Biển đêm không còn là một bức tranh tĩnh lặng. Nó đã biến thành một con quái vật đen kịch đang nhe nanh múa vuốt. Những ngọn sóng cao vút như những tòa nhà đổ ập xuống mạn tàu "Cánh Chim Đêm", khiến chiếc cano bé nhỏ chao đảo như một chiếc lá giữa dòng thác.
"Phong! Động cơ bốc khói rồi!" – Hạ Vy hét lên, tay bám chặt vào ghế lái, những đầu ngón tay trắng bệch vì dùng lực. Nước biển tạt vào mặt khiến cô gần như không thể mở mắt.
Trần Phong nghiến răng, một tay giữ chặt vô lăng, tay kia liên tục gạt các công tắc trên bảng điều khiển đã bắt đầu chập điện, tóe ra những tia lửa xanh lét. Bộ Suit xanh than của anh giờ đây sũng nước, bết chặt vào người, nhưng nụ cười nửa miệng đầy ngạo nghễ vẫn không tắt.
"Yên tâm đi Đội trưởng! Cô ấy chỉ đang hơi... khó ở chút thôi. Ảo thuật gia luôn có quân bài tẩy ở phút chót mà!"
Nhưng quân bài tẩy chưa kịp lật thì một tiếng Khục... khục... Ầm! vang lên. Chiếc tàu khựng lại, động cơ chính chính thức đầu hàng trước sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Sự im lặng chết chóc ập đến, chỉ còn tiếng gió rít gào và tiếng sóng đập vào vỏ tàu. Con tàu mất phương hướng, bắt đầu bị những con sóng dữ cuốn đi theo vòng xoáy.
"Trời ạ, nôn nao quá..." – Vy gục đầu xuống, cơn say sóng kết hợp với sự mất trọng lực khi tàu rơi tự do giữa các ngọn sóng khiến cô kiệt sức hoàn toàn.
Phong rời khỏi ghế lái, loạng choạng bước lại gần Vy. Anh nhìn thấy gương mặt tái mét và đôi môi run rẩy của cô. Trong khoảnh khắc đó, anh không còn là tên trộm kiêu ngạo, mà chỉ là một người đàn ông đang lo sợ cho sự an nguy của người đồng hành. Anh vội vàng rút từ hốc tủ ra hai chiếc áo phao.
"Vy, nghe tôi nói không? Mặc cái này vào! Ngay lập tức!" – Phong vừa hét vừa quàng áo phao qua đầu cô, đôi bàn tay anh lóng ngóng cài những sợi dây khóa ướt nhẹp.
"Anh... anh làm gì thế?" – Vy thào thào, mắt nhắm nghiền.
"Tàu sắp lật rồi. Chúng ta phải nhảy!"
Một con sóng khổng lồ, cao hơn tất cả những ngọn sóng trước đó, lù lù hiện ra như một bức tường thành đổ sập xuống. Phong chỉ kịp ôm lấy Vy, dùng cả thân hình mình bao bọc lấy cô trước khi cả thế giới chìm vào một màu đen sâu thẳm và lạnh buốt.
Nước biển tràn vào phổi, lạnh ngắt và mặn đắng. Vy cảm thấy mình bị cuốn đi trong một chiếc máy giặt khổng lồ. Nhưng giữa cơn hỗn loạn của đại dương, cô vẫn cảm nhận được một bàn tay siết chặt lấy cổ tay mình – một cái nắm tay không rời, dù cho sóng gió có cố gắng chia cắt họ đến thế nào.
Khi Vy tỉnh lại, thứ đầu tiên cô cảm nhận được là hơi ấm. Một hơi ấm lạ lùng quyện với mùi khói gỗ và mùi mặn của muối biển. Cô từ từ mở mắt, thấy mình đang nằm trên một lớp lá khô dày trong một hang đá nhỏ. Bên cạnh cô, một ngọn lửa nhỏ đang nhảy múa, xua đi cái lạnh lẽo của màn đêm đảo hoang.
Vy định ngồi dậy nhưng cơn đau đầu như búa bổ khiến cô rên khẽ.
