MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSiêu Trộm Và Nàng Cảnh SátChương 6: Sự thật mờ ảo trong hồ sơ lưu trữ cũ

Siêu Trộm Và Nàng Cảnh Sát

Chương 6: Sự thật mờ ảo trong hồ sơ lưu trữ cũ

1,146 từ · ~6 phút đọc

Lê Hạ Vy đứng trước cổng Sở Cảnh sát, nơi cô đã cống hiến tám năm thanh xuân với niềm tin sắt đá vào công lý. Nhưng đêm nay, cô đứng đây như một kẻ đột nhập. Lệnh đình chỉ công tác đồng nghĩa với việc cô không được phép chạm vào bất kỳ hồ sơ nào, nhưng những lời nói của Trần Phong và tập tài liệu ngả vàng kia đã đốt cháy chút kiên nhẫn cuối cùng của cô.

Cô lách qua góc khuất của camera an ninh tại cổng sau – một lỗ hổng mà chính cô đã báo cáo cách đây một tháng nhưng chưa ai sửa. Vy di chuyển nhẹ nhàng, hơi thở giữ ở nhịp ổn định. Cô tiến thẳng xuống tầng hầm, nơi đặt kho lưu trữ hồ sơ cũ của những vụ án đã khép lại từ thập kỷ trước.

"Mười phút," cô lẩm bẩm, nhìn vào chiếc đồng hồ chết trên tay như một thói quen. "Mình chỉ có mười phút trước khi ca trực tiếp theo đi tuần."

Cánh cửa sắt của kho lưu trữ rít lên một tiếng khô khốc. Bên trong sặc nồng mùi giấy mốc và bụi bặm. Vy dùng đèn pin điện thoại quét qua các dãy kệ cao ngất ngưởng. Vụ án 2015... Vụ án 2016... Đây rồi.

Tập hồ sơ mang mã số 1015 – vụ nổ kho hàng tại cảng phía Đông. Vy run rẩy mở lớp bìa bọc nhựa. Hình ảnh hiện trường hiện ra dưới ánh sáng xanh lét của điện thoại: Những mẩu sắt vụn, đống đổ nát đen kịt và thi thể được phủ vải trắng của cha cô. Tim cô thắt lại.

Theo báo cáo chính thức, nguyên nhân vụ nổ là do rò rỉ khí gas kết hợp với sai sót trong quy trình kiểm tra của Đại úy Lê Minh. Nhưng khi Vy lật đến trang cuối, nơi đáng lẽ phải có danh sách tang vật thu giữ, cô nhận thấy một điều bất thường. Mép giấy bị xé một cách vụng về. Chỉ còn lại một dòng ghi chú viết tay bằng mực đỏ đã phai: "Đã chuyển giao cho Cục trưởng Trần."

"Cục trưởng Trần?" Vy bàng hoàng. Chính ông là người đã dìu dắt cô, là người đã đọc điếu văn trong tang lễ của cha cô với đôi mắt đỏ hoe.

Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên từ phía cầu thang. Ánh đèn pin từ xa quét qua khe cửa.

"Chết tiệt!"

Vy nhanh chóng nhét tập hồ sơ vào áo khoác, nhìn quanh tìm lối thoát. Nhưng kho lưu trữ là một căn phòng kín, chỉ có một cửa ra vào duy nhất. Tiếng chìa khóa tra vào ổ lạch cạch. Vy siết chặt nắm đấm, chuẩn bị cho một cuộc cận chiến, thì một bàn tay bất ngờ bịt chặt miệng cô từ phía sau, kéo cô lùi sâu vào bóng tối của kẽ hở giữa hai kệ sách lớn.

Mùi gỗ đàn hương quen thuộc. Vy định tung cú chỏ vào bụng đối phương nhưng một giọng thì thầm sát tai cô: "Nếu em muốn bị tống vào tù vì tội trộm tài liệu mật ngay lúc này, cứ việc la lên."

Trần Phong. Hắn xuất hiện ở đây như một bóng ma. Trong bóng tối, Vy có thể thấy đôi mắt hắn lấp lánh sự tinh quái. Hắn vẫn diện bộ Suit xanh rêu lúc nãy, nhưng chiếc cà vạt đã biến mất, hai nút áo sơ mi tháo mở đầy phóng khoáng.

