MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSiêu Trộm Và Nàng Cảnh SátChương 2: Màn ảo thuật giữa đêm đấu giá

Siêu Trộm Và Nàng Cảnh Sát

Chương 2: Màn ảo thuật giữa đêm đấu giá

1,425 từ · ~8 phút đọc

Sảnh lớn của Bảo tàng Thành phố rực rỡ dưới ánh đèn pha lê, nhưng đối với Lê Hạ Vy, sự xa hoa này chỉ là một cái bẫy trực giác đầy bất ổn. Cô đứng tựa lưng vào một cột đá cẩm thạch, chiếc váy dạ hội đen ôm sát không làm mất đi vẻ cảnh giác thường trực. Qua tai nghe ẩn sau lọn tóc xoăn, Vy gằn giọng:

"Toàn đội chú ý, mục tiêu là tủ kính trung tâm. Kẻ Gác Đêm chưa bao giờ trễ hẹn. Nếu hôm nay hắn mọc cánh, các anh cũng phải vặt trụi lông cánh của hắn cho tôi."

Đáp lại cô chỉ là tiếng cười khẽ của cấp dưới và nhịp thở đều đều của đội đặc nhiệm đang trà trộn trong dòng người thượng lưu. Vy nhìn chằm chằm vào "Mảnh ghép cổ" – một khối ngọc bích chạm khắc tinh xảo đang tỏa ánh sáng xanh dịu nhẹ dưới lớp kính cường lực dày 5cm. Xung quanh nó là một mạng lưới tia laser vô hình mà chỉ cần một hạt bụi rơi sai chỗ, còi báo động sẽ xé toạc không gian này.

"Đội trưởng, có người lạ mặt tiếp cận khu vực phía Đông. Suit xám, cà vạt lụa, vẻ ngoài... rất giống miêu tả." – Tiếng báo cáo vang lên.

Vy nheo mắt, quả nhiên một gã đàn ông lịch lãm đang thong thả bước đi, tay cầm ly rượu vang đỏ. Hắn dừng lại trước một bức tranh cổ, nụ cười nửa miệng hiện lên đầy tự tin. Tim Vy đập nhanh một nhịp. Là hắn! Cái điệu bộ ung dung đến phát ghét đó không lẫn vào đâu được.

"Vây chặt hắn!"

Vy dứt khoát sải bước, đôi giày cao gót nện xuống sàn đá phát ra những tiếng cộc cộc đầy uy lực. Khi khoảng cách chỉ còn vài mét, cô bất ngờ tung một cú khóa tay từ phía sau. Nhưng "Trần Phong" chỉ khẽ xoay người, ly rượu trong tay hắn không đổ một giọt, hắn nhẹ nhàng lách qua vòng tay cô như một vũ công thực thụ.

"Đội trưởng Lê, cô chào hỏi người hâm mộ bằng cách bạo lực thế sao?"

Vy khựng lại. Giọng nói này... không phải. Cô nhìn thẳng vào mặt gã đàn ông. Hắn chỉ là một gã quý tộc hợm hĩnh nào đó, gương mặt hoàn toàn xa lạ. Chết tiệt, kế điệu hổ ly sơn!

Ngay giây tiếp theo, toàn bộ hệ thống đèn của bảo tàng vụt tắt. Bóng tối đặc quánh bao trùm lấy sảnh lớn. Tiếng la hét của các quý bà vang lên hỗn loạn.

"Bảo vệ mục tiêu!" – Vy hét lớn vào bộ đàm.

Giữa bóng tối mịt mù, một vệt sáng bạc chợt lóe lên từ trần nhà cao vút. Một bóng đen thanh mảnh, diện Suit xanh navy tối màu, đu dây xuống nhẹ nhàng như một con nhện. Hắn đáp xuống ngay cạnh tủ kính trung tâm. Vy lao tới, tầm nhìn đêm của cô bắt đầu thích nghi. Cô nhìn thấy Trần Phong thực sự – hắn đang đứng đó, tay cầm một thiết bị nhỏ áp vào lớp kính.

"Đứng yên, Trần Phong! Anh bị bắt!"

Vy rút súng, nhưng trong bóng tối, Phong chỉ khẽ bật cười. Một âm thanh trầm thấp, quyến rũ nhưng đầy thách thức. "Hẹn gặp lại ở một nơi lãng mạn hơn nhé, đóa hồng gai."

Hắn búng tay một cái. Đoàng! Một làn khói trắng xóa bùng nổ ngay giữa sảnh, sặc sụa mùi hoa diên vĩ – mùi hương đặc trưng trên lá thư thách thức. Vy ho sặc sụa, cô nheo mắt cố gắng xác định phương hướng nhưng chỉ thấy những bóng người nhốn nháo trong làn khói đặc. Khi khói tan đi, ánh đèn dự phòng bật sáng.

