MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSếp Tổng Chớ Động LòngChương 9: BÍ MẬT CỦA BĂNG NGHI: CĂN BẾP "CHÁY SÉM"

Sếp Tổng Chớ Động Lòng

Chương 9: BÍ MẬT CỦA BĂNG NGHI: CĂN BẾP "CHÁY SÉM"

1,027 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, Trịnh Hạ Vũ tỉnh dậy với cơn đau đầu nhẹ, nhưng ký ức về việc được "Nữ vương" bế kiểu công chúa và những lời thú nhận trong xe cứ lởn vởn khiến mặt anh nóng bừng. Trái lại, Kiều Băng Nghi lại tỏ ra như chưa từng có chuyện gì xảy ra, dù cô cố tình tránh ánh mắt của anh suốt cả buổi sáng.

Mọi chuyện chỉ thực sự "bùng nổ" vào chiều thứ Bảy, khi Băng Nghi để quên một tài liệu cực kỳ quan trọng tại căn hộ riêng và buộc Hạ Vũ phải qua lấy để kịp gửi cho đối tác quốc tế.

"Mật khẩu là 1011. Cậu vào phòng làm việc lấy tập hồ sơ màu xanh rồi đi ngay, đừng có lục lọi gì đấy!" – Băng Nghi dặn dò qua điện thoại với giọng điệu đầy cảnh giác.

Hạ Vũ mỉm cười, vâng dạ rồi nhấn mã số vào căn hộ cao cấp của sếp. Không gian sống của Băng Nghi y hệt tính cách cô: tối giản, sang trọng và hơi lạnh lẽo với tông màu xám trắng. Tuy nhiên, khi đi ngang qua gian bếp để hướng tới phòng làm việc, một mùi hương "lạ" xộc vào mũi khiến bước chân của chàng thư ký có tâm hồn yêu bếp khựng lại.

Đó không phải mùi thơm của thức ăn, mà là mùi khét lẹt đặc trưng của nhựa cháy và thực phẩm bị hóa thạch.

Hạ Vũ không kìm lòng được mà liếc mắt nhìn vào. Và cảnh tượng trước mắt khiến anh – một người có thể xử lý hàng ngàn số liệu kế toán trong nháy mắt – phải đứng hình mất 5 giây.

Căn bếp được trang bị những thiết bị hiện đại nhất châu Âu trị giá hàng tỷ đồng hiện đang trông như một hiện trường vụ nổ. Chiếc lò vi sóng đắt tiền có một vết đen sì loang lổ trên cửa kính. Trên bàn bếp, một chiếc chảo chống dính đã bong tróc, bên trong là thứ gì đó đen ngòm trông giống như than đá nhưng Hạ Vũ đoán mò chắc là... trứng ốp la thất bại. Đặc biệt nhất là rèm cửa gần bếp lò có một mảng bị cháy sém, dấu vết của một nỗ lực nấu nướng suýt thành hỏa hoạn.

"Chị Nghi... chị rốt cuộc đã làm gì với căn bếp này thế này?" – Hạ Vũ lẩm bẩm, nửa buồn cười nửa xót xa.

Đúng lúc đó, tiếng cửa mở lạch cạch vang lên. Băng Nghi vì không yên tâm nên đã tự mình lái xe về. Vừa bước vào nhà, thấy Hạ Vũ đang đứng "hóa đá" trước gian bếp hoang tàn của mình, khuôn mặt "Nữ vương băng giá" lập tức xuất hiện những vết nứt.

"Trịnh Hạ Vũ! Cậu... ai cho cậu nhìn vào đó!" – Cô vội vàng chạy tới, định dùng thân mình che chắn hiện trường nhưng đã quá muộn.

Hạ Vũ quay lại, ánh mắt vừa dịu dàng vừa pha chút trêu chọc nhìn cô:

"Sếp Nghi, chị định dùng trứng để luyện thành kim cương đen ạ?"

"Tôi... tôi chỉ muốn thử luộc trứng bằng lò vi sóng, ai ngờ nó nổ tung." – Băng Nghi lý nhí, hai tai đỏ ửng, hoàn toàn đánh mất vẻ oai phong thường ngày – "Còn cái chảo đó... tôi chỉ định chiên đậu phụ, nhưng hình như lửa hơi to..."

"Hơi to?" – Hạ Vũ nhướng mày, chỉ tay vào cái rèm – "Thế còn 'vết tích' này? Chị định đốt nhà luôn sao?"

Băng Nghi dỗi thật sự, cô khoanh tay trước ngực, quay mặt đi:

"Biết rồi, tôi chính là kẻ mù việc nhà đấy! Làm nổ lò vi sóng, cháy chảo, hỏng rèm... Cậu cứ việc cười đi! Tôi là cỗ máy làm việc, không phải là bà nội trợ, được chưa?"

Nhìn vẻ mặt vừa tức vừa xấu hổ của cô, Hạ Vũ thấy tim mình mềm nhũn. Anh không cười nữa mà bước tới gần, nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay vốn chỉ biết cầm bút ký tên và ra lệnh của cô. Anh lật lòng bàn tay cô lên, quả nhiên thấy một vết phồng rộp nhỏ do mỡ bắn chưa kịp lành.

"Em không cười chị. Em chỉ thấy... đau lòng thôi." – Hạ Vũ hạ giọng, ánh mắt chân thành đến mức khiến Băng Nghi phải nín thở – "Chị Nghi, chị giỏi việc ngoài xã hội là đủ rồi. Những việc 'cháy sém' này, cứ để em lo được không?"

Băng Nghi khựng lại, cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay anh truyền tới khiến cô thấy mũi mình hơi cay.

"Cậu lo thế nào được? Cậu là thư ký công ty, đâu phải quản gia nhà tôi."

"Vậy thì từ hôm nay, em xin kiêm chức 'quản gia riêng cho dạ dày' của chị." – Hạ Vũ nháy mắt, nụ cười tỏa nắng lại xuất hiện – "Đổi lại, chị đừng tự ý vào bếp nữa. Em không muốn một ngày nào đó phải đi cứu hỏa cho căn hộ này đâu."

Băng Nghi không đáp, nhưng bàn tay cô khẽ siết lại tay anh như một sự đồng ý thầm lặng. Lần đầu tiên, cô thấy căn nhà lạnh lẽo này có chút hơi người.

Hạ Vũ xắn tay áo, bắt đầu thu dọn đống đổ nát trong bếp một cách nhanh nhẹn và tỉ mỉ. Băng Nghi đứng tựa lưng vào tường nhìn anh, trong lòng thầm nghĩ: Tên nhóc này, rốt cuộc là thư ký do ông trời phái tới để cứu vãn cuộc đời khô khan của mình sao?

Nhưng niềm vui chưa được bao lâu, Hạ Vũ bỗng dừng tay, nhìn vào thùng rác rồi quay lại hỏi một câu khiến Băng Nghi muốn tìm cái lỗ để chui xuống:

"Sếp Nghi... chị định nấu canh bằng cách cho cả vỏ hành và vỏ trứng vào nồi hầm luôn à?"

"Cậu... Trịnh Hạ Vũ! Cậu im ngay cho tôi!"

Tiếng cười rộn rã của chàng thư ký hòa cùng tiếng mắng mỏ "đáng yêu" của nữ sếp tổng vang vọng trong căn bếp nhỏ, biến nó thành nơi ấm cúng nhất thế gian.