MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSếp Tổng Chớ Động LòngChương 13: BĂNG NGHI BỊ ÉP XEM MẮT VÀ MÀN "GIẢI CỨU" NGƯỢC CỦA THƯ KÝ

Sếp Tổng Chớ Động Lòng

Chương 13: BĂNG NGHI BỊ ÉP XEM MẮT VÀ MÀN "GIẢI CỨU" NGƯỢC CỦA THƯ KÝ

1,054 từ · ~6 phút đọc

Sau trận ốm nhớ đời, Trịnh Hạ Vũ đi làm trở lại với một tâm thế hoàn toàn khác. Anh nhận ra rằng "Nữ vương" của mình tuy bên ngoài cứng rắn như kim cương nhưng bên trong lại mềm yếu và vụng về đến đáng thương. Thế nhưng, khi tình cảm giữa hai người đang nhen nhóm những tia lửa ấm áp thì một "gáo nước lạnh" dội xuống từ phía gia tộc họ Kiều.

Sáng thứ Năm, Kiều Băng Nghi bước vào văn phòng với khuôn mặt u ám hơn cả mây đen trước bão. Cô ném chiếc túi xách sang trọng xuống ghế sofa, thở hắt ra một hơi đầy bất mãn.

"Sếp Nghi, trà lài mật ong của chị đây. Có chuyện gì khiến 'Nữ vương' phải cau mày thế kia?" – Hạ Vũ đặt tách trà xuống, nhẹ nhàng hỏi han.

"Lại là chuyện xem mắt!" – Băng Nghi nghiến răng – "Mẹ tôi vừa gọi điện, nói là đã sắp xếp một cuộc gặp với con trai tập đoàn bất động sản Đại Nam vào tối nay. Bà ấy còn dọa nếu tôi không đi, bà ấy sẽ đến tận công ty ăn vạ."

Hạ Vũ khựng lại một chút, nụ cười trên môi hơi nhạt đi, nhưng anh vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh:

"Đối phương là người thế nào ạ?"

"Nghe đâu là một gã công tử đào hoa, vừa về nước. Loại đàn ông đó chỉ biết tiêu tiền và lấy lòng phụ nữ bằng những lời sáo rỗng. Tôi thà ở văn phòng duyệt bản thảo còn hơn!" – Cô bực bội nhấp một ngụm trà, rồi bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào Hạ Vũ.

Một ý tưởng táo bạo lóe lên trong đầu Băng Nghi. Cô nhếch môi, ánh mắt lóe sáng:

"Hạ Vũ, tối nay cậu đi cùng tôi."

"Hả? Với tư cách là thư ký sao?"

"Không. Với tư cách là... bạn trai tôi."

7 giờ tối, tại một nhà hàng Pháp sang trọng.

Kiều Băng Nghi xuất hiện lộng lẫy trong chiếc váy lụa đỏ ôm sát, đi bên cạnh là Trịnh Hạ Vũ. Tối nay, anh không mặc vest công sở cứng nhắc mà diện một chiếc áo sơ mi đen mở hờ cúc cổ, khoác blazer xám tro, trông vừa lịch lãm vừa có chút lãng tử bí ẩn.

Đối tượng xem mắt – Trần thiếu gia – đã ngồi đợi sẵn. Gã vừa thấy Băng Nghi đã đứng bật dậy, đôi mắt dán chặt vào nhan sắc rực rỡ của cô, hoàn toàn phớt lờ chàng trai đi bên cạnh.

"Chào Băng Nghi, em đẹp hơn cả trong ảnh. Còn đây là... tài xế của em à?" – Gã cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ khinh khỉnh.

Băng Nghi chưa kịp "ra tay" thì Hạ Vũ đã tiến lên một bước. Anh không hề giận dữ, ngược lại còn mỉm cười cực kỳ lịch thiệp, bàn tay tự nhiên vòng qua eo Băng Nghi, kéo cô sát vào lòng mình:

"Chào anh. Tôi là Trịnh Hạ Vũ, là người phụ trách chăm sóc mọi mặt đời sống của cô ấy. Mong anh giữ khoảng cách phù hợp, sếp của tôi... à không, bạn gái tôi vốn không thích mùi nước hoa rẻ tiền."

