MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSiêu Trộm Và Nàng Cảnh SátChương 11: Điểm hẹn tại bến cảng

Siêu Trộm Và Nàng Cảnh Sát

Chương 11: Điểm hẹn tại bến cảng

868 từ · ~5 phút đọc

Gió biển rít qua những khe container, mang theo vị mặn mòi và cái lạnh căm căm của rạng sáng. Lê Hạ Vy nép mình vào bóng tối, chiếc áo Suit của Trần Phong vẫn khoác trên vai cô, hơi ấm từ nó dường như là thứ duy nhất ngăn cô không ngã quỵ vì kiệt sức. Phía trước họ, bến cảng số 9 hiện ra với những cột cần cẩu sừng sững như những gã khổng lồ đang ngủ say.

"Đến nơi rồi. 'Cánh Chim Đêm' của tôi đang đợi ở đằng kia." – Phong khẽ nói, tay chỉ về phía một chiếc cano cao tốc vỏ đen mờ đang dập dềnh theo sóng.

Vy nhìn con thuyền nhỏ bé giữa đại dương mênh mông, rồi nhìn lại người đàn ông bên cạnh mình. Dù vừa trải qua một cuộc rượt đuổi sinh tử, bộ Suit của anh tuy có vài vết rách nhưng nụ cười nửa miệng vẫn hiện hữu đầy tự tin.

"Anh gọi cái thuyền đánh cá nâng cấp này là 'Cánh Chim Đêm' sao?" – Vy nhướn mày, cố giữ giọng lạnh lùng để che đi sự lo lắng.

"Tin tôi đi, Đội trưởng. Nó nhanh hơn bất kỳ chiếc tàu tuần tra nào của Sở em đấy." – Phong nháy mắt, bước xuống cầu tàu rồi đưa tay ra – "Mời lên, chúng ta có một cuộc hẹn với lịch sử."

Vy ngập ngừng một giây rồi đặt tay vào lòng bàn tay anh. Bước chân cô khựng lại khi con thuyền chao đảo. Bản năng của một đặc nhiệm tác chiến trên cạn bỗng chốc trở nên vô dụng trước sự bất định của sóng nước. Cô bám chặt lấy mạn thuyền, gương mặt bỗng chốc tái nhợt.

"Này, em ổn chứ? Đừng nói với tôi là nàng cảnh sát thép của chúng ta bị... say sóng nhé?" – Phong bật cười, giọng đầy vẻ trêu chọc.

"Im đi! Tôi chỉ là... chưa kịp thích nghi thôi." – Vy nghiến răng, cố đứng thẳng lưng, nhưng một con sóng lớn đập vào mạn tàu khiến cô lảo đảo.

Phong nhanh tay đỡ lấy cô, kéo cô ngồi xuống ghế bọc da phía sau vô lăng. Anh tháo chiếc cà vạt lụa còn lại trên cổ, gấp gọn rồi đưa cho cô. "Cầm lấy, nếu muốn nôn thì cứ tự nhiên, tôi không bắt em đền cái cà vạt này đâu."

"Anh...!" – Vy định mắng lại nhưng cơn buồn nôn ập đến khiến cô chỉ kịp bịt miệng.

Tiếng động cơ cano gầm lên, xé tan màn sương mù dày đặc. Chiếc tàu lao vút ra khỏi bến cảng, để lại sau lưng ánh đèn lấp lánh của thành phố – nơi giờ đây coi cô là kẻ thù. Vy nhìn chiếc đồng hồ cũ trên tay mình, kim giây vẫn đứng yên ở mốc 10 giờ 15 phút, nhưng trái tim cô đang đập với một nhịp điệu hoàn toàn mới.

"Chúng ta sẽ đi đâu?" – Cô hỏi, giọng yếu ớt.

"Tọa độ X. Hòn đảo mà cha em đã nhắc đến trong những dòng ghi chép cuối cùng." – Ánh mắt Phong trở nên nghiêm nghị khi anh nhìn vào màn hình định vị – "Nơi đó được gọi là đảo 'Chết', vì nó nằm trong vùng nhiễu từ trường mạnh, tàu thuyền thường xuyên mất tích. Nhưng đó cũng là nơi an toàn nhất để giấu một bí mật có thể lật đổ cả một đế chế tham nhũng."

Vy nhìn ra đại dương đen thẳm. Sóng đánh vào mạn tàu tung bọt trắng xóa. Trong cái lạnh thấu xương của biển đêm, cô bỗng nhận thấy bàn tay Phong đang bí mật chỉnh lại hướng gió của lò sưởi trên tàu về phía cô. Hành động nhỏ ấy khiến lồng ngực cô thoáng chút ấm áp.

"Tại sao cha tôi lại tin anh đến thế?" – Cô khẽ hỏi.

Phong im lặng một lúc lâu, tiếng sóng vỗ như nhịp đập của thời gian. "Vì ông ấy là người duy nhất nhìn thấy linh hồn của một con người bên dưới lớp vỏ của một tên trộm. Ông ấy nói rằng: 'Phong, công lý không phải lúc nào cũng nằm trong những trang luật pháp, đôi khi nó nằm trong tay những kẻ dám bước ra ngoài ánh sáng để bảo vệ sự thật'."

Cano lao đi giữa những con sóng lớn, hướng về phía chân trời nơi ánh hừng đông bắt đầu lộ dạng. Lê Hạ Vy nhắm mắt lại, cảm nhận sự rung chuyển của con tàu và mùi hương gỗ đàn hương từ chiếc áo Suit đang bao bọc lấy mình. Cô không biết phía trước là thiên đường hay địa ngục, nhưng có một điều cô chắc chắn: cô sẽ không dừng lại cho đến khi chiếc đồng hồ của cha cô bắt đầu chạy lại một lần nữa.

"Ngủ một chút đi, Vy." – Giọng Phong dịu dàng đến lạ – "Khi em tỉnh dậy, chúng ta sẽ đặt chân lên hòn đảo của những sự thật bị lãng quên."

Con tàu nhỏ bé tiếp tục hành trình vào đại dương dữ dội, mang theo hai linh hồn đang tìm kiếm sự cứu rỗi giữa muôn trùng sóng gió.