MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSiêu Trộm Và Nàng Cảnh SátChương 8: Cái bẫy trong nhà kho bỏ hoang

Siêu Trộm Và Nàng Cảnh Sát

Chương 8: Cái bẫy trong nhà kho bỏ hoang

1,142 từ · ~6 phút đọc

Tiếng cano cao tốc lịm dần khi Trần Phong lách vào một vụng biển khuất gió thuộc hòn đảo đệm trước khi tiến ra đại dương. Màn đêm ở đây đặc quánh, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền và tiếng côn trùng kêu râm ran từ phía rặng dừa.

"Nghỉ chân ở đây. Tôi cần kiểm tra lại hệ thống định vị. Em cứ tự nhiên, nhưng đừng có đi quá xa kẻo lại lạc vào hang cọp." – Phong nói, tay vẫn thoăn thoắt bấm trên máy tính bảng, ánh sáng xanh hắt lên gương mặt góc cạnh của hắn.

Lê Hạ Vy không đáp. Cơn giận dữ và nỗi bàng hoàng về Cục trưởng Trần vẫn như một hòn đá tảng đè nặng lồng ngực. Cô cần một khoảng không gian riêng. Vy bước xuống bãi cát, hướng về phía một nhà kho cũ nát bằng tôn rỉ sét nằm trơ trọi cạnh bờ đá. Trong suy nghĩ của một cảnh sát đặc nhiệm, đó là vị trí quan sát tốt nhất.

Nhưng ngay khi Vy vừa đặt chân qua ngưỡng cửa mục nát, một cảm giác lạnh sống lưng ập đến. Mùi dầu máy khét lẹt và mùi thuốc lá rẻ tiền.

"Đứng yên, con mèo nhỏ. Cô đi lạc hơi sâu rồi đấy."

Họng súng lạnh ngắt dí sát vào sau gáy Vy. Từ trong bóng tối của những kiện hàng, ba gã đàn ông lực lưỡng bước ra, trên tay chúng là những khẩu submachine gun. Đây không phải cảnh sát, cũng không phải đám du đãng vặt. Nhìn hình xăm đầu hổ trên cổ tay chúng, Vy nhận ra ngay: Tổ chức Hắc Long.

"Lê Hạ Vy, đội trưởng đặc nhiệm... à không, kẻ đào tẩu mới đúng chứ?" – Gã cầm đầu có vết sẹo dài ngang mặt cười gằn. "Thằng ranh Kẻ Gác Đêm đâu? Bảo nó giao 'Mảnh ghép cổ' ra đây, chúng tao sẽ cho cô chết toàn thây."

Vy hít một hơi thật sâu, đôi mắt sắc sảo đảo nhanh qua căn phòng. Cô bất ngờ hạ thấp trọng tâm, xoay người tung một cú đá vòng cầu cực mạnh vào cổ tay gã cầm đầu khiến khẩu súng văng đi. Nhưng hai gã còn lại đã lao tới. Vy tung liên hoàn đòn, võ thuật tổng hợp của cô rất đỉnh cao, nhưng trong không gian hẹp và bị áp đảo về số lượng lẫn vũ khí, cô dần rơi vào thế yếu. Một báng súng nện mạnh vào vai khiến Vy ngã quỵ.

"Thằng chó! Đánh phụ nữ là giỏi!" – Vy nhổ một ngụm máu, ánh mắt vẫn rực lửa căm hờn.

"Mạnh miệng lắm. Để xem thằng người tình của cô có mạnh miệng thế không." – Gã vết sẹo nhấc bổng Vy lên, ném cô vào một chiếc ghế gỗ rồi dùng dây thừng thắt chặt lại.

Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa lịch sự vang lên. Cộc... cộc... cộc.

"Xin lỗi, tôi có giao hàng pizza ở đây không nhỉ? Tôi nhớ là mình có đặt một suất 'Bình an' cho cô bạn đồng nghiệp."

Trần Phong đứng ở cửa nhà kho, Suit xanh than vẫn phẳng phiu, tay cầm một chiếc ô dù trời không hề mưa. Hắn bước vào với dáng vẻ ung dung như đang đi dạo trong bảo tàng.

