MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSếp Tổng Chớ Động LòngChương 7: SẾP TỔNG NỔI GIẬN: "VIỆC CỦA THƯ KÝ TRỊNH, CHỈ TÔI MỚI ĐƯỢC SAI!"

Sếp Tổng Chớ Động Lòng

Chương 7: SẾP TỔNG NỔI GIẬN: "VIỆC CỦA THƯ KÝ TRỊNH, CHỈ TÔI MỚI ĐƯỢC SAI!"

1,162 từ · ~6 phút đọc

Sau sự cố ở căng tin, Kiều Băng Nghi dường như đã dựng lên một bức tường vô hình quanh phòng làm việc của mình. Cô cảm thấy một sự bứt rứt khó tả khi nghĩ đến cảnh Hạ Vũ bị những cô gái khác vây quanh. Đó không hẳn là sự ghen tuông của một người yêu – ít nhất là cô tự nhủ như vậy – mà giống như cảm giác món đồ chơi quý giá nhất của mình bị người khác chạm vào.

Sáng thứ Năm, một xấp hồ sơ dày cộm được gửi đến bàn thư ký của Hạ Vũ từ bộ phận Kho vận. Trưởng kho là một người đàn ông trung niên vốn có tính hay ỷ quyền cậy thế, thấy Hạ Vũ hiền lành nên muốn đùn đẩy việc kiểm kê kho bãi sang cho anh.

"Này cậu em, sếp Nghi đang họp, cậu rảnh thì xuống kho kiểm tra giúp tôi lô hàng này. Gấp lắm đấy!" – Gã trưởng kho nói bằng giọng ra lệnh.

Hạ Vũ nhìn xấp hồ sơ, rồi nhìn lịch trình của Băng Nghi. Cô đang họp kín với hội đồng quản trị, có lẽ còn lâu mới xong. Với bản tính không thích từ chối, anh mỉm cười gật đầu:

"Dạ được, để tôi xem qua rồi xuống ngay."

Đúng lúc Hạ Vũ vừa đứng dậy cầm áo khoác định đi, cửa phòng họp bất ngờ mở toang. Kiều Băng Nghi bước ra, gương mặt sắc lạnh như tiền. Cuộc họp kết thúc sớm hơn dự kiến vì cô không đủ kiên nhẫn để nghe những lời giải trình sáo rỗng của cổ đông. Cô đang định gọi Hạ Vũ pha cho mình tách trà gừng thì nhìn thấy gã trưởng kho đang đứng dựa lưng vào bàn làm việc của thư ký mình.

"Có chuyện gì?" – Băng Nghi hỏi, thanh âm trầm thấp khiến gã trưởng kho giật nảy mình.

"Dạ... thưa Tổng giám đốc, tôi định nhờ thư ký Trịnh xuống kho hỗ trợ một chút..."

Ánh mắt Băng Nghi quét qua xấp hồ sơ trên tay Hạ Vũ, rồi dừng lại trên gương mặt của gã trưởng kho. Cô nhếch môi, nụ cười mang theo sự nguy hiểm tột độ:

"Hỗ trợ? Từ khi nào mà thư ký riêng của Tổng giám đốc lại kiêm luôn việc của bộ phận kho bãi vậy?"

"Dạ... tại tôi thấy cậu ấy đang rảnh..." – Lão trưởng kho lắp bắp, mồ hôi hột bắt đầu chảy dài.

Băng Nghi tiến lên một bước, giật lấy xấp hồ sơ từ tay Hạ Vũ, ném trả về phía ngực gã trưởng kho khiến gã lúng túng ôm lấy.

"Lương của Hạ Vũ là do tôi trả. Thời gian của cậu ấy là của tôi quản lý. Ở cái công ty này, việc của thư ký Trịnh, chỉ có duy nhất Kiều Băng Nghi này mới có quyền sai bảo. Ông nghe rõ chưa?"

Cả văn phòng bỗng chốc lặng ngắt. Mọi người đều biết sếp Nghi nóng tính, nhưng việc cô công khai "bao che" và khẳng định quyền sở hữu đối với một nhân viên nam một cách quyết liệt thế này thì chưa từng có tiền lệ.

"Cút về kho làm cho xong việc của mình đi. Trước 5 giờ chiều nếu chưa có báo cáo kiểm kê, ông cũng không cần quay lại đây nữa."

