Con tàu "Cánh Chim Đêm" xé toạc màn sương mù, lao đi giữa những con sóng lừng lững của vùng biển phía Nam. Kim đồng hồ trên tay Lê Hạ Vy vẫn đứng yên ở mốc 10 giờ 15 phút, nhưng thế giới xung quanh cô thì đang quay cuồng. Cô ngồi thu mình ở góc cabin, hai tay ôm chặt lấy bụng, gương mặt vốn sắc sảo nay nhợt nhạt đi trông thấy.
"Này, Đội trưởng, em có biết là nhìn em lúc này giống hệt một con mèo bị dính nước không?" – Trần Phong thản nhiên nói, tay xoay vô lăng đầy điệu nghệ.
"Im đi... Tôi cảnh cáo anh..." – Vy thào thào, một tay bám chặt vào thành ghế để không bị hất tung lên mỗi khi con thuyền đè qua một ngọn sóng. Cơn buồn nôn cuộn lên từ lồng ngực khiến mọi lời đe dọa của nàng cảnh sát "thép" đều trở nên yếu ớt lạ thường.
Phong nhìn qua gương chiếu hậu, nụ cười nửa miệng tắt ngóm khi thấy Vy run lên vì lạnh và say sóng. Anh thở dài, khóa chế độ lái tự động rồi đứng dậy. Anh lấy chiếc túi cứu thương, lấy ra một miếng dán và tiến lại gần cô.
"Tránh ra!" – Vy cảnh giác, bản năng của một cảnh sát khiến cô cố gồng mình dù đầu óc đang quay cuồng.
"Ngồi yên. Tôi không muốn phải dọn dẹp 'tang vật' nếu em nôn ra sàn tàu đắt tiền của tôi đâu." – Phong gạt tay cô ra một cách dứt khoát nhưng không thô bạo. Anh nhẹ nhàng vén một lọn tóc mai ra sau tai cô, rồi dán miếng chống say sóng vào sau gáy Vy. Ngón tay anh chạm khẽ vào làn da lạnh toát, cảm giác như một luồng điện chạy qua khiến Vy hơi rùng mình.
Tiếp đó, anh mở một hộp giữ nhiệt, rót ra một chút nước gừng ấm. "Uống đi. Đây không phải thuốc độc đâu, ảo thuật gia không bao giờ dùng chiêu rẻ tiền đó với phụ nữ."
Vy nhìn ly nước bốc khói, mùi gừng cay nồng tạm thời át đi mùi dầu máy khó chịu. Cô nhấp một ngụm nhỏ, hơi ấm lan tỏa từ cổ họng xuống dạ dày, làm dịu đi những cơn co thắt.
"Cảm ơn..." – Cô lí nhí, mắt nhìn ra mặt biển đen thẫm.
Phong ngồi xuống bên cạnh cô, tháo bớt một nút áo sơ mi, vẻ phong trần hiện rõ. Hai người, một là cảnh sát luôn tôn thờ pháp luật tuyệt đối, một là siêu trộm sống trong bóng tối, lúc này lại cùng ngồi trên một diện tích chưa đầy mười mét vuông giữa đại dương mênh mông.
"Tôi vẫn không hiểu," – Vy lên tiếng, giọng đã tỉnh táo hơn chút ít – "Tại sao cha tôi lại gửi gắm bí mật này cho anh? Một kẻ chuyên đi đánh cắp báu vật của quốc gia?"
Phong nhìn về phía chân trời, nơi bắt đầu lộ ra những tia sáng yếu ớt của hừng đông. "Vì cha em hiểu rằng, đôi khi muốn giữ lấy báu vật thực sự, người ta không thể để nó ở nơi ai cũng nhìn thấy. Ông ấy cứu tôi khỏi một vụ dàn dựng mưu sát cách đây mười năm, lúc đó tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi bị bọn tài phiệt lợi dụng để đi ăn trộm cổ vật. Ông ấy không còng tay tôi, ông ấy đưa cho tôi một cái tên mới và nói: 'Sống sao cho đáng với đôi bàn tay khéo léo này'."
Vy sững sờ. Trong ký ức của cô, cha là người nghiêm khắc và cứng nhắc. Cô chưa bao giờ biết về mặt khuất này của ông.
"Cha em không muốn em dính vào chuyện này vì nó quá nguy hiểm. Cục trưởng Trần và đám người đó... chúng không phải là cảnh sát, chúng là những con quái vật khoác áo đồng phục." – Phong nói, giọng trầm xuống đầy căm hận – "Nhưng em cứng đầu y hệt ông ấy. Càng cấm, em càng lao vào."
"Tôi phải tìm ra sự thật. Cho ông ấy, và cho cả chính mình." – Vy siết chặt chiếc đồng hồ cũ.
Đột nhiên, con tàu bị rung chuyển dữ dội. Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau mạn thuyền. Ánh sáng của những quả pháo sáng quét qua mặt nước.
"Bọn chúng đến rồi sao?" – Vy lập tức rút súng, bản năng chiến đấu quay trở lại trong chớp mắt.
"Không, tệ hơn nhiều. Là đội tuần duyên của Sở em, dẫn đầu bởi chiếc trực thăng mà chúng ta vừa thấy ở bến cảng." – Phong lao lại ghế lái, nhấn ga hết cỡ – "Và chúng không có ý định mời chúng ta về uống trà đâu!"
Một loạt đạn máy từ trên cao xả xuống, cày nát mặt nước ngay sát con tàu. "Cánh Chim Đêm" chao đảo mạnh.
"Phong! Xoay sang hướng 2 giờ!" – Vy hét lên, cô nhoài người ra khỏi cabin, nhắm bắn vào chiếc đèn pha của chiếc tàu tuần tra đang áp sát. Đoàng! Ánh đèn chói mắt vỡ vụn, tàu đối phương khựng lại vì mất tầm nhìn.
"Bắn tốt lắm, Đội trưởng! Giờ thì bám chắc vào, tôi sẽ cho em thấy thế nào là ảo thuật trên biển!"
Phong đột ngột bẻ lái 180 độ, con tàu nghiêng hẳn sang một bên, nước biển tạt vào cabin lạnh buốt. Anh nhấn một nút bí ẩn trên bảng điều khiển, hai luồng khói trắng mù mịt phun ra từ đuôi tàu, tạo thành một màn sương nhân tạo khổng lồ che khuất mọi dấu vết.
Trong làn khói trắng, giữa những tiếng súng nổ vang trời và tiếng trực thăng gầm rú, hai thế giới trái ngược nhau đang cùng chiến đấu để sinh tồn. Vy nhìn Phong, thấy anh đang điều khiển con tàu vượt qua những ngọn sóng dữ với một sự tập trung cao độ, gương mặt không còn vẻ cợt nhả mà đầy uy lực.
Lần đầu tiên trong đời, Hạ Vy nhận ra rằng có những lúc, ranh giới giữa chính và tà không được phân định bằng sắc phục, mà bằng mục đích của mỗi người phía sau họng súng.
Con tàu lao thẳng vào vùng từ trường của đảo "Chết", nơi kim chỉ nam bắt đầu quay loạn xạ. Những tiếng súng dần nhỏ lại, nhường chỗ cho tiếng gào thét của gió bão. Họ đã thoát khỏi sự truy đuổi, nhưng thử thách thực sự chỉ mới bắt đầu.