Trần thiếu gia mặt đỏ gay vì bị chạm tự ái:

"Cậu nói cái gì? Chăm sóc mọi mặt? Băng Nghi, em hạ thấp tiêu chuẩn từ khi nào vậy? Một gã thư ký quèn mà cũng đòi trèo cao?"

Gã vừa định vươn tay định nắm lấy cổ tay Băng Nghi để "dạy bảo", nhưng nhanh như chớp, bàn tay Hạ Vũ đã khóa chặt lấy tay gã. Dù vẻ mặt Hạ Vũ vẫn đang mỉm cười nhưng lực tay anh mạnh đến mức khiến gã thiếu gia phải kêu lên đau đớn.

"Trần thiếu gia, tay dùng để cầm ly rượu thôi, đừng dùng để chạm vào những thứ không thuộc về mình." – Hạ Vũ ghé sát tai gã, giọng nói trầm thấp đầy đe dọa.

Băng Nghi đứng bên cạnh, lần đầu tiên thấy chàng thư ký hiền lành của mình lộ ra khía cạnh "nguy hiểm" như vậy, trong lòng không khỏi kinh ngạc xen lẫn... thích thú. Cô thong dong ngồi xuống, khoanh tay trước ngực:

"Anh Trần, có vẻ anh không hợp gu của tôi rồi. Bạn trai tôi tuy hiền nhưng rất hay ghen, đặc biệt là anh ấy có thói quen bẻ gãy bất cứ thứ gì làm tôi khó chịu. Anh muốn thử không?"

Trần thiếu gia nhìn vẻ mặt "khát máu" của Hạ Vũ, lại nhìn sự lạnh lùng của Băng Nghi, biết mình không có cửa nên hậm hực cầm lấy áo khoác, lủi thủi rời đi không quên để lại một câu chữa thẹn: "Hừ, để xem các người diễn được bao lâu!"

Nhà hàng chỉ còn lại hai người. Băng Nghi bật cười, một nụ cười sảng khoái đến lạ kỳ:

"Hạ Vũ, cậu đóng kịch giỏi thật đấy! 'Người phụ trách mọi mặt' sao? Cậu lấy đâu ra sự tự tin đó thế?"

Hạ Vũ buông tay ra, vẻ mặt "nguy hiểm" lập tức biến mất, thay vào đó là sự ngượng ngùng quen thuộc. Anh gãi đầu, tai đỏ ửng:

"Thì... em nói thật mà. Em lo cơm nước, thuốc thang, giày dép cho chị, chẳng phải là 'mọi mặt' sao? Với lại, nhìn gã đó xem thường chị, em không chịu nổi."

Băng Nghi nhìn anh, sự rung động trong lòng mỗi lúc một lớn. Cô không rút lại khoảng cách giữa hai người, trái lại còn tiến thêm một bước, nhìn sâu vào mắt anh:

"Vậy nếu... tôi muốn cậu đóng vai này suốt đời thì sao?"

Không khí bỗng chốc trở nên đặc quánh. Trịnh Hạ Vũ đứng sững người, trái tim đập liên hồi như muốn vỡ tung. Anh nhìn người phụ nữ mạnh mẽ nhất mà mình từng biết, lúc này đây ánh mắt cô không còn băng giá mà ngập tràn sự mong chờ.

"Chị Nghi... em không đóng kịch giỏi đến mức đó đâu." – Hạ Vũ thì thầm, bàn tay anh chậm rãi bao bọc lấy bàn tay cô – "Vì từng lời em nói tối nay, đều là lời thật lòng từ lâu rồi."

Bữa tối "xem mắt" thất bại thảm hại dưới góc độ gia tộc, nhưng lại là một chiến thắng ngọt ngào cho trái tim của hai người.