Ánh nắng gắt gỏng của vùng biển nhiệt đới đâm xuyên qua cửa hang, đánh thức Hạ Vy khỏi giấc ngủ mệt mỏi. Cô ngồi bật dậy, bản năng cảnh sát khiến tay cô quờ ngay lấy khẩu súng, nhưng chỉ chạm vào lớp vải Suit mịn màng của Trần Phong. Hang đá trống không, chỉ còn lại đống tro tàn của ngọn lửa đêm qua và tiếng sóng vỗ rì rào ngoài bãi cát.
Vy bước ra ngoài, nheo mắt trước dải cát trắng xóa trải dài. Hòn đảo hiện ra với vẻ đẹp hoang sơ nhưng đầy đe dọa. Những rặng dừa nghiêng ngả trước gió, và sâu bên trong là cánh rừng già đặc quánh hơi ẩm, nơi những dây leo chằng chịt như những con rắn khổng lồ đang chờ đợi con mồi.
"Dậy rồi à, Đội trưởng? Tôi cứ tưởng em định ngủ đến khi bọn Hắc Long tìm thấy chúng ta cơ đấy."
Phong đang đứng cách đó không xa, cạnh xác con tàu "Cánh Chim Đêm" giờ đây chỉ còn là một đống sắt vụn găm chặt vào rặng san hô. Anh đã kịp thay một chiếc sơ mi trắng dự phòng, dù vạt áo đã sờn nhưng trông anh vẫn tươm tất một cách đáng ghét. Trên tay anh là hai quả dừa đã được gọt vỏ tinh xảo bằng... một chiếc thẻ ngân hàng mài sắc.
"Anh lấy đâu ra mấy thứ này?" Vy đón lấy quả dừa, không nén nổi sự tò mò.
"Kỹ năng sinh tồn cơ bản của một tên trộm thôi." Phong nhún vai, nhấp một ngụm nước dừa. "Nhưng tin xấu đây: Hệ thống GPS trên tàu đã nát bét. Chúng ta đang ở trung tâm của vùng nhiễu từ trường. Mọi thiết bị điện tử đều là rác thải."
Vy nhìn chiếc đồng hồ cũ trên tay mình. Kim giây đêm qua vừa nhích được một nhịp thì giờ đây lại tiếp tục đứng im. Cô thở dài, thắt lại dây giày tác chiến một cách dứt khoát. "Vậy thì dùng cách cổ điển đi. Bản đồ của cha tôi đâu?"
Phong rút từ trong túi ngực ra một tấm da dê cũ kỹ, loang lổ vết nước biển nhưng những đường nét vẫn còn khá rõ ràng. "Tọa độ nằm ở trung tâm hòn đảo, bên dưới một cấu trúc cổ mà dân địa phương gọi là 'Mắt Quỷ'. Chúng ta phải băng qua cánh rừng kia."
Họ bắt đầu tiến vào rừng sâu. Không khí nhanh chóng trở nên ngột ngạt. Vy đi trước, tay cầm con dao găm phát quang bụi rậm, đôi mắt sắc sảo cảnh giác từng chuyển động nhỏ nhất. Phong đi phía sau, ung dung như thể đang đi dạo trong công viên, thỉnh thoảng lại dừng lại để phủi một hạt bụi tưởng tượng trên vai áo.
"Này, anh có thể nghiêm túc một chút không?" Vy gắt lên khi thấy Phong đang bận... soi gương qua mặt sau của chiếc la bàn hỏng.
"Tôi đang rất nghiêm túc mà. Nếu chúng ta phải chết ở đây, ít nhất tôi cũng muốn mình là cái xác đẹp trai nhất hòn đảo này." Phong cười nửa miệng, nhưng ngay lập tức, ánh mắt anh đanh lại. Anh lao tới, kéo mạnh vai Vy lùi lại.
Phập!
