MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1378: Mới gặp mặt (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1378: Mới gặp mặt (3)

1,393 từ · ~7 phút đọc

Sau khi trở lại trên bờ, rất nhanh liền phát hiện người đang cảnh giới là nhóm


của Sensi.


Không bao lâu, Sensi đã dẫn theo thuộc hạ đến đây, khi hắn trông thấy rất nhiều


người trong tiểu đội của Karen đều đang bị trọng thương, hắn cũng không hỏi


thăm gì thêm mà lập tức sắp xếp để đưa toàn bộ tiểu đội của Karen đến bệnh


viện giáo hội ở thành phố Tang Phổ.


Trong lúc tiến hành thủ tục nhập viện, Sensi giúp Karen đi nhờ vả, tiến hành


giấu diếm thân phận của những người bị thương, từ những người trong tiểu đội


của Karen bị thương biến thành người trong tiểu đội của Sensi bị thương, đương


nhiên, tiền phí chữa trị cũng nhất định phải đưa, hơn nữa còn phải đưa nhiều


thêm một chút.


Nhiệm vụ tư có một điểm yếu, đó chính là sau khi bị thương cũng sẽ không


được miễn tiên phí chữa trị, cũng không thể nói rằng mình bị thương trong lúc


đi trộm mộ?


Nhưng vẫn may đó là tiền viện phí cũng không quá đắt đỏ.


Lúc trước Karen cũng đã từng tính toán, phát hiện trong các khoản tiêu dùng


phiếu điểm thì tiền phí chữa trị trong bệnh viên là có lời nhất.


Sau khi sắp xếp cẩn thận xong cho các đội viện, Karen ôm Pall đi đến quầy trực


y ta, bấm số của bệnh viện mà đội trưởng đang nằm, không bao lâu sau, y tá bên


kia đã gọi Neo tới.


“Ha ha, nghe cô y tá nói đây là điện thoại gọi đến bệnh viện giáo hội của thành


phố gần bên, xem ra chúng ta đều trở thành người cùng nằm trong phòng bệnh


rồi phải không Karen.”


“Tôi cho ngài sẽ hỏi nhiệm vụ của chúng tôi có thuật lợi hay không trước, dù


sao thì ngài còn bỏ ra năm mười nghìn phiếu Trật Tự đấy.”


“Chuyện này cũng không cần hỏi, cậu cũng đã ở bệnh viện, phải trả một cái giá


lớn như vậy thì chắc chắn cũng kiếm được không ít, ta sẽ không lỗ vốn, chỉ là


vấn đề kiếm lời được bao nhiêu mà thôi.”


“Trong đội có rất nhiều người bị thương.”


“Có ai chết không?”


“Không có.”


“Vậy thì tốt rồi, chỉ cần không có người chết thì không tính là việc gì lớn cả.”


Neo an ủi.


“Ừm.”


Đầu dây điện thoại hai bên, đều trầm mặc một hồi, Neo nhịn không được: “Này,


ta nói ta rất có lòng tin cũng là thật đấy, nhưng cậu thật sự cũng không muốn


báo cáo gì với ta hay sao?”


“Nói chuyện trong điện thoại sẽ không dễ dàng, cũng không tiện, có rất nhiều


việc, cũng hơi nghiêm trọng.”


“À, là như thế sao, vậy thì chờ cậu trở về thì chúng ta nói sau.”


“Vậy tôi cúp máy trước đây, trung đội trưởng.”


“Ừm, cậu nghỉ ngơi cho tốt.”


Sau khi cúp điện thoại, Karen nhẹ nhàng lắc lắc cổ, chính anh cũng có một


phòng bệnh, nhưng mà cũng không phải để mình trị liệu, mà là vì để nghỉ ngơi.


Điều kiện trong bệnh viện giáo hội tốt hơn rất nhiều so với các bệnh viện phổ


thông, mỗi một phòng bệnh đều có nhà tắm riêng, trước hết Karen đi tắm một


cái, sau đó nằm dài trên giường, đặt Pall còn đang ngủ say ở bên cạnh cái gối,


nhắm mắt lại, bắt đầu ngủ một giấc, ngủ thẳng tới buổi chiều ngày thứ hai.


Lúc tỉnh lại, Karen cảm thấy mình còn có thể ngủ tiếp, nhưng quá đói bụng….


Anh đưa tay sờ sờ Pall bên gối, con mèo này còn đang ngủ say, vài ngày trước


đó ăn thuốc bổ xem ra là rất có tác dụng, đầy đủ để tiêu hao trong lúc ngủ.


Karen ôm Pall ra ngoài, vừa lúc gặp Richard đi tới từ hành lang cùng với một


đống thức ăn.


“Cùng ăn đi, Karen.” Richard cười nói.


“Được rồi.”


