Ánh đèn neon xanh đỏ nhảy múa trên những mặt kính pha lê, tiếng nhạc EDM dồn dập như muốn nổ tung lồng ngực. Quán bar "Midnight" là nơi tụ tập của những gã dân chơi hạng sang và cũng là sào huyệt của những tin đồn ngầm trong thành phố. Lê Hạ Vy bước vào, bộ đồ tác chiến đã được thay bằng chiếc váy lụa hai dây màu đỏ rượu chát, ôm sát lấy từng đường cong cơ thể. Mái tóc vốn luôn buộc cao nay được xõa tự do, che đi chiếc tai nghe siêu nhỏ đang hoạt động hết công suất.
Dù đã bị đình chỉ công tác, Vy không thể ngồi yên. Tọa độ Phong để lại dẫn đến khu cảng, nhưng manh mối về kẻ cung cấp tin cho vụ trộm "Mảnh ghép cổ" lại chỉ về gã bartender tại đây.
"Đội trưởng, cô chắc là không cần cứu viện chứ?" – Tiếng cậu cảnh sát cấp dưới vang lên trong tai nghe, đầy lo lắng.
"Tôi không còn là Đội trưởng của các cậu nữa. Đừng phá hỏng vỏ bọc của tôi." – Vy thì thầm vào chiếc vòng cổ, mắt đảo qua quầy bar.
Ở góc khuất nhất của quán, dưới ánh đèn mờ ảo, một bóng dáng quen thuộc đang ngồi lắc lư ly Whisky. Hắn vẫn mặc Suit, nhưng lần này là màu xanh rêu lịch lãm, chiếc cà vạt đã được nới lỏng đầy vẻ phong trần. Trần Phong. Hắn không hề trốn chạy như một tên tội phạm, mà đang thản nhiên tận hưởng âm nhạc như một quý ông đang chờ đợi người tình.
Vy siết chặt nắm tay, cố giữ vẻ bình thản, sải bước tiến về phía hắn. Cô ngồi xuống chiếc ghế xoay ngay cạnh Phong, không thèm nhìn hắn, gọi một ly Martini mạnh.
"Một mình sao, người đẹp?" – Giọng nói trầm thấp của Phong vang lên, mang theo chút mùi gỗ đàn hương quyện với hương rượu cay nồng.
"Tôi đang đợi để còng tay một kẻ ngạo mạn." – Vy đáp, mắt nhìn thẳng vào mặt kính phản chiếu bóng dáng cả hai.
Phong bật cười, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ trêu chọc. Hắn xoay ghế lại, đối diện với cô. Ánh đèn neon lướt qua sống mũi cao và đôi mắt sâu thẳm của hắn. "Ở đây không có tội phạm, chỉ có những tâm hồn đang cần được giải cứu khỏi sự nhàm chán. Cô mặc chiếc váy này... trông nguy hiểm hơn nhiều so với khi cầm súng đấy."
"Bớt dẻo miệng đi Trần Phong. Tại sao anh lại ở đây? Anh biết tôi sẽ tìm đến mà, đúng không?"
Phong nghiêng đầu, thản nhiên với lấy một hạt đậu phộng trên bàn, búng nhẹ vào không trung rồi đón lấy bằng miệng một cách điệu nghệ. "Tôi ở đây để xem thử, sau khi mất đi phù hiệu, nàng cảnh sát chính trực của tôi sẽ làm gì. Cô định dùng luật pháp để bắt tôi, hay dùng bản năng của một người con gái đang khát khao sự thật?"
Vy không đáp, cô với tay định túm lấy cổ áo hắn, nhưng Phong nhanh hơn. Hắn nắm lấy cổ tay cô, không quá mạnh nhưng đủ để cô không thể thoát ra. Một cảm giác nóng hổi truyền từ lòng bàn tay hắn sang da thịt cô.
"Nào, đừng nóng nảy. Kẻ chúng ta cần tìm đang ở kia." – Hắn hất hàm về phía gã bartender đang lén lút đưa một gói nhỏ cho một tên to con phía cuối quầy.
Chưa kịp để Vy phản ứng, một toán người mặc đồ đen từ cửa sau bất ngờ ập vào. Chúng không phải cảnh sát. Ánh thép từ những lưỡi dao găm lóe lên dưới ánh đèn bar. Mục tiêu của chúng không phải là gã bartender, mà là chiếc cặp nhỏ đặt ngay chân ghế của Trần Phong.
