MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1123: Tôi là thần bộc (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1123: Tôi là thần bộc (2)

1,393 từ · ~7 phút đọc

“Các ngươi có thể gọi ta là Levin, cũng có thể gọi ta là thầy giáo, đương nhiên,


ta càng thích các ngươi gọi ta là… Phó đoàn trưởng!”


Vừa dứt lời, trên người ông lão xuất hiện một áo giáp màu đen, khí thế của ông


ta vào lúc này cũng tỏa ra hoàn toàn, từ sâu trong hai con ngươi, càng để lộ ra


vẻ uy nghiêm và lạnh lẽo.


Phó đoàn trưởng Kỵ Sĩ Đoàn?


Nhưng dựa theo tuổi tác, ông ta hẳn là đã giải nghệ.


“Vì Trật Tự!”


Cùng với một tiếng quát khẽ của Levin, Bart, Blanche và Mas trong tiểu đội của


Karen đều nhao nhao giơ nắm tay phải lên, đấm lên bộ ngực mình.


Trong tiểu đội của Muri cũng có hai người làm động tác tương tự, hiển nhiên


cũng là xuất thân từ Kỵ Sĩ Đoàn.


Năm người cùng kêu lên;


“Trung thành cống hiến!”


Levin rất là hài lòng mà gật gật đầu, mở miệng nói; “Rất tốt, không tệ, những


đứa nhỏ xuất thân từ Kỵ Sĩ Đoàn như các ngươi đều phải luôn nhớ kỹ vinh


quang của cha ông, cần đem Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất là chức vị cuối cùng mà các


ngươi sẽ thăng tiến!”


“Vâng, đoàn trưởng!”


“Vâng, đoàn trưởng!


“Muốn khiến người khác biết, càng phải để bọn họ tận mắt nhìn thấy, Kỵ Sĩ


Đoàn của Trật Tự Thần Giáo ta, mới thật sự là nơi tụ hội của những người tinh


anh, là người bảo vệ vĩnh viễn của Trật Tự, là ngọn thương không bao giờ hư


hao trong tay của Thần Trật Tự!”


Trong lòng Karen không khỏi có chút trầm mặc, thân là giáo viên, ngài đang


làm chia rẽ phe phái ở đây sao?


Dù gì thì nghĩ đến vị giáo viên này cũng nổi hứng nhất thời, có lẽ cũng chưa kịp


soạn bài, ít nhất là mấy lời mở đầu khách sáo này ông ta còn chưa chuẩn bị


xong.


Karen để ý trước khi ông lão mặc vào giáp vào, ánh mắt của ông ta là có chút


căng thẳng, chứng minh trong lòng ông ấy thật ra cũng là có chút luống cuống.


Đây là một loại phản ứng bình thường của một người bình thường khi đối mặt


với tình huống chưa trải qua, phản ứng bình thường tiếp theo khi đối mặt với


tình huống thế này đó sẽ là theo thói quen mà kéo câu chuyện vào lĩnh vực mà


mình quen thuộc nhất.


Ví như vị giáo viên này, dứt khoát chuyển tiết tấu của cuộc nói chuyện sang


hoàn cảnh Kỵ Sĩ Đoàn mà ông ta quen thuộc, tự nhiên cũng sẽ không để ý đến


cảm nhận của các học viên khác.


Mà lại, ông ấy có vẻ cũng lười đi sửa lại hoặc là chú ý chu toàn cảm xúc của


mọi người, trực tiếp quay người, mặt hướng về phía biển cả.


Sau một khắc, một luồng khí phóng ra từ trên người ông ta chia tách nước biển


ở trước mặt, hắn bắt đầu đi thẳng về phía trước, toàn bộ đám người đuổi theo.


Có bài học từ ngày hôm qua, tất cả mọi người đều rất lo lắng nước biển hai bên


sẽ mất đi lực cản mà tràn đến bất cứ lúc nào, và cũng đều chuẩn bị để đối phó


với tình huống có thể xảy ra, nhưng mà vẫn còn tốt, giáo viên hôm nay không


có hoạt bát như vị tối hôm qua, tựa như cũng không có ý định tạo cảm xúc bất


ngờ và kích thích cho mọi người.


Tòa kiến trúc màu đen kia xuất hiện trước mặt của mọi người, đây là thứ mà tối


hôm qua Karen nhìn thấy.


Tòa kiến trúc có hình thức giống như một căn Tứ hợp viện, bốn góc theo thứ tự


là bốn pho tượng của bốn loại hung thú, ở trên khoảng sân thì có một màn chắn


màu xanh lam chặn lại nước biển ở bên ngoài.


