MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1122: Tôi là thần bộc (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1122: Tôi là thần bộc (1)

1,204 từ · ~7 phút đọc

Nhân viên bảo vệ an toàn ở căn cứ huấn luyện vốn cũng là do tiểu đội Đòn Roi


Kỷ Luật ở đây đảm nhiệm, hoặc là được chuyển đến từ trong Đòn Roi Kỷ Luật,


một người đàn ông mặc thần bào ánh mắt uy nghiêm đi ra từ sau lưng của vị


giáo viên trung niên như sắp nổi điên kia, nói với những người ở chỗ này:


“Ta là đội trưởng đội bảo vệ của căn cứ huấn luyện, bây giờ chúng ta cần tiến


hành điều tra đối với sự việc gây ảnh hưởng cực kì nghiêm trọng đến an toàn


lần này, thuộc hạ của ta sẽ tiến hành tra hỏi từng người, xin mọi người hãy cố


gắng phối hợp một chút.


Muri mở miệng nói: “Chúng ta từ chối phối hợp, bởi vì ngày mai còn có lớp


học, bây giờ chúng ta cần nghỉ ngơi.”


“Đây là sự cố an toàn!”


“Xin chú ý, đây là sự cố của các ngươi!”


“Ngươi.”


“Ta khó có thể tưởng tượng ở đại khu Dinger, ngay dưới con mắt của Giáo


Đình, lại còn sẽ phát sinh việc bất hợp lý và hoang đường như vậy, ta hi vọng


các ngươi có thể mau chóng tự kiểm điểm và uốn nắn bản thân cho tốt.


Mặt khác, cũng trước hết mời các ngươi hiểu được đây là sai lầm của các người.


Đi, chúng ta trở về phòng nghỉ ngơi.” Thấy Muri đi ra ngoài, tất cả các đội viên


của hắn cũng đều đi theo ra ngoài,


Vị đội trưởng đội an ninh kia muốn ngăn cản, nhưng cuối cùng, cũng không có


đi ngăn cản.


Karen chỉ có thể cảm thán ∶ không hổ là tiểu đội của một đám công tử a.


Được thôi, có người dẫn đầu, Karen cũng không có khả năng dẫn người trong


đội mình đi tiếp nhận điều tra gì cả, anh cũng đứng người lên, dẫn theo tiểu đội


của mình ra khỏi phòng hội nghị.


Sau khi trở về tầng phòng của mình, Karen nói với các thành viên trong đội ∶


“Mọi người nghỉ ngơi thật tốt, không nên để thời gian chênh lệch làm ảnh


hưởng đến trạng thái trong tiết học tiếp theo.


Ashley mở miệng hỏi ∶ “Đội trưởng, một chuyện lớn như vậy, cứ để nó trôi qua


như vậy sao?


Karen cười nói ∶ “Thậm chí ta hy vọng mỗi ngày tiếp theo, đều là do giáo viên


dạy thay đến lên lớp.”


Nghe nói như thế, tất cả mọi người đều cười.


Mọi người vốn cũng không để việc này ở trong lòng, nguyên nhân căn bản vẫn


là tiết học đêm này, cũng rất thú vị.


Sau khi trở vào phòng, trước hết Ventura rót cho Karen một ly nước đá, đưa


tới.”Đội trưởng, ngài có muốn đi tắm không?”


“Tắm.”


“Để tôi giúp ngài lau chùi bồn tắm trước một chút. “Vừa nói xong, không đợi


Karen từ chối thì cậu ta đã tiến vào trong phòng tắm làm việc.


Một lát sau, Ventura đi ra khỏi phòng tắm, nói “Đội trưởng, nước đang chảy,


cần chờ thêm một lúc.”


“Ừm, làm phiền cậu rồi.”


“Không có sao cả, tôi cũng rất vui. Đúng rồi, đội trưởng, ngài cảm thấy vị giáo


viên Piro kia sẽ là ai?