Một mũi tên tre tẩm độc sượt qua chỗ Vy vừa đứng, cắm ngập vào thân cây cổ thụ phía sau. Vy lập tức rút súng, xoay lưng lại với Phong, cả hai tạo thành một thế gọng kìm hoàn hảo.
"Bẫy cổ?" Vy thì thầm, mồ hôi rịn ra trên trán.
"Không chỉ là bẫy cổ đâu. Có ai đó đã kích hoạt lại hệ thống phòng thủ của hòn đảo này." Phong quan sát mặt đất, anh quỳ xuống, dùng ngón tay gạt nhẹ lớp lá mục, để lộ ra một sợi dây mảnh như tơ nhện. "Chào mừng đến với đảo 'Chết', Hạ Vy. Có vẻ như chúng ta không phải là những vị khách duy nhất."
Họ di chuyển cẩn trọng hơn. Càng vào sâu, dấu vết của con người càng rõ rệt. Những ký hiệu kỳ lạ được khắc trên thân cây, những hố sụt nhân tạo được che đậy tinh vi.
Tình tiết bắt đầu trở nên trớ trêu khi họ đối mặt với một đầm lầy nhỏ. Vy, với sự tự tin của một đặc nhiệm, định nhảy qua một tảng đá rêu phong. Nhưng ngay khi chân cô chạm vào, tảng đá lún xuống.
"Cẩn thận!" Phong hét lên, anh lao ra định chộp lấy tay cô, nhưng cả hai cùng mất đà và trượt dài xuống một con dốc đầy bùn lầy, rơi thẳng vào một cái hố sâu bọc bằng lưới thép chắc chắn.
Trong bóng tối của cái hố bẫy, Vy lồm cồm bò dậy, định rút chìa khóa vạn năng trong túi thì phát hiện ra nó đã rơi mất. Cô bực bội rút chiếc còng tay số 8 bên hông ra – vật bất ly thân của mình.
"Anh định chạy đi đâu trong cái hố này?" Vy quát, trong cơn tức giận và lúng túng, cô định còng tay Phong vào một thanh sắt nhô ra để giữ anh lại trong khi mình tìm lối thoát.
Nhưng Phong, với đôi tay của một ảo thuật gia bậc thầy, đã nhanh hơn một nhịp. Anh xoay người, thực hiện một động tác tráo đổi cực nhanh. Cạch!
Vy ngẩn người nhìn xuống cổ tay mình. Chiếc còng tay sáng loáng giờ đây một bên ôm lấy cổ tay cô, bên kia... đang khóa chặt lấy cổ tay trái của Trần Phong.
"Anh làm cái quái gì thế này?" Vy hét lên, mặt đỏ bừng vì giận.
"Tiết kiệm sức lực đi, Đội trưởng." Phong thản nhiên ngồi xuống, tựa lưng vào vách hố, kéo theo cả cánh tay của Vy. "Lối thoát duy nhất là phía trên, và với tình trạng từ trường này, chìa khóa của em không mở được loại khóa tôi vừa gia cố bằng mẹo ảo thuật đâu."
"Anh điên rồi! Anh định để chúng ta chết chùm ở đây à?"
"Tôi gọi đây là 'Sự gắn kết bắt buộc'." Phong nháy mắt, dù đang bị nhốt trong hố nhưng anh vẫn toát ra vẻ phong lưu khó cưỡng. "Giờ thì, hoặc là chúng ta cùng leo lên, hoặc là chúng ta cùng chờ xem ai là người đặt cái bẫy này đến 'thu hoạch' nhé?"
Vy nhìn chiếc còng tay nối liền hai người, rồi nhìn gương mặt tự đắc của gã siêu trộm. Giữa cánh rừng già hoang vu, tiếng chim kêu thảm thiết vọng lại, báo hiệu một đêm không yên ả sắp bắt đầu. Hai kẻ ở hai đầu chiến tuyến, giờ đây bị khóa chặt vào nhau bởi một vòng tròn thép lạnh lẽo.