Sở Cảnh sát thành phố vào một buổi sáng thứ Hai không hề yên ả như vẻ ngoài của nó. Trên bàn làm việc của Đội trưởng đội đặc nhiệm Lê Hạ Vy, một phong thư màu xanh navy sang trọng nằm chễm chệ ngay trên xấp hồ sơ tội phạm dày cộm. Điều đáng nói không phải là sự xuất hiện đường đột của nó trong một khu vực an ninh nghiêm ngặt, mà là mùi hương gỗ đàn hương quyện cùng hoa diên vĩ tỏa ra từ chất giấy lụa đắt tiền – một thứ mùi vị hoàn toàn lạc quẻ với không khí sực nồng mùi cà phê rẻ tiền và giấy in cũ kỹ của văn phòng.
Vy nhíu mày, dùng đầu bút chì khều nhẹ mép phong bì. Cô không chạm tay trực tiếp, thói quen của một cảnh sát hình sự luôn cảnh giác với mọi vật thể lạ. Trên mặt phong thư, dòng chữ viết tay bằng mực nhũ bạc hiện lên bay bổng: “Gửi đóa hồng gai của đội đặc nhiệm – Lê Hạ Vy.”
“Đội trưởng, lại là hắn sao?” – Cậu cảnh sát trẻ giúp việc chạy lại, mặt mày tái mét.
Vy không đáp, cô dùng dao rọc giấy dứt khoát rạch một đường. Bên trong là một tấm thiệp nhỏ với nội dung ngắn gọn nhưng đủ để khiến bất cứ nhân viên an ninh nào cũng phải nóng mặt:
“20 giờ tối thứ Sáu tới, tại buổi đấu giá từ thiện bảo tàng thành phố, tôi sẽ mượn tạm ‘Mảnh ghép cổ’ để ngắm nghía vài hôm. Hy vọng lần này Đội trưởng Lê sẽ chọn một bộ lễ phục thật đẹp, thay vì bộ đồ tác chiến cứng nhắc thường ngày. Tôi không muốn nhìn thấy một đóa hồng bị héo vì làm việc quá sức đâu.
Ký tên: Kẻ Gác Đêm.”
Hạ Vy nghiến răng, lòng bàn tay siết chặt tấm thiệp khiến nó hơi biến dạng. Cái tên “Kẻ Gác Đêm” hay Trần Phong từ lâu đã là cái gai đâm sâu vào lòng tự trọng của cô. Hắn là một tên trộm kỳ quặc, một kẻ luôn diện những bộ Suit được may đo riêng biệt, di chuyển như một bóng ma và đặc biệt là cực kỳ lươn lẹo. Hắn chưa bao giờ dùng vũ lực, nhưng cách hắn trêu đùa với hệ thống an ninh tối tân và cả đội đặc nhiệm của cô còn tàn nhẫn hơn bất kỳ viên đạn nào.
“Thông báo cho toàn đội,” Vy đứng phắt dậy, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo, “Hủy toàn bộ lịch nghỉ phép. Tối thứ Sáu, tôi muốn bảo tàng thành phố phải nội bất xuất, ngoại bất nhập. Nếu lần này còn để hắn thoát, tất cả các anh đi quét dọn kho lưu trữ hết cho tôi!”
Cả văn phòng im phăng phắc trước cơn thịnh nộ của “Bông hồng thép”. Vy quay trở lại ghế ngồi, tay vô thức chạm vào chiếc đồng hồ cũ kỹ trên cổ tay trái. Chiếc đồng hồ đã chết từ mười năm trước, mặt kính hơi rạn, kim giây vĩnh viễn dừng lại ở con số 12. Đó là kỷ vật duy nhất của cha cô, người đã ngã xuống trong một vụ án đầy uẩn khúc mà hồ sơ đã bị khép lại một cách vội vàng. Mỗi khi đối mặt với những tên tội phạm xảo quyệt như Trần Phong, nỗi ám ảnh về công lý chưa được thực thi lại bùng lên trong lòng cô mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Trong khi đó, ở phía bên kia thành phố, tại một căn Penthouse hạng sang nhìn ra bờ sông, Trần Phong đang thong thả chỉnh lại nút măng sét bằng bạc. Anh nhìn mình trong gương, nụ cười nửa miệng đầy tự tin hiện hữu trên khuôn mặt lịch lãm. Trên bàn, những tấm ảnh chụp sơ đồ điện của bảo tàng và bức ảnh chụp lén Lê Hạ Vy đang cau mày làm việc được ghim ngay ngắn.
“Đội trưởng Lê, cô quá nghiêm túc rồi,” Phong khẽ lẩm bẩm, ngón tay lướt nhẹ qua tấm hình của cô. “Công lý mà cô tôn thờ đôi khi chỉ là một bức màn nhung đẹp đẽ che đậy những vũng bùn đen phía sau. Để tôi giúp cô vén nó lên nhé.”
