhận ra, ranh giới giữa sếp và nhân viên, giữa chị và em, dường như đã hoàn toàn sụp đổ sau tiếng sấm ấy.
Hạ Vũ cúi xuống, nhìn khuôn mặt đang đỏ bừng của Băng Nghi trong bóng tối. Anh khẽ thầm thì:
"Chị Nghi... nếu chị còn không buông tay, em sẽ không chắc mình còn giữ được danh hiệu 'thư ký hiền lành' nữa đâu."