MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSiêu Trộm Và Nàng Cảnh SátChương 9: "Tôi không hại cô, tôi đang cứu cô"

Siêu Trộm Và Nàng Cảnh Sát

Chương 9: "Tôi không hại cô, tôi đang cứu cô"

938 từ · ~5 phút đọc

Hơi lạnh của bến cảng ban đêm luồn qua kẽ áo, nhưng Lê Hạ Vy chỉ cảm thấy một luồng điện xẹt qua cổ tay khi Trần Phong kéo cô lao đi. Đằng sau họ, tiếng hét của gã cầm đầu tổ chức Hắc Long và tiếng súng nổ vẫn chát chúa, nhưng một âm thanh khác lại khiến Vy rùng mình hơn: tiếng động cơ trực thăng đang tiến lại gần.

"Chết tiệt, không chỉ có đám lâu la đó đâu," Phong lầm bầm, kéo Vy nép sát vào sau một dãy container cũ.

"Cảnh sát đến rồi à?" Vy thở dốc, tay nắm chặt khẩu súng vừa nhặt được.

"Nếu là cảnh sát thì em đã may mắn," Phong liếc mắt nhìn lên bầu trời, nơi một vệt sáng quét qua mặt đất. "Đó là đội ám sát tư nhân của 'Ngài Tổng'. Có vẻ như ai đó ở Sở Cảnh sát đang rất nóng lòng muốn xóa sổ cả tôi lẫn em để bịt đầu mối về vụ của cha em đấy."

Chưa kịp để Vy đặt câu hỏi, một loạt đạn bắn tỉa đã găm thẳng xuống vị trí họ vừa đứng, làm tung tóe những mảng bê tông vụn. Phong không do dự, anh quàng tay qua eo Vy, đẩy cô ngã nhào vào bên trong một chiếc xe tải chở hàng đang nổ máy chờ bốc dỡ.

"Này! Anh làm cái gì thế?" Vy hét lên khi thấy Phong cũng nhảy vọt vào cabin, đạp văng gã tài xế đang ngơ ngác ra ngoài và vặn tay lái.

"Cứu mạng em đấy, Đội trưởng cứng nhắc ạ!"

Chiếc xe tải nặng nề lao vút đi, tông thẳng qua hàng rào sắt mỏng manh của bến cảng. Những viên đạn từ trực thăng liên tục găm vào nóc xe tạo nên những tiếng "đanh đanh" rợn người. Vy nhổm dậy, hạ kính cửa sổ và bắt đầu bắn trả. Kỹ năng bắn súng bách phát bách trúng của cô khiến một tên xạ thủ trên trực thăng phải lùi lại.

"Xoay sang trái! Ở đó có hẻm nhỏ!" Vy ra lệnh, bản năng chỉ huy trỗi dậy.

"Rõ thưa sếp! Nhưng phiền em giữ chắc cái thắt lưng, vì tôi không đảm bảo bộ Suit này sẽ giữ được em đâu!" Phong cười nửa miệng, xoay vô lăng một vòng điệu nghệ như đang trình diễn ảo thuật trên phố.

Chiếc xe tải nghiêng sang một bên trên hai bánh, rít lên chói tai trước khi lao vào khu dân cư chật hẹp. Phong đột ngột dẫm phanh, khói lốp xe bốc lên mù mịt.

"Xuống xe! Nhanh!"

Họ nhảy khỏi xe ngay trước khi một quả tên lửa tầm nhiệt từ phía trực thăng biến chiếc xe tải thành một quả cầu lửa khổng lồ. Sức ép từ vụ nổ hất văng cả hai xuống đất. Vy cảm thấy tai mình ù đi, mùi khói khét lẹt xộc vào mũi. Trong cơn mê man, cô thấy Phong lồm cồm bò dậy, dù vạt áo Suit đã sém đen và trán chảy máu, anh vẫn vươn tay về phía cô.

"Vy! Nhìn tôi này! Em có sao không?"

Vy nắm lấy tay anh, lòng bàn tay Phong nóng rực và đầy chai sạn. Anh kéo cô vào một góc tối của nhà kho bỏ hoang ngay cạnh đó. Tiếng trực thăng vẫn quần thảo trên đầu, nhưng khói từ vụ nổ đã tạm thời che mắt chúng.

"Tại sao anh không bỏ mặc tôi?" Vy tựa lưng vào tường, hơi thở hổn hển. "Nếu không có tôi, anh đã thoát từ lâu rồi. Anh là siêu trộm cơ mà?"

Phong im lặng một nhịp. Anh tháo chiếc cà vạt lụa đắt tiền của mình ra, không chút do dự mà dùng nó để băng vết thương đang rỉ máu trên bắp tay của Vy. Cảm giác mềm mại của lụa và sự vụng về nhưng dịu dàng trong động tác của anh khiến Vy sững người.

"Vì tôi đã hứa với một người," Phong thì thầm, ánh mắt anh trầm xuống khi nhìn vào chiếc đồng hồ cũ trên tay cô. "Rằng tôi sẽ không để con gái ông ấy phải cô độc giữa bầy sói. Cha em không hy sinh vì bất cẩn, Hạ Vy. Ông ấy hy sinh để bảo vệ những đứa trẻ như tôi khỏi bóng tối này. Giờ đến lượt tôi trả nợ."

Vy nhìn sâu vào mắt Phong, lần đầu tiên cô thấy bên dưới vẻ phóng khoáng cợt nhả kia là một nội tâm cô độc và đầy vết xước. Cô chợt nhận ra, "kẻ gác đêm" này có lẽ là người duy nhất thực sự đứng về phía cô lúc này.

"Họ sẽ không dừng lại đâu," Vy khẽ nói, tay chạm vào vết băng bằng cà vạt.

"Vậy thì chúng ta cũng thế." Phong đứng thẳng người, lấy lại vẻ tự tin vốn có. Anh rút từ trong túi áo ra một thỏi son – chính là thứ Vy đánh rơi lúc nãy. "Em ném cái này khá chuẩn đấy. Nhưng lần sau đừng dùng son màu hồng cánh sen, nó không hợp với cảnh chiến đấu đâu. Lần tới tôi sẽ trộm cho em một thỏi đỏ thẫm."

Vy lườm anh, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một chút. "Anh đúng là tên trộm đáng ghét nhất tôi từng gặp."

"Cảm ơn vì lời khen." Phong nháy mắt. "Giờ thì chạy thôi. Cơn mưa sắp đến rồi, đó là lúc tốt nhất để những bóng ma biến mất."

Ngoài kia, những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi xuống phố thị, chuẩn bị cho một cuộc trốn chạy chung đầy kịch tính dưới màn mưa.