MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSếp Tổng Chớ Động LòngChương 8: SỰ CỐ TIỆC RƯỢU: KHI SẾP TỔNG BẾ THƯ KÝ KIỂU CÔNG CHÚA

Sếp Tổng Chớ Động Lòng

Chương 8: SỰ CỐ TIỆC RƯỢU: KHI SẾP TỔNG BẾ THƯ KÝ KIỂU CÔNG CHÚA

953 từ · ~5 phút đọc

Bữa tiệc tối nay là một sự kiện quan trọng trong giới thời trang, nơi hội tụ những đối tác chiến lược của K-Legacy. Kiều Băng Nghi xuất hiện lộng lẫy trong chiếc đầm dạ hội đen xẻ cao, khí chất ngời ngời như một vị nữ thần không thể chạm tới. Đi bên cạnh cô là Trịnh Hạ Vũ – chàng thư ký trẻ lịch lãm trong bộ vest xanh navy cắt may tinh xảo.

Thông thường, tại các buổi tiệc rượu, thư ký sẽ là người đỡ rượu cho sếp. Nhưng nhìn vẻ mặt xanh xao và bàn tay thi thoảng vẫn siết nhẹ lấy vùng bụng của Băng Nghi, Hạ Vũ biết dạ dày của cô đang lại biểu tình. Anh khẽ nói nhỏ vào tai cô:

"Sếp Nghi, tối nay chị tuyệt đối không được chạm vào đồ có cồn. Cứ để em."

Băng Nghi nhíu mày:

"Cậu tửu lượng bao nhiêu mà đòi đỡ cho tôi?"

"Đủ dùng ạ." – Hạ Vũ cười hiền, giấu đi sự thật rằng anh vốn là "người không biết uống rượu".

Và "đủ dùng" của Hạ Vũ biến thành một thảm họa ngọt ngào. Vì muốn bảo vệ Băng Nghi khỏi những lời mời mọc từ các lão cáo già trên thương trường, Hạ Vũ đã thay cô cạn sạch không dưới mười ly rượu mạnh.

Kết quả, khi bữa tiệc chưa trôi qua được một nửa, chàng thư ký "hiền lành" bắt đầu đứng không vững. Đôi mắt anh phủ một lớp sương mù mờ ảo, gò má trắng trẻo ửng hồng như cánh hoa đào, và bắt đầu có những hành động... lạ lùng.

"Chị Nghi... chị có biết là... mắt chị đẹp như sao trời không?" – Hạ Vũ lẩm bẩm, rồi vô thức tựa đầu vào vai cô ngay giữa sảnh tiệc.

Mấy vị đối tác đứng cạnh đó trợn tròn mắt. Băng Nghi dù trong lòng đang hoảng loạn nhưng bên ngoài vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh đáng sợ. Cô một tay đỡ lấy eo anh, tay kia lạnh lùng xua đuổi những ánh nhìn tò mò:

"Thư ký của tôi không khỏe. Tôi đưa cậu ấy về trước."

Vừa ra đến hành lang vắng người dẫn ra bãi đỗ xe, Hạ Vũ hoàn toàn gục ngã. Đôi chân anh mềm nhũn, suýt chút nữa là đổ ập xuống sàn nếu Băng Nghi không nhanh tay giữ lại.

"Này! Trịnh Hạ Vũ! Tỉnh lại cho tôi!" – Cô vỗ nhẹ vào má anh, nhưng Hạ Vũ chỉ đáp lại bằng một tiếng rên rỉ ngái ngủ, rồi rúc sâu đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương oải hương dễ chịu.

Nhìn chàng trai cao lớn nhưng lại có tâm hồn mỏng manh này, Băng Nghi thở dài. Gọi bảo vệ đến khiêng anh thì thật mất mặt, mà để anh nằm đây thì không đành lòng. Cô nhìn quanh, xác định không có ống kính phóng viên nào, rồi dứt khoát cúi người xuống.

Với sức mạnh của một đai đen Taekwondo và thói quen rèn luyện thể lực khắc nghiệt, Băng Nghi vòng một tay qua lưng, một tay luồn dưới khoeo chân Hạ Vũ.

Hự!

Cô nhấc bổng anh lên theo đúng kiểu "bế công chúa" mà các nam chính ngôn tình thường làm.

Hạ Vũ trong cơn say cảm thấy một sự bao bọc vững chãi, anh vô thức vòng tay ôm chặt lấy cổ Băng Nghi, miệng lẩm bẩm:

"Ấm quá... Chị Nghi... chị đừng bỏ em nhé..."

Băng Nghi khựng lại. Trái tim cô vốn dĩ lạnh lẽo bấy lâu nay bỗng dưng đập liên hồi như trống trận. Cô bế anh bước đi từng bước vững vàng trên đôi giày cao gót (vốn đã được Hạ Vũ dán thêm lớp lót êm ái sáng nay). Hình ảnh một nữ tổng tài quyền lực, mặc váy dạ hội sang trọng, bế một chàng thư ký say khướt đi băng băng qua hành lang khách sạn 5 sao tạo nên một khung cảnh cực kỳ... chấn động.

Khi đặt được Hạ Vũ vào ghế sau của xe, Băng Nghi cũng vã mồ hôi hột. Cô định lùi ra ngoài để cầm lái thì bất ngờ bị một bàn tay kéo mạnh lại.

Hạ Vũ kéo cô ngã xuống ghế sau cùng mình. Khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng milimet. Hơi thở nồng mùi rượu vang pha lẫn mùi trà hoa cúc của anh vây lấy cô.

"Sếp Nghi... chị ác lắm..." – Hạ Vũ nhìn cô bằng ánh mắt ướt át, ngón tay run rẩy chạm vào bờ môi cô – "Chị cứ bắt em làm việc, bắt em pha trà... nhưng chị không biết là em... em thích chị đến nhường nào à?"

Băng Nghi nín thở. Không gian trong xe chật hẹp bỗng chốc trở nên nóng bỏng. Cô định đẩy anh ra, nhưng nhìn vẻ mặt yếu đuối và đầy chân thành của Hạ Vũ, tay cô bỗng mất hết sức lực.

"Cậu... cậu say rồi. Đừng nói bậy."

"Em không say... em chỉ là... đang mượn rượu để nói thật thôi..." – Hạ Vũ nói xong, đầu liền gục vào vai cô và bắt đầu... ngáy khò khò.

Băng Nghi ngồi đờ đẫn giữa ghế sau, bàn tay vẫn còn cảm giác ấm nóng nơi anh vừa chạm vào. Cô nhìn chàng trai đang ngủ ngon lành trong lòng mình, khẽ đưa tay vuốt lại lọn tóc rủ trên trán anh, giọng nói dịu dàng đến chính cô cũng phải giật mình:

"Đồ ngốc này... Cậu mới là người khiến tôi phát điên đấy."

Đêm đó, chiếc xe của Tổng giám đốc K-Legacy đậu rất lâu dưới hầm chung cư, nơi có một "Nữ vương" đang tình nguyện làm gối kê đầu cho chàng thư ký "công chúa" của mình.