MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSiêu Trộm Và Nàng Cảnh SátChương 7: Đơn thương độc mã

Siêu Trộm Và Nàng Cảnh Sát

Chương 7: Đơn thương độc mã

1,273 từ · ~7 phút đọc

Cơn mưa đêm xối xả như muốn nhấn chìm cả thành phố trong màn nước đục ngầu. Lê Hạ Vy ngồi trong chiếc Jeep, tay siết chặt tập hồ sơ cũ mà cô vừa liều mạng lấy ra từ kho lưu trữ. Từng lời nói của Trần Phong cứ xoáy sâu vào tâm trí cô như những mũi khoan. Nếu Cục trưởng Trần thực sự liên quan đến cái chết của cha cô, thì tám năm qua cô đã trung thành với kẻ thù giết cha mình sao?

"Em đang nghĩ đến việc dùng tập hồ sơ đó để tống khứ tôi vào tù, hay đang tính toán xem nên đấm vào mặt Cục trưởng mấy cái?" – Giọng Phong vang lên, thản nhiên như thể anh đang hỏi cô muốn uống trà hay cà phê.

Vy quay sang, ánh mắt sắc lẹm: "Dừng xe. Tôi sẽ đi một mình."

Phong nhướn mày, nụ cười nửa miệng đầy vẻ thách thức: "Một mình? Với một khẩu súng lậu, một tập hồ sơ bị thiếu trang và không có lấy một phương tiện ra đảo? Đội trưởng, sự kiêu ngạo sẽ giết chết em trước khi bọn Hắc Long kịp làm điều đó đấy."

"Tôi không cần một tên trộm đi cùng!"

"Nhưng em cần một người biết sự thật." – Phong đột ngột đạp phanh. Chiếc Jeep rít lên trên mặt đường trơn trượt rồi dừng khựng lại bên lề đường vắng. Anh xoay người, nhìn thẳng vào mắt cô, vẻ cợt nhả hoàn toàn biến mất. "Hạ Vy, nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay em đi. Nó chết vì cha em đã chọn bảo vệ sự thật thay vì mạng sống. Em định để sự hy sinh đó trở nên vô nghĩa bằng cách lao vào chỗ chết một cách ngu ngốc sao?"

Vy nhìn xuống cổ tay. 10 giờ 15 phút. Con số đó như một lời nhắc nhở tàn nhẫn. Cô im lặng, sự giằng xé giữa lòng tự trọng của một cảnh sát và nỗi đau của một người con khiến bờ vai cô run lên bần bật.

"Tôi sẽ đến tọa độ đó." – Cô khẽ nói, giọng khản đặc. "Nhưng nếu anh có bất kỳ ý đồ nào với báu vật trên đảo, tôi sẽ không nương tay."

Phong mỉm cười, lần này là một nụ cười nhẹ nhàng hiếm hoi. Anh nhấn ga trở lại. "Thỏa thuận xong. Bây giờ, việc đầu tiên là phải 'mượn' một ít trang bị. Em không định đi săn rồng với bộ dạng ướt sũng như mèo hen thế này chứ?"

Họ dừng chân tại một cửa hàng đồ phượt đã đóng cửa. Phong rút từ trong túi Suit ra một mảnh kim loại nhỏ, loay hoay trước ổ khóa chưa đầy mười giây.

Tạch.

"Anh đúng là cái máy mở khóa di động." – Vy mỉa mai nhưng vẫn bước vào trong.

"Nghề nghiệp thôi mà." – Phong nháy mắt.

Trong khi Vy nhanh chóng chọn cho mình một bộ đồ leo núi chống nước bền bỉ và đôi ủng quân dụng, Phong lại đang tỉ mẩn chọn... một bộ Suit mới trong khu trang phục cao cấp bên cạnh.

"Này, anh điên à? Chúng ta sắp băng rừng vượt biển đấy!" – Vy gào lên khi thấy hắn đang ướm thử chiếc áo Vest màu xanh than.

"Đặc thù công việc em ạ. 'Kẻ Gác Đêm' có thể thua, nhưng không thể mặc xấu." – Phong đáp, tay thắt lại chiếc cà vạt lụa thẳng tắp.

Vy thở dài ngán ngẩm, cô vơ lấy một chiếc ba lô, nhét đầy lương khô và thiết bị sơ cứu. Khi cô quay lại, Phong đã đứng đó, bảnh bao như vừa bước ra từ tạp chí thời trang, nhưng trên tay lại cầm một chiếc áo khoác gió loại xịn nhất ném về phía cô.

