MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSiêu Trộm Và Nàng Cảnh SátChương 3: Lệnh đình chỉ và những quân bài ngửa

Siêu Trộm Và Nàng Cảnh Sát

Chương 3: Lệnh đình chỉ và những quân bài ngửa

1,503 từ · ~8 phút đọc

Sáng hôm sau, bầu không khí tại Sở Cảnh sát không còn là mùi cà phê quen thuộc mà nặc mùi thuốc súng đại bác. Lê Hạ Vy đứng thẳng tắp giữa phòng làm việc của Cục trưởng, hai tay nắm chặt bên hông, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào tờ giấy vừa được đẩy về phía mình.

"Đình chỉ công tác? Cục trưởng, tôi chỉ thiếu một chút nữa là bắt được hắn!"

Cục trưởng Trần, một người đàn ông có gương mặt chữ điền khắc khổ, thở dài, tháo kính xuống lau tỉ mỉ. "Một chút của cô đã khiến bảo tàng thiệt hại hàng tỷ đồng, hệ thống an ninh bị biến thành trò hề, và quan trọng nhất..." Ông dừng lại, ánh mắt sắc lẹm xoáy vào Vy. "Cô đã tiếp xúc riêng với tên trộm đó. Có nguồn tin cho rằng hắn đã để lại cho cô một thứ gì đó trước khi tẩu thoát. Tại sao nó không nằm trong báo cáo hiện trường?"

Vy khựng lại. Mảnh giấy ghi tọa độ và bức ảnh của cha cô đang nằm im lìm trong túi áo khoác. Một quy tắc bất di bất dịch của ngành cảnh sát: không được giấu giếm bằng chứng. Nhưng trực giác của Vy hét lên rằng, nếu cô giao nó ra, sự thật về cha cô sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi bởi chính những người đang ngồi đây.

"Đó chỉ là một lá thư trêu chọc tầm thường," Vy đáp, giọng cô không chút dao động nhưng lòng bàn tay đã rịn mồ hôi.

"Đủ rồi! Cô đang quá cảm tính vì vụ án của cha mình năm xưa. Nghỉ ngơi đi Vy. Giao lại phù hiệu và súng cho tôi."

Tiếng cạch của chiếc phù hiệu đặt xuống bàn nghe chát chúa như một nhát dao cắt đứt niềm tin cuối cùng của cô vào hệ thống. Vy bước ra khỏi Sở, trời đổ mưa tầm tã. Cô đứng dưới mái hiên, nhìn chiếc đồng hồ cũ trên tay. 10 giờ 15 phút. Cha cô đã đi vào cõi vĩnh hằng vào đúng giờ này mười năm trước trong một vụ nổ kho hàng mà cảnh sát kết luận là "tai nạn nghề nghiệp".

"Hóa ra, công lý của các người chỉ dành cho những người biết nghe lời," cô lẩm bẩm.

Vy không về nhà. Cô ghé vào một tiệm sửa đồng hồ cũ nằm sâu trong hẻm nhỏ. Tiếng tích tắc của hàng trăm chiếc đồng hồ xung quanh làm cô dịu lại. Ông chủ tiệm, một người già mù một mắt, nhận lấy chiếc đồng hồ của cha cô từ tay Vy.

"Vẫn không sửa được sao cháu?"

"Cháu chỉ muốn bảo dưỡng nó thôi. Cháu sắp phải đi xa một chuyến."

"Đi tìm câu trả lời à? Coi chừng nhé, có những câu trả lời còn đau đớn hơn cả sự im lặng đấy."

Vy rời tiệm, trong lòng đã hạ quyết tâm. Cô lái xe về căn hộ nhỏ, thay bộ váy dạ hội phiền phức bằng bộ đồ tác chiến đen gọn gàng, mang theo một chiếc ba lô leo núi chứa đầy thiết bị định vị, dao găm và một khẩu súng lậu cô mua từ chợ đen nhiều năm trước "để phòng thân". Cô biết, một khi đã dấn thân vào tọa độ này, cô không còn là cảnh sát nữa. Cô là một kẻ săn đuổi.

Cùng lúc đó, tại bến cảng vắng lặng phía Đông thành phố, Trần Phong đang đứng trên boong của một chiếc cano cao tốc. Anh vẫn diện bộ Suit màu xám tro, dù gió biển thổi mạnh làm mái tóc anh rối bời. Anh lướt máy tính bảng, nhìn thấy thông tin Lê Hạ Vy bị đình chỉ công tác được cập nhật nội bộ.

"Xin lỗi nhé, đóa hồng gai. Tôi buộc phải đẩy em vào chân tường, vì chỉ khi không còn gì để mất, em mới dám nhìn vào sự thật."

Phong lấy từ trong túi áo ra khối ngọc bích "Mảnh ghép cổ". Dưới ánh trăng, khối ngọc không chỉ tỏa sáng mà còn hiện lên những đường rãnh li ti khi được ghép vào một thiết bị cầm tay kỳ lạ. Đây không phải là đồ cổ đơn thuần, nó là một chiếc chìa khóa mã hóa chứa đựng toàn bộ danh sách những kẻ phản bội trong vụ án mười năm trước.

