MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSếp Tổng Chớ Động LòngChương 10: HẠ VŨ CHÍNH THỨC TRỞ THÀNH "QUẢN GIA RIÊNG" CHO DẠ DÀY CỦA SẾP

Sếp Tổng Chớ Động Lòng

Chương 10: HẠ VŨ CHÍNH THỨC TRỞ THÀNH "QUẢN GIA RIÊNG" CHO DẠ DÀY CỦA SẾP

1,133 từ · ~6 phút đọc

Sau buổi chiều "định mệnh" tại căn bếp cháy sém, mối quan hệ giữa Kiều Băng Nghi và Trịnh Hạ Vũ đã bước sang một giai đoạn hoàn toàn mới. Nếu trước đây, sự chăm sóc của Hạ Vũ chỉ gói gọn trong tám tiếng làm việc tại văn phòng, thì nay, quyền hạn của anh đã mở rộng tới tận... cửa nhà sếp.

Sáng thứ Hai, Băng Nghi vừa bước xuống sảnh chung cư thì thấy chiếc xe quen thuộc đã đỗ sẵn, nhưng điều làm cô ngạc nhiên nhất là chàng thư ký đang đứng cạnh xe với một bình giữ nhiệt trên tay.

"Sếp Nghi, chào buổi sáng! Đây là sữa hạt sen em nấu từ sáng sớm, vẫn còn ấm, chị uống đi để bảo vệ niêm mạc dạ dày trước khi vào họp." – Hạ Vũ tươi cười, nụ cười rạng rỡ đến mức khiến mấy bác bảo vệ cũng phải gật gù khen ngợi sự chu đáo.

Băng Nghi cầm lấy bình sữa, hơi ấm từ vỏ bình lan tỏa vào lòng bàn tay cô giữa tiết trời sáng sớm se lạnh. Cô hắng giọng, cố duy trì vẻ mặt nghiêm túc:

"Cậu không thấy mình đang bao biện quá nhiều việc sao? Thư ký riêng không cần phải dậy từ 5 giờ sáng để nấu sữa đâu."

"Không bao biện chút nào ạ. Em đã liệt kê vào bảng mô tả công việc mới: 'Quản gia dạ dày kiêm Thư ký cao cấp'. Lương của em chỉ cần thấy chị ăn ngon miệng là đủ rồi." – Hạ Vũ nháy mắt, nhanh tay mở cửa xe cho cô.

Suốt cả ngày hôm đó, K-Legacy chứng kiến một sự thay đổi ngoạn mục. "Nữ vương băng giá" thường ngày chỉ uống cà phê đen đậm đặc để tỉnh táo, nay trên bàn làm việc lúc nào cũng có một cốc trà mật ong ấm hoặc nước ép trái cây theo mùa. Cứ cách ba tiếng, Hạ Vũ lại gõ cửa mang vào một chút hạt khô hoặc sữa chua yến mạch với lời nhắn: "Chị Nghi, đến giờ nạp năng lượng rồi."

Sự tỉ mỉ của anh không dừng lại ở đó. Buổi chiều, sau một cuộc họp căng thẳng với các đối tác thiết kế, Băng Nghi mệt mỏi tựa lưng vào ghế, đôi chân đi giày cao gót 12cm bắt đầu sưng tấy và đau nhức. Cô khẽ cựa quậy, định tháo giày ra cho đỡ đau thì cửa phòng bật mở.

Hạ Vũ không bưng hồ sơ, mà bưng theo một chậu gỗ nhỏ tỏa hơi nước nóng và mùi tinh dầu gừng sả thoang thoảng.

"Cậu làm gì thế?" – Băng Nghi giật mình, định rụt chân lại.

"Ngâm chân thôi ạ." – Hạ Vũ thản nhiên quỳ một gối xuống sàn, ngay dưới chân cô – "Đi giày cao cả ngày khiến máu không lưu thông, chị sẽ bị đau đầu đấy. Để em giúp chị."

Băng Nghi hoảng hốt:

"Trịnh Hạ Vũ, cậu điên rồi sao? Cậu là đàn ông, lại còn là thư ký của tôi, sao có thể quỳ xuống làm việc này..."