Phong nhấp một ngụm vang đỏ, ánh mắt xa xăm. Anh nhớ về người đàn ông đã cứu mình khỏi những con hẻm tối tăm của khu ổ chuột mười lăm năm trước – cha của Vy. Ông không chỉ dạy anh cách sinh tồn, mà còn dạy anh rằng có những thứ giá trị hơn cả tiền bạc. Nhưng ông đã chết, và sự thật về cái chết đó đang nằm trong tay những kẻ mà Vy gọi là “cấp trên”.
Việc đánh cắp “Mảnh ghép cổ” không nằm trong mục đích tiền bạc. Đó là bước đi đầu tiên trong ván cờ mà anh đã chuẩn bị suốt mười năm. Anh cần Vy phải chú ý đến mình, cần cô phải đuổi theo anh, để anh có thể dẫn cô vào sâu trong hang ổ của những sự thật bị chôn giấu.
Tối thứ Sáu nhanh chóng đến. Bảo tàng thành phố lung linh dưới ánh đèn màu, nhưng không khí bên trong lại căng thẳng đến mức chỉ cần một tiếng kim rơi cũng đủ làm người ta giật mình. Hạ Vy xuất hiện trong bộ váy dạ hội đen tuyền xẻ cao, mái tóc buộc gọn mọi khi giờ được xõa dài sóng sánh trên vai. Dù ăn vận nữ tính, nhưng ánh mắt sắc sảo cùng chiếc tai nghe nhỏ xíu giấu sau kẽ tóc cho thấy cô đang ở trạng thái chiến đấu cao nhất.
“Tất cả các vị trí báo cáo,” cô khẽ nói vào mic cài áo.
“Cửa đông ổn định.” “Khu vực trung tâm không có dấu hiệu lạ.” “Đã khóa hệ thống cảm biến hồng ngoại xung quanh tủ kính trưng bày.”
Vy thở hắt ra một hơi, mắt không rời khỏi khối ngọc cổ đặt trên bục đá giữa sảnh. Đúng lúc đó, ánh đèn toàn bộ bảo tàng đột ngột vụt tắt. Một tiếng “tạch” vang lên từ hệ thống điện trung tâm.
“Báo động! Toàn đội vào vị trí!” Vy hô lớn, tay nhanh chóng rút khẩu súng ngắn giấu sau đùi.
Giữa bóng tối mịt mù, một vệt sáng bạc chợt lóe lên từ trần nhà cao vút. Một bóng đen thanh mảnh, diện Suit chỉnh tề, đu dây xuống nhẹ nhàng như một con nhện. Hắn đáp xuống ngay cạnh tủ kính, động tác dứt khoát đến mức không một tia laser nào kịp phản ứng.
“Chào buổi tối, Đội trưởng Lê. Bộ váy này thực sự rất hợp với cô,” một giọng nam trầm ấm, đầy vẻ cợt nhả vang lên.
“Đứng yên! Trần Phong, anh bị bắt!” Vy lao tới, họng súng hướng về phía bóng đen.
Nhưng kẻ được gọi là Trần Phong chỉ khẽ cười. Hắn giơ tay lên, một làn khói trắng xóa bất ngờ bùng nổ ngay giữa sảnh. Vy bị sặc khói, cô nheo mắt cố gắng xác định phương hướng nhưng chỉ thấy những bóng người nhốn nháo. Khi khói tan đi, bục trưng bày đã trống rỗng. Khối ngọc vô giá biến mất, thay vào đó là một đóa hồng tươi thắm và một phong bì nhỏ đặt ngay ngắn.
Vy tức giận lao đến ban công, chỉ kịp thấy bóng của một gã đàn ông nhảy xuống từ tầng hai, đáp nhẹ nhàng lên mui chiếc xe thể thao đang chờ sẵn phía dưới. Hắn giơ tay vẫy chào cô đầy thách thức trước khi chiếc xe lao vút đi trong màn đêm.
Cô mở phong bì vừa tìm thấy. Lần này không phải thư thách thức, mà là một mảnh giấy gấp nhỏ, bên trong có ghi một dãy tọa độ địa lý và một dòng chữ khiến tim cô trật một nhịp:
“Hẹn gặp em tại tọa độ X vào đêm mai. Nếu em muốn biết tại sao chiếc đồng hồ trên tay em lại ngừng chạy vào đúng ngày đó.”
Bàn tay Vy run rẩy. Hắn biết về cha cô. Hắn biết về chiếc đồng hồ. Đây không còn là một vụ trộm thông thường nữa, đây là một lời mời vào chỗ chết, hoặc là lời mời đến với sự thật.
“Đội trưởng! Có sao không?” Đội đặc nhiệm lao tới.
Vy im lặng, cô nắm chặt mảnh giấy trong lòng bàn tay, ánh mắt nhìn ra khoảng không vô tận của thành phố về đêm. Trò chơi mèo vờn chuột này, xem ra chỉ mới chính thức bắt đầu.