"Mặc vào. Tôi không muốn phải cõng một cô nàng cảm lạnh trên lưng đâu."

Họ rời đi, để lại một xấp tiền trên quầy thu ngân – cách hành xử "lịch thiệp" của một siêu trộm. Chiếc Jeep lao nhanh về phía cảng biển phía Nam. Vy ngồi ở ghế phụ, vừa kiểm tra lại băng đạn vừa quan sát Phong qua gương chiếu hậu. Dưới ánh đèn đường lướt qua, gương mặt hắn trông trầm mặc và cô độc lạ thường.

"Tại sao anh lại giúp tôi?" – Cô bất chợt hỏi. "Anh có thể lấy khối ngọc rồi biến mất, sống một đời vương giả cơ mà."

Phong im lặng hồi lâu, tiếng cần gạt nước đập nhịp nhàng trên kính chắn gió. "Vì cha em đã từng nói với tôi rằng: 'Trên đời này có những thứ dù có trộm được cả thế giới cũng không mua nổi, đó là sự thanh thản trong tâm hồn'. Tôi đã sống trong bóng tối quá lâu rồi, Hạ Vy. Có lẽ đã đến lúc tôi phải làm một điều gì đó đúng đắn."

Vy hơi sững sờ. Lần đầu tiên cô cảm thấy tên trộm này không hề xa lạ như cô tưởng.

Bến cảng hiện ra trong màn sương mù dày đặc. Những chiếc tàu đánh cá nằm im lìm như những con quái vật biển đang ngủ say. Phong dẫn cô đến một chiếc cano cao tốc mui trần, sơn màu đen mờ để ngụy trang.

"Đây là 'người yêu' của tôi. Cô ấy sẽ đưa chúng ta đến tọa độ X trước khi mặt trời mọc."

Nhưng ngay khi Vy định bước lên tàu, một ánh đèn pha cực mạnh từ phía xa quét tới, soi sáng cả khu vực bến tàu. Tiếng loa phóng thanh vang lên chói tai:

"Lê Hạ Vy! Trần Phong! Các người đã bị bao vây! Buông vũ khí và đầu hàng ngay lập tức!"

Vy bàng hoàng. Đó là giọng của Đội phó đặc nhiệm – người anh em thân thiết của cô. Phía sau anh ta là hàng chục tay súng đang lăm lăm hướng về phía họ. Cục trưởng Trần đã ra tay sớm hơn cô tưởng. Ông ta không chỉ đình chỉ cô, mà đã biến cô thành một kẻ đào tẩu cùng với siêu trộm.

"Xem ra 'nhà' của em không còn chào đón em nữa rồi." – Phong nói, giọng vẫn bình thản nhưng tay đã đặt sẵn lên cần khởi động máy.

Vy siết chặt khẩu súng trong tay, nhìn những đồng nghiệp cũ đang bao vây mình. Cô biết, nếu cô ở lại, cô sẽ không bao giờ nhìn thấy ánh sáng của sự thật.

"Chạy đi, Phong!" – Vy hét lên, cô xoay người nổ súng cảnh cáo xuống mặt nước để tạo khoảng trống.

Phong nhấn ga, chiếc cano gầm lên như một con thú bị thương, xé toạc mặt nước biển lao vút vào màn đêm mênh mông. Những tia chớp từ nòng súng của cảnh sát lóe lên phía sau, đạn bay sượt qua mạn tàu.

Vy đứng ở đuôi tàu, nhìn bóng dáng của thành phố dần lùi xa, nhìn những người đồng đội từng cùng sinh ra tử nay lại là những kẻ truy sát mình. Nước mắt cô hòa cùng nước biển mặn chát.

"Đừng nhìn lại." – Phong nói lớn qua tiếng gió rít. "Phía trước chúng ta là sự thật. Và em sẽ phải tự tay đòi lại công lý cho cha mình."

Chiếc tàu lao vào vùng biển động, nơi những con sóng cao như tòa nhà đang chực chờ nuốt chửng lấy họ. Lê Hạ Vy nắm chặt thành tàu, cô biết mình vừa chính thức bước qua ranh giới cuối cùng. Cô không còn là cảnh sát nữa, cô là một kẻ săn đuổi sự thật, cùng với một gã siêu trộm điên rồ nhất thế gian.