Bục trưng bày đã trống rỗng. Khối ngọc vô giá biến mất. Lớp kính cường lực không hề bị vỡ, nó bị tháo ra một cách tinh vi đến mức các cảm biến vẫn tưởng rằng nó còn ở đó. Trên bục đá, thay vào vị trí của báu vật là một đóa hồng tươi thắm còn đọng những giọt sương và một phong thư nhỏ màu xanh navy.

Vy tức giận lao đến ban công phía tây, chỉ kịp thấy bóng một gã đàn ông nhảy từ tầng hai xuống, đáp nhẹ nhàng lên mui chiếc xe thể thao đang nổ máy chờ sẵn phía dưới. Trước khi chiếc xe lao vút đi, gã đàn ông đó còn quay đầu lại, giơ tay làm động tác chào kiểu quân đội đầy giễu cợt về phía cô.

"Chết tiệt!" – Vy đấm mạnh vào lan can.

Cô quay lại, giật phắt phong thư trên bục trưng bày. Tay cô run lên vì giận dữ, nhưng khi nhìn thấy những gì bên trong, sự giận dữ nhanh chóng bị thay thế bởi một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Bên trong không phải là một lá thư trêu chọc thường thấy. Nó là một tấm bản đồ vẽ tay cũ kỹ và một bức ảnh đã ố vàng.

Trong ảnh là cha cô – Đại úy Lê Minh – đang đứng cạnh một cậu bé khoảng mười tuổi trong một trại trẻ mồ côi. Đứa bé đó có nụ cười nửa miệng giống hệt Trần Phong bây giờ. Phía sau tấm ảnh là một dãy tọa độ địa lý được viết bằng mực bạc cùng dòng chữ:

"Đừng phí thời gian truy nã tôi nữa, Hạ Vy. Hãy đến tọa độ này nếu cô muốn biết tại sao chiếc đồng hồ trên tay cô lại ngừng chạy vào đúng 10 giờ 15 phút đêm mười năm trước. Sự thật mà cô tôn thờ... thực chất chỉ là một lời nói dối được bọc trong nhung lụa."

Vy vô thức sờ lên mặt chiếc đồng hồ cũ trên cổ tay. Mặt kính rạn, kim giây đứng im ở số 12. Hắn biết. Hắn biết mọi thứ.

Xung quanh cô, tiếng còi cảnh sát hú vang, tiếng bước chân của đội đặc nhiệm rầm rập chạy tới. Cậu cảnh sát trẻ giúp việc hớt hải: "Đội trưởng, khối ngọc... chúng ta mất dấu hắn rồi. Cô có sao không?"

Vy không nghe thấy gì cả. Tiếng ồn ào xung quanh như bị đẩy ra xa. Cô nhìn chằm chằm vào dãy tọa độ trên mảnh giấy. Đó là một vùng biển hoang sơ, nơi có những hòn đảo chưa bao giờ xuất hiện trên bản đồ du lịch.

"Hắn không chỉ là một tên trộm," Vy lẩm bẩm, ánh mắt cô tối sầm lại. "Hắn là một bóng ma từ quá khứ."

Cô biết, nếu cô báo cáo chuyện này, cấp trên chắc chắn sẽ đình chỉ cô vì có liên quan trực tiếp đến nhân vật trong vụ án. Nhưng nếu không đi, bí mật về cái chết của cha cô sẽ mãi mãi bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian.

Vy nhìn vào đóa hoa hồng mà Phong để lại. Cô cầm lấy nó, bóp nát trong lòng bàn tay. Những cánh hoa đỏ thẫm rơi lả tả xuống sàn đá lạnh lẽo.

"Được thôi, Trần Phong. Anh muốn chơi trò phiêu lưu sao? Tôi sẽ theo anh đến tận cùng trái đất. Nhưng khi sự thật lộ ra, chính tay tôi sẽ là người khóa chiếc còng này vào tay anh."

Đêm đó, trong văn phòng vắng lặng, Hạ Vy bí mật thu dọn đồ đạc, nạp đầy đạn vào khẩu súng ưu tú nhất của mình và chuẩn bị một bộ đồ tác chiến đen tuyền. Cô không xin phép, cô cũng không cần sự trợ giúp. Đây không còn là nhiệm vụ của Sở cảnh sát thành phố. Đây là hành trình của riêng cô.

Phía bên kia thành phố, trong một hầm rượu cũ, Trần Phong đang cầm khối ngọc bích trên tay, ánh mắt anh không hề có vẻ gì là vui sướng của một kẻ vừa thực hiện phi vụ thành công. Anh nhìn tấm bản đồ lớn trải trên bàn, nơi một dấu X đỏ chói đã được đánh dấu sẵn.

"Cá đã cắn câu rồi, chú Minh ạ," Phong thì thầm, giọng anh nghẹn lại một chút khi nhìn vào bức ảnh người đàn ông mặc cảnh phục. "Cháu sẽ trả lại sự thật cho con gái chú, dù cái giá phải trả có là tự do của cháu đi chăng nữa."

Tiếng sóng biển rì rào từ phía xa như báo hiệu cho một cơn bão sắp sửa đổ bộ vào cuộc đời của cả hai.