MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSếp Tổng Chớ Động LòngChương 11: NHỮNG ĐÊM TĂNG CA CHỈ CÓ HAI NGƯỜI VÀ MÙI TRÀ HOA CÚC

Sếp Tổng Chớ Động Lòng

Chương 11: NHỮNG ĐÊM TĂNG CA CHỈ CÓ HAI NGƯỜI VÀ MÙI TRÀ HOA CÚC

1,013 từ · ~6 phút đọc

Mùa cao điểm của ngành thời trang ập đến như một cơn bão. Tập đoàn K-Legacy chìm trong không khí hối hả chuẩn bị cho tuần lễ thời trang Thu-Đông. Ánh đèn tại văn phòng Tổng giám đốc thường xuyên sáng rực đến tận đêm khuya, và dĩ nhiên, nơi nào có "Nữ vương" Kiều Băng Nghi, nơi đó có "Lá chắn" Trịnh Hạ Vũ.

11 giờ đêm. Không gian tầng 20 tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng ngòi bút máy sột soạt trên giấy.

Băng Nghi day nhẹ sống mũi, đôi mắt đã hằn lên những tia máu mệt mỏi. Cô đang kẹt lại ở bản phác thảo cuối cùng cho bộ váy chủ đề của đêm diễn. Sự cầu toàn khiến cô không hài lòng với bất kỳ đường cắt nào mình vừa vẽ ra.

Cạch.

Một tách sứ trắng được đặt nhẹ nhàng bên cạnh tay cô. Mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ của hoa cúc hòa quyện với chút ngọt thanh của mật ong rừng lập tức xua tan mùi mực in hăng hắc trong phòng.

"Chị Nghi, trà hoa cúc hạ hỏa, an thần. Chị đã ngồi im tư thế này suốt ba tiếng rồi đấy." – Hạ Vũ lên tiếng, giọng anh trầm ấm như một bản nhạc Lofi giữa đêm đông.

Băng Nghi không ngẩng đầu, tay vẫn cầm bút:

"Cậu về trước đi, tài liệu tôi đã xem xong rồi, phần còn lại tôi tự xử lý được."

Hạ Vũ không những không về, mà còn đi vòng ra sau lưng cô. Anh đặt hai tay lên vai sếp, nhẹ nhàng bóp dọc theo các thớ cơ đang căng cứng.

"Em mà về thì sáng mai chắc chắn sẽ thấy sếp tổng của em ngất xỉu trên bàn làm việc vì kiệt sức. Lúc đó, ai sẽ bồi thường cho em một vị sếp vừa xinh đẹp vừa... bướng bỉnh thế này đây?"

Băng Nghi định mắng anh là "đồ dẻo miệng", nhưng cảm giác thư thái từ bàn tay anh khiến cô vô thức tựa đầu vào thành ghế, thở phào một hơi.

"Tôi chỉ muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo. K-Legacy là tâm huyết cả đời của ba mẹ tôi..."

"Em biết." – Hạ Vũ cúi xuống, khoảng cách gần đến mức anh có thể nhìn thấy những lọn tóc con lòa xòa bên tai cô. Anh vươn tay, vén chúng ra sau một cách tự nhiên – "Nhưng nếu chị ngã xuống, K-Legacy cũng mất đi linh hồn. Nghỉ tay năm phút thôi, em có thứ này cho chị xem."

Nói rồi, Hạ Vũ lôi từ túi xách ra một chiếc máy tính bảng. Thay vì các báo cáo kinh doanh khô khan, anh mở ra một video ngắn quay lại cảnh hoàng hôn trên biển mà anh tự tay ghi lại trong chuyến công tác trước. Tiếng sóng vỗ rì rào và sắc cam rực rỡ lan tỏa trên màn hình khiến tâm trí Băng Nghi dịu lại.

"Sao cậu lại quay cái này?" – Cô hỏi, ánh mắt vẫn dán vào màn hình.

"Để dành cho những lúc chị bị tắc nghẽn ý tưởng. Chị nhìn xem, đường chân trời kia chẳng phải là một đường cắt tự nhiên tuyệt vời nhất sao?"

Băng Nghi khựng lại. Đúng vậy, sự giao thoa giữa mặt biển và bầu trời, sự chuyển màu từ cam sang tím sẫm... Đó chính là thứ cô đang tìm kiếm! Cô như được tiếp thêm năng lượng, cầm lấy bút và bắt đầu vẽ lại những đường nét mềm mại nhưng dứt khoát.

Trong khi Băng Nghi say mê sáng tác, Hạ Vũ lặng lẽ đi vào gian phòng nghỉ bên cạnh. Một lúc sau, mùi hương thơm phức của mì sợi len lỏi vào phòng làm việc.

"Xong rồi!" – Băng Nghi reo khẽ, đặt bút xuống. Cùng lúc đó, dạ dày cô đánh "ngọt" một cái vì ngửi thấy mùi đồ ăn.

Hạ Vũ bưng ra một bát mì nóng hổi, bên trên có một quả trứng chần hoàn hảo, vài lát thịt bò mềm mại và hành lá xanh mướt.

"Thưởng cho sếp vì đã hoàn thành bản thiết kế xuất sắc nhất năm."

Băng Nghi cầm đũa, vừa ăn vừa lén quan sát Hạ Vũ. Anh đang thu dọn đống bản vẽ vứt bừa bãi trên sàn của cô, sắp xếp chúng theo thứ tự cực kỳ ngăn nắp. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên sườn mặt dịu dàng của anh, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ kỳ.

"Hạ Vũ này..."

"Dạ?" – Anh ngẩng đầu lên, cười rạng rỡ.

"Cậu có thấy... thiệt thòi không? Khi phải theo một người cuồng công việc như tôi?"

Hạ Vũ dừng tay, anh tiến lại gần bàn làm việc, chống hai tay xuống nhìn thẳng vào mắt cô.

"Nếu là người khác, có lẽ là có. Nhưng là chị, thì em thấy mình đang được tham gia vào việc kiến tạo cái đẹp. Vả lại..." – Anh nghiêng đầu, hạ giọng đầy tinh nghịch – "...chăm sóc một 'Nữ vương' lúc nào cũng cần đến mình, cảm giác thành tựu cao lắm chị ạ."

Băng Nghi bật cười, một nụ cười hiếm hoi không chút phòng bị. Đêm nay, trà hoa cúc thật ngọt, và lòng người dường như cũng đã bớt giá băng.

Khi kim đồng hồ chỉ sang 1 giờ sáng, Băng Nghi mệt mỏi ngủ thiếp đi ngay trên bàn làm việc. Hạ Vũ lặng lẽ tháo kính cho cô, đắp chiếc áo khoác vest của mình lên vai cô rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Anh không ngủ, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của cô – lúc này trông cô chẳng còn là sếp tổng thét ra lửa, mà chỉ như một cô gái nhỏ đang cần được che chở.

"Ngủ ngon nhé, chị Nghi." – Anh thầm thì, khẽ vuốt lọn tóc trên trán cô.

Dưới ánh trăng lọt qua khung cửa sổ tầng 20, mùi trà hoa cúc vẫn thoang thoảng, chứng nhân cho một tình cảm đang âm thầm lớn dần giữa những đêm tăng ca không ngủ.