"Chết tiệt, bọn 'Hắc Long' đánh hơi nhanh thật!" – Phong chửi thề một tiếng nhỏ.
Hắn bật dậy, kéo mạnh Vy ra sau lưng mình ngay khi một gã to cao lao tới với chai rượu vỡ trên tay. Vy không đứng yên để hắn bảo vệ, cô cúi người, xoay vòng chân quét trụ khiến gã to con ngã sầm xuống sàn.
"Tôi không cần anh làm anh hùng!" – Vy quát, tay chộp lấy một chiếc khay bạc trên quầy bar, dùng nó làm khiên chắn một cú đấm từ kẻ khác.
Trận chiến nổ ra ngay giữa sàn nhảy. Tiếng nhạc vẫn chát chúa, hòa lẫn với tiếng đổ vỡ của chai lọ. Phong chiến đấu như một ảo thuật gia đang trình diễn. Hắn dùng chiếc khăn lụa trong túi áo, quấn vào tay rồi hạ gục đối thủ bằng những đòn đánh hiểm hóc và đầy kỹ thuật.
"Xoay hông thấp xuống, Hạ Vy! Cô lại dùng sức quá nhiều rồi!" – Phong vừa lộn nhào qua bàn bar vừa hét lên "nhắc bài".
"Im miệng! Lo cho cái bộ đồ đắt tiền của anh đi!" – Vy trả đũa bằng cách đá văng một chiếc ghế về phía kẻ đang định đánh lén sau lưng Phong.
Trong lúc hỗn loạn, một tên rút súng ra. Đoàng! Tiếng súng nổ khiến đám đông hoảng loạn chạy tán loạn. Viên đạn găm vào kệ rượu phía sau khiến rượu đổ xuống như mưa. Phong lao đến, đè Vy xuống sàn ngay khi viên đạn thứ hai bay qua.
Cả hai nằm ép sát vào nhau dưới chân quầy bar. Mùi rượu vang, mùi khói thuốc và mùi hương cơ thể quyện lại. Vy có thể cảm nhận được lồng ngực Phong phập phồng vì thở dốc, và trái tim hắn – lạ thay – đang đập cùng một nhịp với cô.
"Này..." – Vy thì thầm, hơi thở nóng hổi của cô phả vào cổ hắn. "Bỏ tay ra khỏi eo tôi ngay."
Phong nhìn cô, ánh mắt vốn luôn cợt nhả bỗng chốc trở nên nghiêm túc đến lạ thường. Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng vén một lọn tóc bết mồ hôi trên trán cô. "Dầu gội của cô thơm thật đấy, dù trong hoàn cảnh này thì hơi... lạc quẻ."
"Anh!" – Vy đỏ mặt, định đẩy hắn ra thì Phong đã nhanh chóng rút từ trong túi áo ra một quả cầu nhỏ.
"Nhắm mắt lại!"
Hắn đập mạnh quả cầu xuống sàn. Một luồng ánh sáng chói lòa kèm theo làn khói trắng bao trùm lấy khu vực quầy bar. Khi bọn người Hắc Long định thần lại, chỗ chân quầy bar đã trống rỗng.
Bên ngoài hẻm tối, chiếc mô tô phân khối lớn của Phong đã nổ máy sẵn. Hắn nhảy lên xe, chìa tay về phía Vy đang chạy theo phía sau.
"Lên xe ngay nếu em không muốn bị cảnh sát đến sau tóm vì tội gây rối trật tự!"
Vy nhìn bàn tay hắn, rồi nhìn về phía ánh đèn xanh đỏ của xe cảnh sát đang thấp thoáng đầu phố. Cô nghiến răng, nắm lấy tay hắn và nhảy lên yên sau. Chiếc xe gầm rú, lao vút vào bóng đêm, để lại những tiếng gào thét phía sau.
Gió thổi mạnh vào mặt, Vy vô thức vòng tay ôm chặt lấy eo Phong để không bị hất văng ra ngoài. Phong khẽ mỉm cười dưới lớp mũ bảo hiểm, hắn tăng ga, cảm nhận được hơi ấm của "nàng cảnh sát" sau lưng mình.
"Lần này em nợ tôi một mạng đấy, Vy!" – Phong hét lên trong gió.
"Cứ đợi đấy, tôi sẽ trả anh bằng một cặp còng tay số 8!" – Vy đáp lại, nhưng cái siết tay của cô vào eo hắn bỗng chốc chặt hơn một chút, không biết là vì sợ ngã, hay vì một điều gì đó khác đang bắt đầu nảy mầm trong lòng.