Cửa mở. Một viên cảnh sát trẻ ngáp ngắn ngáp dài đi vào, lướt đèn pin qua loa một vòng rồi lại đi ra. Tiếng khóa cửa vang lên lần nữa.

Vy lập tức đẩy Phong ra, gương mặt đỏ bừng vì giận dữ lẫn xấu hổ: "Anh bám đuôi tôi sao? Làm thế nào anh vào được đây?"

Phong nhún vai, thản nhiên rút từ trong túi quần ra một chùm chìa khóa đa năng. "Cửa của Sở Cảnh sát đối với tôi còn dễ mở hơn hộp bánh quy của bà ngoại. Và tôi không bám đuôi, tôi chỉ đang bảo vệ 'tài sản' của mình thôi. Em mà bị bắt thì ai dẫn tôi ra hòn đảo đó?"

"Anh im đi!" Vy giơ tập hồ sơ ra trước mặt hắn. "Trang tang vật bị mất. Có ghi chú của Cục trưởng Trần. Những gì anh nói... có lẽ là thật."

Ánh mắt Phong bỗng chốc đanh lại, không còn vẻ cợt nhả. Anh tiến lại gần, cầm lấy tập hồ sơ, ngón tay lướt qua dòng chữ mực đỏ. "Lê Minh đã tìm thấy khối ngọc 'Mảnh ghép cổ' đó tại hiện trường trước khi vụ nổ xảy ra. Ông ấy đã kịp giấu nó đi trước khi bị phản bội. Cục trưởng Trần không tìm thấy nó, nên ông ta mới dàn dựng vụ nổ để xóa sạch dấu vết."

Vy lùi lại, tựa lưng vào kệ sách, cảm thấy thế giới quanh mình đang sụp đổ. Những người cô tin tưởng, cái lý tưởng cô tôn thờ, hóa ra đều là một màn kịch tài tình.

"Đi thôi," Phong nắm lấy tay cô, bàn tay anh ấm áp và vững chãi. "Chúng ta không còn nhiều thời gian. Đội tuần tra thực sự sắp đến rồi."

"Tôi phải đối chất với ông ta!" Vy gằn giọng.

"Để bị thủ tiêu như cha em sao?" Phong kéo mạnh cô đi. "Em cần bằng chứng thép, không phải sự giận dữ vô ích. Bằng chứng đó đang nằm ở tọa độ mà tôi đã đưa cho em. Chỉ có 'Mảnh ghép cổ' mới giải mã được sự thật cuối cùng."

Cả hai thoát ra ngoài bằng đường cửa sổ tầng hầm. Cơn mưa đêm bắt đầu nặng hạt, gột rửa đi lớp bụi bặm trên người nhưng không làm dịu đi sự sục sôi trong lòng Hạ Vy.

Dưới màn mưa, Phong mở cửa chiếc xe Jeep mui trần đã chờ sẵn. Anh nhìn cô, nụ cười nửa miệng quay trở lại nhưng lần này mang theo một chút dịu dàng: "Chào mừng em đến với thế giới của những kẻ ngoài vòng pháp luật, Đội trưởng... à không, Hạ Vy. Từ giây phút này, chúng ta chính thức là đồng phạm."

Vy nhìn lại tòa nhà Sở Cảnh sát lần cuối, rồi dứt khoát bước lên xe. Cô rút chiếc thun buộc tóc, để mái tóc dài xõa tung trong gió mưa.

"Đừng gọi tôi là đồng phạm," cô nói, mắt nhìn thẳng về phía trước. "Tôi chỉ đang mượn đường của tên trộm anh để tìm thấy công lý thôi."

Phong nhấn ga, chiếc xe lao vút đi trong đêm mưa phố thị. Hai con người, hai số phận, bắt đầu lao vào một cuộc hành trình mà ở đó, ranh giới giữa trắng và đen, giữa tội phạm và cảnh sát, chỉ còn mỏng manh như một sợi tóc.