"Thằng khốn, giao khối ngọc ra đây!" – Gã vết sẹo hét lên, súng lăm lăm hướng về phía Phong.

"Ngọc sao? À, em nói thứ này?" – Phong rút từ túi áo ra một khối sáng xanh, nhưng ngay lập tức hắn tung nó lên cao. "Bắt lấy này!"

Ba gã tội phạm ngước mắt nhìn theo khối ngọc. Chỉ chờ có thế, Phong bấm nút trên chiếc ô. Một luồng ánh sáng chớp chói lòa (flashbang) bùng nổ, kèm theo tiếng rít chói tai. Vy nhắm mắt theo bản năng. Khi cô mở mắt ra, nhà kho đã tràn ngập khói trắng.

"Đi thôi, Đội trưởng! Màn ảo thuật kết thúc rồi!"

Phong lao tới như một cơn lốc. Hắn không dùng súng, mà dùng chính những đạo cụ ảo thuật: những quân bài sắc như dao găm cắt đứt dây thừng cho Vy, những viên bi nổ nhỏ gây lúng túng cho kẻ thù.

"Này, cúi xuống!" – Vy hét lớn, cô nhìn thấy gã vết sẹo đang nhắm súng vào lưng Phong.

Vy chộp lấy một thỏi son môi rơi ra từ ba lô của mình khi nãy, ném cực mạnh vào mắt gã đó. Nhân lúc hắn sơ hở, cô lao tới tung cú móc hàm khiến gã bất tỉnh nhân sự.

"Dùng son môi để đánh nhau sao? Em sáng tạo thật đấy Hạ Vy." – Phong cười, tay nắm lấy tay cô kéo chạy ra ngoài.

"Im đi! Trả súng cho tôi!" – Vy vừa chạy vừa quát, nhưng cô không nhận ra mình đang nắm chặt tay hắn không buông.

Họ chạy ra đến bãi cát, đằng sau là tiếng súng nổ chát chúa và ánh lửa bùng lên từ nhà kho. Phong nhảy lên tàu, vươn tay kéo Vy lên theo. Ngay khi động cơ cano gầm rú, một viên đạn sượt qua bắp tay của Phong, máu thấm đỏ lớp áo sơ mi trắng tinh khôi.

"Phong! Anh bị thương rồi!" – Vy hốt hoảng, sự cứng nhắc thường ngày biến mất, thay vào đó là sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt.

"Chỉ là một vết xước thôi. Suit của tôi mới là thứ đáng thương nhất lúc này." – Phong nén đau, nở nụ cười nửa miệng đầy tự tin rồi nhấn ga, lao thẳng tàu ra đại dương mênh mông.

Ngồi trên mạn tàu, dưới ánh trăng mờ ảo, Vy nhìn tên trộm đang gồng mình điều khiển con tàu vượt qua những con sóng dữ. Cô rút chiếc khăn tay, lặng lẽ tiến lại gần, quấn lấy vết thương trên tay anh.

"Tôi không giúp anh đâu. Tôi chỉ muốn anh còn sống để dẫn tôi đến hòn đảo đó thôi." – Vy lạnh lùng nói, nhưng đôi bàn tay cô lại đang băng bó cho anh cực kỳ nhẹ nhàng.

Phong không nói gì, anh chỉ khẽ liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu của tàu. Trong không gian chỉ có tiếng sóng và tiếng gió, ranh giới giữa một nữ cảnh sát tôn thờ pháp luật và một tên trộm cô độc bỗng chốc trở nên mờ nhạt. Lần đầu tiên, Vy nhận thấy cái lạnh của chiếc còng tay không còn đáng sợ bằng việc để mất đi người đang đứng trước mặt mình.

"Cảm ơn em, Hạ Vy." – Phong nói khẽ, giọng nói bị tiếng sóng át đi, nhưng Vy nghe thấy rõ mồn một.

Cô không đáp, chỉ tựa đầu vào thành tàu, nhìn chiếc đồng hồ của cha. 10 giờ 15 phút. Lần này, kim giây dường như đã khẽ rung lên một nhịp.