Bóng tối bao trùm lấy hố sụt, chỉ còn lại hơi thở dồn dập của hai con người đang bị khóa chặt vào nhau. Hạ Vy trừng mắt nhìn vệt sáng bạc phản chiếu trên cổ tay – nơi chiếc còng tay số 8 đáng tự hào của cô giờ đây lại trở thành sợi dây liên kết trớ trêu với kẻ mà cô thề sẽ tống vào ngục.
"Trần Phong, tôi đếm đến ba. Mở cái này ra ngay lập tức!" – Giọng Vy gằn xuống, đầy đe dọa.
"Đội trưởng à, em nên học cách thương lượng thay vì ra lệnh." – Phong tựa đầu vào vách đất, vẻ mặt thư thái đến mức đáng ghét. "Cái khóa này tôi đã dùng một chút 'phép thuật' nhỏ. Càng giãy giụa, nó sẽ càng thắt chặt lại. Trừ khi có bộ dụng cụ chuyên dụng trên tàu, bằng không chúng ta là một cặp trời sinh... ít nhất là cho đến khi thoát khỏi đây."
Vy nghiến răng, thử giật mạnh tay. Cạch. Tiếng thép va chạm khô khốc, và đúng như lời Phong nói, vòng tròn kim loại siết thêm một nấc, lạnh buốt và cứng nhắc.
"Anh đúng là đồ khốn!" – Vy bực bội ngồi bệt xuống lớp bùn nhão, kéo theo cả cánh tay của Phong khiến anh mất đà chới với.
"Này, nhẹ tay chút! Bộ Suit này của tôi không chịu nổi sự bạo lực của em đâu." – Anh lồm cồm bò dậy, phủi bụi trên ống tay áo một cách vô vọng.
Họ im lặng ngồi đó trong vài phút. Tiếng côn trùng kêu râm ran bên trên miệng hố, cùng với tiếng gió thổi qua kẽ lá như tiếng cười nhạo. Vy nhìn lên miệng hố cao hơn ba mét, vách đất trơn trượt do trận mưa đêm qua. Nếu không có chiếc còng tay này, cô có thể thử leo lên bằng tay không. Nhưng bây giờ, mỗi cử động của cô đều phụ thuộc vào sự hợp tác của người bên cạnh.
"Nghe này," – Vy phá vỡ sự im lặng – "Nếu chúng ta cứ ngồi đây, bọn người kia sẽ đến. Anh muốn bị bắt bởi tôi, hay bị giết bởi chúng?"
Phong nhếch môi, ánh mắt anh chợt trở nên sắc lạnh. "Chẳng cái nào cả. Tôi chưa muốn chết trên hòn đảo khỉ ho cò gáy này khi chưa thấy em mỉm cười với tôi một lần."
Anh đứng dậy, kéo Vy đứng theo. "Chúng ta sẽ leo lên. Nhưng vì tay trái của tôi và tay phải của em bị khóa, chúng ta phải di chuyển như thể đang khiêu vũ. Em có biết nhảy Waltz không?"
"Đừng có đùa giỡn!" – Vy quát, nhưng cũng bắt đầu phối hợp.
Cuộc hành trình thoát khỏi hố sụt trở thành một vở hài kịch đen. Vy đặt chân lên một rễ cây nhô ra, Phong phải dùng vai làm điểm tựa cho cô.
"Cao hơn một chút... Này! Anh đang nhìn đi đâu đấy?" – Vy cúi xuống nhìn khi thấy Phong bỗng nhiên im lặng.
"Tôi đang cố gắng không nhìn vào... lỗi thiết kế của chiếc quần tác chiến kia thôi." – Phong tỉnh bơ, dù tai anh hơi đỏ lên dưới ánh sáng lờ mờ.
"Đồ biến thái!" – Vy giẫm mạnh vào vai anh để lấy đà nhảy lên.
Sau một hồi vật lộn đầy khó khăn, cuối cùng họ cũng bò được lên mặt đất. Hai người nằm vật ra thảm lá mục, hơi thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa khiến bùn đất lấm lem khắp người. Chiếc còng tay vẫn ở đó, nối liền hai cổ tay giờ đã hằn lên những vết đỏ vì ma sát.
"Thoát rồi..." – Vy lẩm bẩm, định dùng tay trái quẹt mồ hôi trên trán thì nhận ra tay phải mình bị kéo giật lại. Phong cũng đang định làm hành động tương tự. Hai cánh tay va vào nhau giữa không trung.
Họ nhìn nhau, rồi cả hai đều bật cười vì sự ngớ ngẩn của hoàn cảnh. Một nụ cười hiếm hoi giữa nàng cảnh sát thép và siêu trộm.
"Giờ thì sao? Đi tiếp trong tình trạng này à?" – Vy hỏi, giọng đã bớt phần gắt gỏng.
"Cứ coi như đây là một bài tập kỹ năng phối hợp đi." – Phong đứng dậy, đưa tay kéo cô lên. Lần này, anh không buông tay ngay mà khẽ bóp nhẹ bàn tay cô như một lời trấn an thầm lặng. "Cố gắng lên, 'Mắt Quỷ' không còn xa đâu. Và ở đó, tôi sẽ mở khóa cho em. Tôi hứa."
Họ bắt đầu di chuyển xuyên qua rừng già. Một bước của Vy, một bước của Phong. Khi Vy vấp phải một sợi dây leo, Phong nhanh chóng vòng tay qua eo giữ cô lại. Khi Phong bị một cành gai quẹt trúng, Vy không ngần ngại vung dao găm chặt đứt nó để bảo vệ anh.
Cái lạnh của thép trên cổ tay dần trở nên quen thuộc, không còn là sự giam cầm, mà như một lời nhắc nhở rằng giữa hòn đảo hoang vu đầy rẫy hiểm nguy này, họ không hề cô độc. Hai thế giới vốn dĩ không bao giờ giao nhau, giờ đây đang bước đi trên cùng một nhịp điệu, tiến về phía bí mật đang chờ đợi ở trung tâm hòn đảo Chết.