"Đừng cử động mạnh. Em vừa uống hơi nhiều nước biển đấy."
Phong đang ngồi đối diện đống lửa, trần trụi nửa thân trên. Chiếc áo sơ mi và áo Suit của anh được vắt trên những cành cây để hơ khô. Dưới ánh lửa bập bùng, những vết sẹo cũ trên lưng anh hiện rõ – dấu vết của một quá khứ không mấy êm đềm mà anh luôn giấu kín sau vẻ ngoài bảnh bao.
Vy nhìn xuống mình. Cô vẫn mặc đủ quần áo, nhưng chiếc áo khoác tác chiến đã được cởi ra và phơi cạnh áo của Phong. Cô khẽ đỏ mặt, kéo chiếc chăn mỏng (vốn là một tấm vải buồm nhặt được) che kín người.
"Cảm ơn vì đã cứu tôi... thêm lần nữa." – Vy nói, giọng khản đặc.
Phong quay lại, trên tay anh là một chiếc nắp hộp thiếc chứa nước nóng. Anh tiến lại gần, quỳ một gối xuống cạnh cô, cử chỉ vô cùng nhẹ nhàng – một sự vụng về đầy chân thành của kẻ chưa bao giờ biết cách chăm sóc ai.
"Uống đi. Tôi vừa nhặt được vài quả dừa dạt vào bờ. Nước dừa đun nóng sẽ giúp em tỉnh táo hơn."
Vy đón lấy chiếc nắp hộp, hơi ấm từ kim loại truyền vào lòng bàn tay đang run rẩy. Cô nhấp một ngụm, vị ngọt thanh khiến cô thấy dễ chịu hơn hẳn. Nhìn Phong lúc này, tóc tai bù xù, gương mặt dính đầy cát và bụi than, cô bỗng thấy anh thật khác. Không còn là "Kẻ Gác Đêm" bí ẩn, mà là một người đàn ông thực thụ đã liều mạng vì cô.
"Phong này," – Vy ngập ngừng – "Lúc ở dưới nước... anh có thể đã buông tay tôi để bơi nhanh hơn. Tại sao anh lại giữ?"
Phong im lặng nhìn vào ngọn lửa, đôi mắt anh phản chiếu ánh sáng lấp lánh nhưng sâu thẳm nỗi cô đơn.
"Tôi đã từng để mất một người quan trọng trong một cơn bão giống thế này... nhiều năm về trước. Cha em đã cứu tôi, nhưng ông không thể cứu được em gái tôi." – Anh cười nhạt, một nụ cười đắng chát – "Lần này, tôi tự hứa với bản thân, dù có phải xuống địa ngục, tôi cũng sẽ không buông tay em."
Không gian hang đá bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng củi cháy lách tách và tiếng sóng vỗ rì rào ngoài xa. Vy nhìn xuống chiếc đồng hồ cũ trên tay. Một điều kỳ diệu đã xảy ra: Kim giây, vốn đã đứng yên suốt tám năm qua, bỗng khẽ nhích lên một nhịp. Tạch.
Cô bàng hoàng nhìn Phong, rồi lại nhìn chiếc đồng hồ. Có lẽ, hành trình tìm kiếm sự thật này không chỉ để minh oan cho cha cô, mà còn để sửa lại những mảnh vỡ trong tâm hồn của cả hai.
"Ngủ đi, Hạ Vy." – Phong khẽ đắp lại tấm vải cho cô, tay anh chạm nhẹ vào trán cô kiểm tra nhiệt độ – "Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu cuộc đi săn trên hòn đảo này. Và tin tôi đi, tôi sẽ không để bất kỳ con sói nào chạm vào em đâu."
Hạ Vy nhắm mắt lại, lần đầu tiên sau nhiều năm, cô thấy mình được bảo vệ một cách trọn vẹn. Trong giấc ngủ chập chờn, cô vẫn cảm nhận được mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ chiếc áo Suit đang phơi cạnh bên, che chở cho cô giữa đảo hoang lạnh lẽo.