Khách sạn có trận pháp phòng ngự, có thể dễ dàng mang chúng ta ra ngoài, lại


giống vậy mà dễ dàng mang về, mà còn thật sự đang dạy học, ta nghĩ, chắc hẳn


là một vị cấp cao nào đó trong Thần Giáo. Vừa lúc tới đây có hứng thú, nên


đứng ra giảng dạy một hôm.”


“Thật sao?”


“Cứ để xem việc này sẽ phát triển đến đâu, nếu như tiếp theo cũng không xuất


hiện vấn đề gì lớn và mọi chuyện vẫn bình thường như cũ, vậy thì gần như có


thể ngầm thừa nhận chuyện này là do một vị cấp cao nào đó làm.”


Lúc này, tiếng chuông cửa vang lên, Ventura đi ra mở cửa, đứng ở cửa chính là


một đội nhân viên phục vụ của khách sạn.


Ventura nhận lấy hai cuốn sách.


“Đội trưởng, là sách về mấy con yêu thú ở trong hang động kia, do người của


khách sạn đưa tới.”


A, vậy thì thật sự là do vị lãnh đạo cấp cao nào đó làm.”


…


Sau khi tắm xong, Karen đi ngủ, chỉ có điều thức dậy hơi sớm, nhìn thời gian,


mới bốn giờ rưỡi sáng.


Karen mở đèn bàn trong phòng ngủ, nằm ở trên giường xem sách.


Đợi đến sáu giờ rưỡi, nghe tiếng bước chân của Ventura xuống lầu, mặc dù cậu


ta đã bước đi rất nhẹ, nhưng khoảng cách quá gần và Karen cũng đã tỉnh dậy,


nếu như còn không phát hiện ra được, thật sự là uổng công lăn lộn trong Đòn


Roi Kỷ Luật bấy lâu nay.


Trong phòng khách truyền đến âm thanh gọi điện thoại lấy đồ ăn sáng của


Ventura, chờ đến khi cậu ta cúp điện thoại, Karen cũng ra khỏi phòng ngủ.


“Đi gọi bọn họ đi, ta sợ bọn họ ngủ quên mất rồi.”


Dù gì cũng có sự chênh lệch múi giờ.


“Vâng, đội trưởng.


Sau khi dùng xong bữa sáng, toàn bộ thành viên tập hợp, có điều không phải là


ở trong 1 phòng hội nghị, mà là ở trên bãi cát bên ngoài khách sạn.


Karen để ý đến, từ lúc xuống lầu đến khi tới nơi này, cũng không có nhiều nhân


viên bảo vệ xuất hiện hơn hôm quá, điều này cũng đã chứng minh sự suy đoán


của Karen đối với thân phận vị giáo viên Pyro kia ngày hôm quá.


Mặt khác, giáo viên của lớp học hôm nay, cũng là một ông lão.


Điều này khiến Karen có lý do hoài nghi, nếu như tiết học tối hôm qua là được


người khác dạy trước, vậy giáo viên ban đầu sẽ lên lớp dạy học ngày hôm này


cũng đang nghỉ ngơi ở nhà.


Có lẽ đám lão già này lúc ngồi cùng một chỗ uống trà nói đến chuyện này, sau


đó quyết định nhúng tay vào chơi đùa một chút.


Cái gọi là quy củ, ở trước mặt của bọn họ, cũng không phải là vấn đề gì lớn, bởi


vì bọn họ có đầy đủ thân phận địa vị để làm trái với quy định mà sau đó còn


thuận tay sửa lại quy định.


Quả nhiên, lời mà ông lão mới mở miệng nói thì tương đương với lời tự nhận:


“Ta là giáo viên hôm nay của các ngươi, hôm qua ta nghe Piro nói, nhóm người


trẻ tuổi này tố chất rất không tệ, hi vọng các ngươi không chỉ không tệ trên mỗi


phương diện trận pháp mà thôi.”


Nói xong,


Ông lão giả nâng chân trái lên, lại bỗng nhiên đạp xuống.”Rầm!”


Cả một khu bãi cát này cũng theo đó mà chấn động. Nhất là Karen phát hiện hạt


cát dưới chân cả nhóm vậy mà vào lúc này bắt đầu ngưng tụ lại.