"Trước mặt em, chị không phải là sếp tổng quyền lực, chị chỉ là một người phụ nữ hay bỏ bữa và thích ngược đãi đôi chân mình thôi." – Hạ Vũ ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt kiên định nhưng đầy dịu dàng khiến mọi sự phản kháng của Băng Nghi tan biến – "Chị yên tâm, em khóa cửa rồi, không ai thấy cảnh này đâu."

Anh nhẹ nhàng nâng chân cô lên, tháo bỏ chiếc giày cao gót vướng víu rồi đặt bàn chân nhỏ nhắn của cô vào làn nước ấm áp. Cảm giác ấm nóng lan tỏa từ lòng bàn chân đi khắp cơ thể khiến Băng Nghi khẽ rên rỉ vì dễ chịu. Hạ Vũ dùng đôi bàn tay có những vết chai nhỏ do làm bếp, bắt đầu bấm vào các huyệt đạo một cách chuyên nghiệp.

"Nhẹ... nhẹ một chút..." – Băng Nghi lắp bắp, khuôn mặt đỏ bừng vì ngại ngùng nhưng cũng đầy thỏa mãn.

"Đau là do chị bị tắc nghẽn nhiều quá đấy." – Hạ Vũ cười khẽ, động tác vẫn vô cùng nâng niu – "Từ mai, em sẽ để sẵn một đôi dép bông ở gầm bàn làm việc. Khi nào không có khách, chị nhất định phải thay ra ngay."

Băng Nghi nhìn đỉnh đầu của Hạ Vũ, nhìn đôi bàn tay anh đang tận tụy chăm sóc cho mình, lòng cô dâng lên một cảm giác xúc động khó tả. Ở vị trí của cô, ai cũng sợ cô, ai cũng nịnh bợ cô, nhưng chưa từng có ai quan tâm đến việc cô có đau chân hay không, dạ dày có ổn hay không. Họ chỉ quan tâm cô mang lại bao nhiêu lợi nhuận. Chỉ có chàng trai trẻ này, dùng sự hiền lành và kiên nhẫn nhất để bước vào thế giới cô độc của cô.

Đúng lúc đó, Băng Nghi bỗng dưng nảy ra một ý định "nguy hiểm". Cô cúi xuống, ghé sát vào tai anh, giọng nói mang theo chút trêu chọc hiếm hoi:

"Hạ Vũ này, cậu chăm sóc tôi tốt như vậy, nếu sau này tôi không rời xa cậu được thì tính sao?"

Bàn tay Hạ Vũ khựng lại giữa chừng. Anh ngẩng lên, khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể thấy được sự rung động trong con ngươi của anh. Hạ Vũ không hề lùi bước, anh mỉm cười, một nụ cười vừa có nét tinh nghịch của chàng trai 24 tuổi, vừa có sự thâm trầm của một người đàn ông:

"Vậy thì... chị đừng rời đi nữa. Em nguyện làm quản gia cho chị suốt đời, chỉ cần chị không chê em hiền lành quá thôi."

Băng Nghi nín thở, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô định nói điều gì đó thì điện thoại trên bàn vang lên, phá tan bầu không khí ngọt ngào. Cô vội vàng rút chân ra, lúng túng đi giày vào:

"Cậu... cậu dọn dẹp đi! Tôi phải đi gặp đối tác bây giờ!"

Hạ Vũ nhìn bóng lưng vội vã của cô, thầm cười mãn nguyện. Anh biết, tảng băng trong lòng "Nữ vương" không phải đã tan chảy, mà là đang bắt đầu nứt ra những kẽ hở lớn. Và anh, sẽ là người dùng sự ấm áp từng chút một để lấp đầy những kẽ hở đó.

Kết thúc Hồi 1, Trịnh Hạ Vũ đã thành công trở thành người không thể thiếu trong cuộc sống của Kiều Băng Nghi. Nhưng sóng gió thực sự mới chỉ bắt đầu khi "Nữ cường nhân" bỗng chốc nhận ra, cô không chỉ muốn anh làm thư ký, mà còn muốn anh làm nhiều hơn thế nữa.