Levin đi vào, đám người cũng nhao nhao đi vào theo.


Karen không tranh giành với đám người của Muri, để bọn hắn đi vào trước, sau


đó tiểu đội Muri vừa mới đi vào, sau khi bước qua cửa, toàn bộ ngã rầm trên


mặt đất.


Nhất là trên mặt đất còn có một tầng nước bị “tảo nở hoa”, nhìn nơi này có vẻ


sẽ không có người thường xuyên đến, cho nên lớp tảo tạo nên một mùi rất khó


ngửi, giờ phút này, tất cả mọi người của tiểu đội Muri, hầu như đều đang ngâm


người trong lớp nước tảo này.


Karen lập tức mở miệng nhắc nhở ∶ “Vận chuyển năng lượng linh tính trong cơ


thể, bên trong chắc hẳn đã được tăng cường trong lực, Ashley, Mas, Blanche,


chia thành một nhóm, vịn vách tường hai bên mà đi vào.”


“Vâng, đội trưởng.”


Karen cất bước đi vào, trong chốc lát, trọng lực kinh khủng tác động trực tiếp


lên người anh, cả người anh trực tiếp quỵ xuống trên một chân, lập tức, cơ thể


vẫn không cách nào khống chế được mà nghiêng về phía trước như cũ, vào lúc


này nếu còn tiếp tục nghiêng xuống tất nhiên là sẽ phải đập mặt xuống nền gạch


bên dưới.


Nếu như chỉ có mỗi nền gạch thì cũng không sao, nhưng mặt đất lại có thêm


một lớp nước tảo, Karen thật sự không chịu được.


Lúc này, mười ngón tay của Karen kéo căng, trong chốc lát mười sợi Xiềng


Xích Trật Tự xuất hiện ở hai bên người anh, dùng Xiềng Xích Trật Tự làm điểm


tựa, Karen cưỡng ép đứng thẳng lưng mình lên, lại yên lặng dùng thêm sức


mạnh, từ từ đứng người lên.


Levin đi đến trước mặt Karen, mở miệng nói ∶ “Sức mạnh linh tính dự trí rất


hùng hậu.”


Nói xong, Levin đưa tay vỗ nhẹ lên ngực Karen, giống như là một động tác cổ


vũ.


Nhưng đối với Karen lúc này, giống như là vừa có người cầm một cây chùy đập


mấy lần lên ngực của mình.


Năng lượng linh tính trong cơ thể Karen cũng vì thế mà trở nên hỗn loạn, mười


sợi Xiềng Xích Trật Tự ở hai bên người cũng trở nên nhạt đi, cơ thể cũng sắp


phải ngã xuống một lần nữa.


Nhưng vào lúc này, hai bên cơ thể của Karen lại xuất hiện thêm mười sợi Xiềng


Xích Trật Tự mới, giúp Karen giữ cơ thể cân bằng dưới tác dụng của trọng lực


kinh khủng lúc này.


Levin hơi kinh ngạc mà nhìn Karen, ông ta rõ ràng mình vừa mới đánh cho


năng lượng linh tính trong cơ thể của người thanh niên này tán loạn, nhưng cậu


ta lại gắng gượng sử dụng thuật pháp.


Bởi vì Levin không biết, người trẻ tuổi này trước mắt ông ta, còn có hai nơi để


dự trữ năng lượng linh tính trong cơ thể. Một cái là con mắt, một cái là trái tim.


“Năng lượng linh tính tích trữ và khả năng sử dụng năng lượng của cậu, đúng là


để cho ta thấy thật bất ngờ, đáng tiếc, ta có thể nhìn ra, cơ thể này của cậu, thể


chật thật sự là quá bình thường, nếu như cậu có thể phân ra một chút thời gian


để điều chỉnh cơ thể của mình một chút thì thật là tốt biết bao.”


Karen rất muốn nói cho ông ta biết, ông có biết ta vì đem cơ thể của con ma


bệnh kia nâng lên thành cơ thể bình thường qua lời đánh giá từ miệng của ông


thì phải tốn bao nhiêu thời gian không?


Lúc này, Karen trông thấy Levin giơ bàn tay lên một lần nữa, vỗ về phía bả vai


của mình.


Còn tới sao?!


“Bẹp. Bẹp.”


Nhẹ nhàng vỗ lên bả vai hai cái, Karen chỉ cảm thấy trọng lực tác dụng lên


người mình trong nháy mắt được tăng cường thêm, năng lượng linh tính trên


toàn thân lại tiếp tục bị áp chế xuống, mười sợi Xiềng Xích Trật Tự hai bên


người lại tiếp tục bị tiêu tán.