Lão trưởng kho hốt hoảng cúi chào rồi chạy biến như bị ma đuổi.

Băng Nghi quay sang nhìn Hạ Vũ, cơn giận vẫn chưa tan:

"Còn cậu nữa! Cậu là thư ký hay là người giúp việc cho cả thiên hạ? Ai bảo gì cũng làm, ai nhờ gì cũng gật đầu. Cậu có biết mình đang làm mất giá trị của vị trí thư ký riêng không?"

Hạ Vũ không hề sợ hãi. Anh nhìn cô, thấy được sự lo lắng giấu sau lớp vỏ bọc giận dữ ấy. Anh khẽ tiến lại gần, hạ thấp giọng chỉ đủ cho hai người nghe:

"Chị Nghi... chị đang lo cho tôi, hay là chị đang ghen vì tôi sắp đi gặp người khác?"

"Cậu... cậu nói cái gì?!" – Băng Nghi như bị dẫm phải đuôi, mặt đỏ bừng lên – "Tôi ghen? Nực cười! Tôi chỉ không muốn người của mình bị kẻ khác lợi dụng thôi."

"Người của mình?" – Hạ Vũ lặp lại cụm từ đó, nụ cười rạng rỡ như nắng mùa hạ lại xuất hiện trên môi – "Được, vậy từ giờ tôi chỉ nghe lệnh một mình chị. Chị bảo tôi đi đông tôi không dám đi tây, chị bảo tôi nấu cơm tôi không dám đi kho vải. Chị hài lòng chưa?"

Băng Nghi hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi để giấu đi sự bối rối đang lan tỏa. Cô bước nhanh vào phòng làm việc, nhưng trước khi đóng cửa còn không quên bỏ lại một câu:

"Vào đây pha trà. Tôi bị đau đầu."

Hạ Vũ mỉm cười, lặng lẽ đi theo sau.

Vừa vào trong phòng, Băng Nghi đã gục đầu xuống bàn, mệt mỏi xoa thái dương. Cơn đau đầu do thiếu ngủ và áp lực từ hội đồng quản trị khiến cô kiệt sức. Hạ Vũ không pha trà ngay, anh đi tới phía sau ghế của cô.

"Chị Nghi, để tôi giúp chị."

Trước khi Băng Nghi kịp phản ứng, đôi bàn tay ấm áp của Hạ Vũ đã đặt nhẹ lên hai bên thái dương của cô. Anh bắt đầu thực hiện những động tác bấm huyệt điêu luyện. Từng điểm chạm đều chính xác, lực tay vừa phải khiến cảm giác căng cứng bấy lâu nay bỗng chốc tan biến.

"Cậu... cậu còn biết cái này à?" – Băng Nghi nhắm nghiền mắt, tận hưởng sự dễ chịu hiếm hoi.

"Gia đình tôi có truyền thống làm nghề y, mấy cái này chỉ là cơ bản thôi." – Hạ Vũ dịu dàng nói, giọng anh trầm thấp bên tai cô – "Chị đừng gồng mình quá. K-Legacy không sụp đổ chỉ vì chị nghỉ ngơi mười phút đâu."

Hơi ấm từ bàn tay Hạ Vũ và mùi hương trà thanh khiết tỏa ra từ người anh khiến Băng Nghi dần thả lỏng. Trong không gian chỉ có hai người, sự sắc sảo của "Nữ vương" dường như biến mất, chỉ còn lại một người phụ nữ nhỏ bé đang cần được vỗ về.

"Hạ Vũ..." – Cô gọi tên anh một cách vô thức.

"Tôi đây."

"Cậu... đừng có cười với mấy người ở phòng Marketing nữa."

Bàn tay Hạ Vũ khựng lại một giây, rồi anh bật cười khẽ. Anh cúi xuống, ghé sát vào tai cô, hơi thở ấm nóng khiến tim Băng Nghi đập loạn nhịp:

"Tuân lệnh sếp tổng. Nụ cười của tôi, cơm tôi nấu, và cả đôi dép thỏ kia... đều là độc quyền của một mình Kiều Băng Nghi."

Băng Nghi cảm thấy mặt mình nóng như hỏa thiêu. Cô định quay lại mắng anh một câu "đồ dẻo miệng", nhưng lại nhận ra mình chẳng hề muốn anh dừng lại chút nào.