MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSiêu Trộm Và Nàng Cảnh SátChương 10: Cuộc trốn chạy chung đầu tiên dưới màn mưa phố thị

Siêu Trộm Và Nàng Cảnh Sát

Chương 10: Cuộc trốn chạy chung đầu tiên dưới màn mưa phố thị

982 từ · ~5 phút đọc

Tiếng trực thăng vẫn gầm rú trên đỉnh đầu, xé nát bầu không khí vốn đã đặc quánh hơi nước. Cơn mưa rào bất chợt của thành phố nhiệt đới đổ xuống, những hạt mưa nặng như chì găm vào lớp áo khoác của Hạ Vy, làm nhòe đi tầm nhìn của cô.

"Nhanh lên, Đội trưởng! Em chạy như thể đang đi bộ trong công viên vậy!" – Trần Phong hét lên qua tiếng mưa, tay anh nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo cô băng qua những sân thượng san sát nhau của khu phố cổ.

"Im đi! Đôi ủng này không thiết kế để nhảy qua các tòa nhà!" – Vy quát lại, hơi thở bắt đầu trở nên nặng nhọc. Cô liếc nhìn xuống dưới, khoảng cách giữa tòa nhà này và tòa nhà tiếp theo là một vực thẳm tối tăm rộng ít nhất ba mét.

Phong không dừng lại, anh chạy đà rồi thực hiện một cú nhảy điêu luyện, tà áo Suit bay ngược ra sau như đôi cánh của một loài chim đêm. Anh đáp nhẹ nhàng xuống phía bên kia, rồi xoay người lại, chìa tay ra.

"Nhảy đi! Tôi sẽ bắt được em!"

Vy nghiến răng, lùi lại vài bước rồi lao đi. Khoảnh khắc đôi chân rời khỏi mặt đất, cô cảm thấy thời gian như ngưng đọng. Cơn mưa tạt ngang mặt, và rồi, một bàn tay thô ráp, ấm áp siết chặt lấy tay cô. Phong kéo mạnh một cái, đưa cô vào vòng tay mình để giữ thăng bằng. Trong một giây, lồng ngực họ chạm vào nhau, Vy ngửi thấy mùi vải ướt quyện với mùi trầm hương dìu dịu còn sót lại trên ve áo của anh.

"Buông ra!" – Cô đẩy anh ra ngay lập tức, mặt đỏ bừng không rõ vì lạnh hay vì ngượng.

"Lòng tốt đúng là bị chó tha mà." – Phong cười nửa miệng, nhún vai rồi tiếp tục dẫn đường vào một cầu thang thoát hiểm rỉ sét.

Họ len lỏi vào một hẻm nhỏ tối tăm, nơi những thùng rác bốc mùi và những vũng nước đọng phản chiếu ánh đèn đường hiu hắt. Tiếng còi xe cảnh sát bắt đầu vang lên từ đầu hẻm. Cả hai ép sát người vào bức tường gạch rêu phong.

"Nghe này," – Phong thì thầm, hơi thở của anh phả vào tai cô – "Đội của em đang bao vây khu vực này. Nếu em ra ngoài đó, họ sẽ còng tay em vì tội đồng lõa với tôi. Em có chắc là muốn tiếp tục không?"

Vy siết chặt khẩu súng đã hết đạn trong tay. Cô nhớ lại ánh mắt của Cục trưởng Trần, nhớ lại tập hồ sơ bị xé mất trang. "Tôi không còn đường lui nữa. Nếu công lý không nằm ở sở cảnh sát, tôi sẽ đi tìm nó ở nơi khác."

Phong nhìn cô, ánh mắt anh lộ vẻ tán thưởng kín đáo. Anh bất ngờ lôi từ trong túi áo ra một vật nhỏ: một thỏi son môi.

"Cái này..." – Vy ngẩn người.

"Son môi của em đấy. Hồi nãy em ném trúng mắt tên kia nên nó bị văng ra, tôi nhặt lại được." – Phong thản nhiên xoay thỏi son – "Nhưng đừng dùng nó để trang điểm lúc này. Nhìn cái ổ khóa điện tử phía trước đi."

Vy nhìn theo hướng anh chỉ. Đó là lối vào một hầm ngầm dẫn ra bến cảng, nhưng nó được bảo vệ bởi một bảng mã quét vân tay hiện đại.

"Anh định làm gì?"

"Học tập đi, cảnh sát thép." – Phong bôi một lớp son mỏng lên mặt cảm biến, sau đó lấy từ túi ra một miếng phim trong suốt, ép chặt vào lớp son. Anh thổi nhẹ, rồi dùng một thiết bị nhỏ phát ra tia hồng ngoại chiếu vào. Cạch. Cánh cửa mở ra.

"Son môi chứa sáp và dầu, nó giữ lại dấu vân tay của kẻ vừa mở cửa trước đó cực tốt. Một chút kỹ thuật và... vừng ơi mở ra." – Phong nháy mắt, cất thỏi son vào túi áo Vy – "Coi như trả phí hướng dẫn kỹ thuật nhé."

Họ bước vào hầm tối. Không gian yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ trần hầm. Vy khẽ rùng mình, vết thương trên vai bắt đầu đau nhức. Phong nhận ra sự im lặng của cô, anh dừng lại, lẳng lặng cởi chiếc áo Suit bên ngoài, khoác lên vai cô.

"Này, anh làm gì thế? Suit của anh đắt tiền lắm mà?" – Vy định cởi ra.

"Đắt thì đắt, nhưng không đắt bằng mạng sống của em. Mặc vào đi trước khi em run đến mức không bóp nổi cò súng." – Giọng Phong trầm xuống, không còn vẻ giễu cợt thường ngày.

Chiếc áo còn giữ hơi ấm của anh, mùi hương đặc trưng bao bọc lấy Vy, mang lại cho cô một cảm giác an toàn kỳ lạ giữa cuộc trốn chạy điên rồ này. Cô im lặng mặc áo vào, khẽ lẩm bẩm: "Cảm ơn."

"Em nói gì cơ? Tôi không nghe rõ?" – Phong giả vờ đưa tai lại gần.

"Tôi nói anh là tên trộm hợm hĩnh nhất tôi từng biết!" – Vy gắt lên, bước nhanh lên phía trước để giấu đi gò má đang nóng bừng.

Họ tiến về phía cuối hầm, nơi ánh sáng từ bến cảng bắt đầu le lói. Phía trước là biển cả bao la và một cuộc hành trình vào nơi hoang dã đang chờ đợi. Vy nhìn bóng lưng cao gầy nhưng vững chãi của Phong dưới ánh đèn hầm, cô hiểu rằng kể từ đêm nay, cuộc đời mình đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Không còn phù hiệu, không còn luật pháp bảo vệ, chỉ có cô, gã siêu trộm này, và một sự thật tàn khốc cần được phơi bày.