MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSếp Tổng Chớ Động LòngChương 12: HẠ VŨ ỐM: KHI "NỮ CƯỜNG" LẦN ĐẦU HỌC CÁCH NẤU CHÁO

Sếp Tổng Chớ Động Lòng

Chương 12: HẠ VŨ ỐM: KHI "NỮ CƯỜNG" LẦN ĐẦU HỌC CÁCH NẤU CHÁO

905 từ · ~5 phút đọc

Sau chuỗi ngày ròng rã tăng ca, chăm sóc cho dạ dày và đôi chân của Kiều Băng Nghi, "người sắt" Trịnh Hạ Vũ cuối cùng cũng đổ bệnh. Sáng thứ Hai, lần đầu tiên sau khi nhận việc, Hạ Vũ không xuất hiện tại sảnh chung cư với bình sữa hạt trên tay.

Băng Nghi đứng chờ dưới sảnh, nhìn đồng hồ đã quá 15 phút, lòng nóng như lửa đốt. Gọi điện không nghe máy, nhắn tin không trả lời. Một cảm giác bất an chưa từng có ập đến, cô lập tức lái xe lao thẳng đến địa chỉ nhà Hạ Vũ mà cô mới "điều tra" được hôm trước.

Khi Băng Nghi dùng chìa khóa dự phòng (mà cô đã ép anh đưa cho với lý do "đề phòng công việc khẩn cấp") mở cửa bước vào, một luồng không khí nóng hầm hập phả ra. Hạ Vũ đang nằm trên giường, gương mặt đỏ bừng vì sốt cao, hơi thở nặng nề.

"Hạ Vũ! Cậu làm sao thế này?" – Băng Nghi hốt hoảng chạm tay lên trán anh.

Nóng như lửa. Chàng thư ký bình thường hay cười, nay nằm im lìm, đôi môi khô khốc vì mất nước. Trong cơn mê man, anh khẽ thốt lên:

"Sếp... chị Nghi... trà hoa cúc... ở trên bàn..."

Đến lúc này mà vẫn còn lo cho cô! Băng Nghi thấy sống mũi mình cay xè. Cô vốn là người chỉ biết ra lệnh, nay lại lóng ngóng đi vắt khăn lạnh đắp trán cho anh, rồi lật đật chạy vào bếp. Trong ký ức của cô, khi ốm người ta thường ăn cháo. Nhưng nấu cháo như thế nào?

Băng Nghi nhìn gian bếp nhỏ xinh của Hạ Vũ – nơi mọi thứ đều được sắp xếp ngăn nắp, sạch sẽ – rồi hít một hơi thật sâu như chuẩn bị đi đàm phán hợp đồng tỷ đô.

"Gạo... đúng rồi, phải tìm gạo."

Cô tìm thấy hũ gạo, đổ nửa nồi rồi xả nước. Nhớ mang máng là phải vo gạo, cô vò lấy vò để. Sau đó, cô cho nước vào. Bao nhiêu nước là đủ? Băng Nghi quyết định áp dụng công thức "thà thừa còn hơn thiếu", đổ đầy tràn một nồi nước.

Trận chiến với cái bếp bắt đầu.

Xèo! – Lửa bùng lên khiến cô giật mình lùi lại phía sau, suýt nữa thì tung một cú đá Taekwondo vào cái bếp ga vô tội.

"Bình tĩnh, Kiều Băng Nghi. Mày là Tổng giám đốc K-Legacy, cái nồi này không thể làm khó mày!"

Ba mươi phút trôi qua. Nước bắt đầu sôi sùng sục, trào cả ra ngoài. Băng Nghi cuống cuồng lấy muôi khuấy, nhưng vì không biết điều chỉnh lửa, đáy nồi bắt đầu bốc mùi khét. Cô vội vàng đổ thêm bát nước lạnh vào, rồi lại đổ thêm một vốc muối vì sợ cháo nhạt.

Sau một tiếng đồng hồ "vật lộn" với khói và lửa, cuối cùng bát cháo cũng ra lò. Nó không được trắng mịn như cháo Hạ Vũ nấu, mà hơi đặc quánh, lốm đốm những mảng gạo chưa nhừ và có mùi hương... hơi ám khói.

Băng Nghi bưng bát cháo vào phòng, nhẹ nhàng đỡ Hạ Vũ dậy:

"Hạ Vũ, tỉnh dậy ăn chút cháo rồi uống thuốc."

Hạ Vũ lờ mờ mở mắt, nhìn thấy sếp tổng của mình tóc tai hơi bù xù, trên má còn dính một vết nhọ nồi, trong tay bưng bát cháo "lạ mắt", anh không khỏi ngạc nhiên:

"Chị... chị nấu sao?"

"Đừng nói nhiều, ăn đi." – Cô múc một thìa, thổi phù phù rồi đưa lên miệng anh.

Hạ Vũ nếm thử một miếng. Vị mặn chát của muối tràn ngập khoang miệng, cộng thêm mùi khê nồng đặc trưng. Nhưng nhìn ánh mắt đầy mong đợi và lo lắng của Băng Nghi, anh cảm thấy đây là bát cháo ngon nhất thế gian. Anh cố gắng nuốt xuống, mỉm cười yếu ớt:

"Ngon lắm... cảm ơn chị Nghi."

"Ngon thật không?" – Băng Nghi nghi ngờ, tự múc một thìa nếm thử. Ngay lập tức, mặt cô biến sắc:

"Oẹ! Mặn quá! Lại còn khê nữa... Thôi đừng ăn, để tôi đi đặt cháo hàng xóm cho cậu."

Hạ Vũ vội vàng giữ tay cô lại, bàn tay anh dù nóng hổi vì sốt nhưng vẫn đầy sức nặng:

"Đừng... em muốn ăn cái này. Đây là lần đầu tiên sếp nấu cho em mà."

Băng Nghi lặng người. Cô nhìn chàng trai đang cố nuốt từng thìa cháo hỏng của mình chỉ vì không muốn cô buồn, trái tim cô bỗng mềm nhũn ra như nước. Cô ngồi xuống cạnh giường, dùng khăn lau mồ hôi trên trán anh, giọng nói dịu dàng đến lạ:

"Cậu đúng là đồ ngốc. Sau này không được ốm nữa, nghe rõ chưa? Cậu mà ốm, ai pha trà cho tôi, ai thay giày cho tôi... ai làm quản gia cho tôi đây?"

Hạ Vũ nhìn cô, ánh mắt chứa chan tình cảm:

"Dạ, em biết rồi. Vậy chị Nghi... chị ở lại đây thêm một chút được không?"

Băng Nghi không trả lời bằng lời, cô chỉ khẽ gật đầu, kéo ghế ngồi sát lại giường anh. Cả chiều hôm đó, Nữ Vương băng giá bỏ mặc đống hồ sơ nghìn tỷ, chỉ để ngồi im lặng canh cho một chàng thư ký ngủ say. Trong gian phòng nhỏ, mùi cháo khê đã tan đi, chỉ còn lại sự ngọt ngào đang âm thầm bén rễ.