Để Karen không nghĩ tới đó là, mọi người lúc này đều đang tụ tập ở trong


phòng bệnh của Philomena, chờ đến lúc Karen bước vào, rõ ràng cảm giác được


bầu không khí có chút xấu hổ.


Philomena nằm ở trên giường bệnh, tay phải bị bao phủ bởi một lớp thạch cao,


đang nhíu mày, rõ ràng cô cũng cực kỳ không thích ứng với cái không khí


“Nhiệt tình” này.


Nhưng mọi người vẫn là cực kỳ cố chấp tới đây để biểu lộ sự quan tâm, sau đó


cũng không thèm để ý đến cảm xúc của cô, bày những đồ ăn mua tới ở đây rồi


bắt đầu ngồi ăn.


Ashley chủ động đi đút cho Philomena ăn, Philomena vốn muốn từ chối, cô còn


có một cánh tay lành lặn, có thể tự mình ăn, nhưng thấy Karen cũng đang ngồi ở


đây, chỉ có thể để cho Ashley đút mình ăn.


“Ngoan, ăn nhiều một chút, như vậy cơ thể mới mau lành.” Ashley vừa cho ăn


vừa cười nói. Thật ra trước đây, Ashley rất không ưa Philomena, cùng là nữ, đối


với người có tác phong như Philomena cũng không có thiện cảm gì.


Nhưng đãi ngộ là dựa vào thực lực mình mà giành lấy được, tựa như là Karen


lúc trước ở trong tiểu đội chó săn, chỉ cần ngươi đủ mạnh, có thể trợ giúp đồng


đội của mình sống sót thì mọi người tự nhiên sẽ thay đổi thái độ đối với ngươi.


Đợi đến khi mọi người đều đã ăn xong, Karen mở miệng nói: “Nhiệm vụ lần


này lợi ích không nhỏ, đợi sau khi trở về thì đem đến chợ đen xử lý, sau đó sẽ


phân phối cho mọi người.”


Alfred đeo theo băng bó trên tay đứng lên nói: “Xin mọi người yên tâm, tôi sẽ


xử lý nhanh thôi.”


Karen tiếp tục nói: “Có một vấn đề, vẫn là dựa theo yêu cầu ngay từ đầu, nhất


định phải là giữ bí mật tuyệt đối, ta biết người của Nguyệt Nữ Thần Giáo đã


xuất hiện ở đó là một chuyện không bình thường, nhưng bọn chúng đều đã chết


sạch, mà hiện tại Trật Tự Thần Giáo chúng ta đang cùng Nguyệt Nữ Thần Giáo


đàm phán, chúng ta nếu như có đưa sự kiện này lên trên báo, thì phía trên cũng


sẽ đè xuống, nhưng mà ta vẫn sẽ điều tra về sự kiện này, chờ sau này có kết quả,


ta sẽ thông báo cho mọi người biết.”


Tất cả mọi người nhẹ gật đầu.


Lúc này, phía ngoài có tiếng gõ cửa truyền vào, một cô y tá đứng ngoài cửa:


“Ngài Karen? Có người tìm ngài.”


Karen đi khỏi phòng bệnh đến trước quầy trực y tá, trông thấy Neo ngồi ở trên


xe lăn bị Fanny đẩy đến. “Đội trưởng, sao ngài lại tới đây?”


Karen có chút ngoài ý muốn, cũng có chút vui mừng.


Neo thở dài nói: “Nguy rồi, là đầu óc của cậu ta bị thương nên có vấn đề rồi


sao.”


Fanny mở miệng nói: “Trung đội trưởng là đang lo lắng cho cậu nhưng mà


Karen này, trông cậu hình như cũng không bị thương gì cả?”


“Tôi không sao.”


“Fanny, ta và Karen trò chuyện riêng một chút.”


“Vâng.”


Karen đi đến bên người Neo, tiếp lấy xe lăn từ tay Fanny, đẩy Neo đẩy đến phía


sân ngoài khu giường bệnh.


Hai người gần như đồng thời nói: “Có chuyện tôi muốn nói trước “


Neo cười nói: “Cậu nói trước đi.”


Karen mở miệng nói: “Tin tình báo về nhiệm vụ lần này là mồi câu cá được


ném ra ngoài do người của Nguyệt Nữ Thần Giáo, lúc chúng tôi chuẩn bị rời


khỏi lăng mộ thì bị bọn chúng tập kích, nhưng mà chúng ta giết ngược lại toàn


bộ bọn chúng.”


“Đúng dịp quá nhỉ, ta vừa nhận được thông báo, thần tử của Nguyệt Nữ Thần


Giáo sẽ tự mình dẫn đầu đoàn đại biểu đến thăm thành phố York, tiểu đội của


cậu được gọi tên để trở thành đội bảo vệ cho đoàn đại biểu đấy.”