"Đại ca, thuyền đã sẵn sàng. Nhưng bọn người của 'Lão Hổ' đã bắt đầu đánh hơi thấy chúng ta rồi." - Một thanh niên mặc đồ lặn hiện lên từ dưới khoang tàu.

Phong gật đầu, nụ cười nửa miệng biến mất, thay vào đó là vẻ trầm mặc hiếm thấy. "Cứ để chúng theo sau. Càng đông càng vui. Tôi muốn Vy thấy rõ bộ mặt của những kẻ mà cô ấy luôn bảo vệ."

Tối muộn hôm đó, Hạ Vy xuất hiện tại bến tàu cũ theo tọa độ X. Không khí ở đây sặc nồng mùi cá ươn và dầu máy. Cô di chuyển lặng lẽ như một con báo đen trong bóng tối. Đột nhiên, một tia laser đỏ quét ngang qua ngực cô.

"Đừng cử động, Đội trưởng Lê. Cầm súng bằng hai ngón tay và thả nó xuống."

Một giọng nói thô thiển vang lên phía sau. Vy lập tức nhận ra đây không phải là giọng của Trần Phong. Cô chậm rãi hạ người, nhưng thay vì bỏ súng, cô xoay vòng đá ngược một cú cực mạnh vào hạ bộ kẻ phía sau. Tiếng xương gãy và tiếng rên rỉ vang lên. Vy rút súng, nã hai phát đạn vào bánh xe của chiếc tải gần đó để tạo vật chắn.

"Tên trốn chạy đâu rồi? Ra mặt đi Trần Phong!" - Vy quát lớn, nhưng đáp lại cô là làn đạn từ ba phía khác nhau.

Bọn chúng không phải cảnh sát, cũng không phải kiểu "siêu trộm" lịch lãm như Phong. Chúng là những gã giang hồ thực thụ với vũ khí hạng nặng. Vy bị dồn vào góc tường, đạn găm vào gạch đá tung tóe sát mặt cô. Đúng lúc một quả lựu đạn khói lăn đến chân Vy, một bàn tay rắn chắc bất ngờ chộp lấy vai cô, kéo mạnh vào phía sau một thùng container.

"Suỵt! Muốn chết sớm thế sao?"

Vy định vung tay đấm nhưng hơi ấm và mùi gỗ đàn hương quen thuộc khiến cô khựng lại. Trần Phong đang ở ngay sát cô, gương mặt anh chỉ cách cô vài centimet. Trong không gian hẹp, hơi thở của anh phả lên trán cô.

"Anh..."

"Bọn chúng là người của tổ chức 'Hắc Long', những kẻ đã nhúng tay vào vụ của cha em đấy. Tôi tưởng em sẽ dẫn theo quân đoàn, ai dè lại đi nộp mạng một mình?" - Phong vừa nói vừa điệu nghệ tháo chiếc măng sét trên tay áo, bấm một nút nhỏ, chiếc măng sét biến thành một thiết bị gây nhiễu sóng tầm ngắn.

"Tôi không cần anh dạy đời! Buông tôi ra!" - Vy đẩy anh ra, nhưng Phong đã nhanh hơn, anh vòng tay qua eo cô, ép sát vào người mình để tránh một loạt đạn vừa quét qua trên đầu.

"Nghe này, đóa hồng gai. Nếu em muốn bắt tôi, em phải sống sót đã. Bây giờ, chạy đến phía cuối cầu cảng, có một chiếc cano đang nổ máy. Đừng ngoái đầu lại."

"Còn anh?"

Phong nháy mắt, rút từ trong túi Suit ra hai quả cầu nhỏ giống hệt đạo cụ ảo thuật. "Tôi phải diễn nốt màn ảo thuật cuối cùng ở đây chứ. Đi đi!"

Phong đẩy Vy đi, rồi anh hiên ngang bước ra khỏi chỗ nấp, giơ hai tay lên trời như đang chào đón khán giả. "Này các quý ông, muốn khối ngọc bích sao? Đoán xem nó ở tay nào?"

Vy cắn môi, cô nhìn bóng lưng cô độc nhưng ngạo nghễ của tên trộm trong làn khói xám. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào tim cô – sự tin tưởng bất đắc dĩ. Cô xoay người chạy thật nhanh về phía chiếc cano.

Đoàng! Đoàng! Bùm!

Tiếng nổ vang lên phía sau kèm theo những dải pháo hoa rực rỡ mà Phong đã cài cắm từ trước để làm lóa mắt kẻ thù. Vy nhảy xuống cano, vừa lúc Phong lao tới như một mũi tên, nhảy gọn gàng vào ghế lái.

"Bám chắc vào, Đội trưởng! Hành trình này không có vé khứ hồi đâu!"

Chiếc cano xé toạc mặt nước, lao vút ra biển khơi, bỏ lại phía sau những tiếng la hét và ánh lửa bập bùng. Vy ngồi ở phía sau, nhìn tên trộm đang điêu luyện điều khiển con tàu, chiếc Suit của anh đã rách một mảng ở vai, nhưng nụ cười nửa miệng vẫn vẹn nguyên.

Cô chạm vào chiếc đồng hồ trên tay. Nó vẫn đứng im, nhưng nhịp tim của cô thì đang đập nhanh hơn bao giờ hết. Cuộc phiêu lưu thực sự bây giờ mới chính thức bắt đầu.