MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSếp Tổng Chớ Động LòngChương 14: "CHỊ BĂNG NGHI, CHỊ ĐỪNG LÀM VIỆC QUÁ SỨC NHÉ"

Sếp Tổng Chớ Động Lòng

Chương 14: "CHỊ BĂNG NGHI, CHỊ ĐỪNG LÀM VIỆC QUÁ SỨC NHÉ"

1,001 từ · ~6 phút đọc

Sau buổi tối "diễn kịch" tại nhà hàng, một bầu không khí kỳ lạ bao trùm lấy văn phòng Tổng giám đốc. Kiều Băng Nghi tự thấy bản thân có chút lúng túng khi đối diện với Hạ Vũ. Những lời anh nói tối hôm đó — "Từng lời em nói đều là thật lòng" — cứ vang vọng bên tai cô như một bản nhạc không dứt, khiến một người quyết đoán như cô cũng phải bối rối.

Về phần Hạ Vũ, anh vẫn dịu dàng, vẫn chu đáo, nhưng trong ánh mắt đã thêm vài phần nóng bỏng và dạn dĩ hơn.

Sáng thứ Hai, Băng Nghi đến công ty với một xấp tài liệu dày cộm. Dự án Tuần lễ thời trang Thu-Đông đang đi vào giai đoạn nước rút, cô gần như biến mình thành một con thoi, chạy đua với thời gian. Đến mức, khi kim đồng hồ đã điểm 2 giờ chiều, cô vẫn chưa rời mắt khỏi màn hình máy tính.

Cạch.

Hạ Vũ bước vào với một khay thức ăn. Thay vì đặt xuống bàn trà như mọi khi, anh đi thẳng đến bàn làm việc, đặt khay đồ ăn chắn ngang đống tài liệu của cô.

"Chị Băng Nghi, đến giờ ăn trưa rồi. À không, là ăn xế rồi ạ."

Băng Nghi không ngẩng đầu, tay vẫn gõ phím liên hồi:

"Để đó đi, tôi làm nốt cái báo cáo này đã. Cậu ra ngoài trước đi."

Hạ Vũ không nhúc nhích. Anh vươn tay, dứt khoát nhấn nút tắt màn hình máy tính.

"Cậu làm cái gì thế hả?" – Băng Nghi giật nảy mình, ngước lên nhìn anh với ánh mắt tóe lửa – "Tôi đang làm dở, cậu có biết dữ liệu đó quan trọng thế nào không?"

Trái với sự giận dữ của cô, Hạ Vũ vẫn điềm nhiên. Anh cúi người xuống, chống hai tay lên mặt bàn, thu hẹp khoảng cách giữa hai người cho đến khi Băng Nghi có thể nhìn thấy rõ từng sợi lông mi của anh.

"Dữ liệu quan trọng, nhưng dạ dày của chị quan trọng hơn. Chị nhìn xem, tay chị đang run vì hạ đường huyết kìa." – Giọng anh trầm xuống, mang theo sự xót xa không che giấu – "Chị Băng Nghi, chị đừng làm việc quá sức nhé. Chị hứa với quản gia dạ dày thế nào rồi?"

Sự giận dữ của Băng Nghi như một quả bóng bị đâm thủng, xì hơi ngay lập tức. Cô nhìn đôi bàn tay mình, đúng là đang run nhẹ. Sự quan tâm của anh lúc nào cũng đúng lúc và trúng đích đến mức cô không thể cãi lại.

"Tôi biết rồi... cậu đừng có nhìn tôi kiểu đó nữa." – Cô lầm bầm, né tránh ánh mắt của anh.

Hạ Vũ mỉm cười, nụ cười tỏa nắng thường ngày nay lại có chút "đắc thắng". Anh kéo ghế cho cô, mở nắp hộp cơm. Mùi thơm của cá hồi áp chảo sốt chanh leo và măng tây xào tỏi nhanh chóng lấp đầy căn phòng.

"Em đã băm nhỏ măng tây để chị dễ tiêu hóa rồi. Cà rốt cũng tỉa hình thỏ mà chị thích đấy."

Băng Nghi cầm đũa, nhìn những chú thỏ bằng cà rốt xinh xắn, lòng bỗng thấy mềm nhũn. Cô vừa ăn, Hạ Vũ vừa đứng bên cạnh, nhẹ nhàng dùng lược chải lại mái tóc hơi rối của cô. Động tác của anh cực kỳ chuyên nghiệp và êm ái, giống như đang nâng niu một báu vật dễ vỡ.

"Hạ Vũ..." – Cô khẽ gọi khi đang nhai dở miếng cá – "Tại sao cậu lại đối tốt với tôi như vậy? Ngoài kia có biết bao nhiêu cô gái trẻ trung, dịu dàng hơn tôi. Tôi vừa già hơn cậu, vừa nóng tính, lại còn chẳng biết làm gì ngoài kiếm tiền..."

Bàn tay đang chải tóc của Hạ Vũ khựng lại. Anh vòng ra phía trước, ngồi xổm xuống bên cạnh ghế của cô, để tầm mắt mình thấp hơn cô một chút.

"Trong mắt người khác, chị là Nữ vương băng giá. Nhưng trong mắt em, chị chỉ là một cô gái luôn cố gắng gánh vác cả thế giới trên vai mà quên mất bản thân mình cũng cần được tựa vào đâu đó." – Anh nắm lấy bàn tay đang cầm đũa của cô, ngón cái vuốt nhẹ mu bàn tay – "Em thích chị không phải vì chị là Tổng giám đốc, mà vì chị là Kiều Băng Nghi – người luôn âm thầm quyên góp cho các mái ấm, người sẵn sàng đứng ra bảo vệ em khi em bị bắt nạt. Đối với em, chị chính là sự hoàn hảo nhất."

Miếng cá hồi bỗng trở nên ngọt lịm. Băng Nghi thấy hốc mắt mình nóng lên. Sự chân thành của chàng trai kém mình 4 tuổi này cứ thế từng chút một đập tan những định kiến về địa vị, tuổi tác mà cô luôn dùng để tự răn đe bản thân.

"Cậu đúng là... thư ký đáng ghét nhất mà tôi từng tuyển." – Cô quay mặt đi, cố giấu một nụ cười hạnh phúc – "Ăn xong rồi, cậu dọn đi. Tôi phải làm việc tiếp."

"Làm việc tiếp cũng được, nhưng 5 giờ chiều phải tan làm. Em đã đặt chỗ ở rạp chiếu phim rồi."

"Cậu tự ý quyết định lịch trình của tôi từ bao giờ đấy?"

Hạ Vũ nháy mắt, xách khay đồ ăn bước ra cửa:

"Từ giây phút chị gọi em là 'bạn trai' ở nhà hàng ạ! Hẹn gặp lại sếp vào lúc 5 giờ."

Băng Nghi nhìn cánh cửa khép lại, rồi nhìn xuống đôi dép lê hình thỏ dưới chân mà anh đã chuẩn bị sẵn. Cô khẽ bật cười, một nụ cười nhẹ nhàng và ấm áp như nắng mùa thu. Có lẽ, việc làm một "Nữ vương" cũng không tệ, nếu bên cạnh luôn có một chàng thư ký sẵn sàng vì cô mà dệt nên cả một vùng trời bình yên.