MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1379: Lúng túng (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1379: Lúng túng (1)

1,214 từ · ~7 phút đọc

“Thật đúng là thần kỳ đấy.”


“Không phải sao, cậu vừa giết người của người ta, tiếp đó còn phải quay đầu đi


bảo hộ người của bọn họ, cho nên, thế giới này vẫn luôn kỳ lạ như vậy.”


“May mắn, nhiệm vụ lần này mặc dù có rất nhiều người bị thương, nhưng


không có người chết, nhìn từ trên mặt lợi ích, vẫn là kiếm lời kha khá.”


“Thế nào, nếu như có người chết thì cậu sẽ có ý định khác?”


“Đúng thế.”


“Ý nghĩ như vậy vẫn còn có chút cực đoan, làm việc phải có quy hoạch, không


được phép dựa theo cảm tính, cần phải lý tính.”


“Tôi cảm thấy rất kinh ngạc, ngài thế mà tới đây để khuyên tôi không nên làm


việc một cách cực đoan sao.”


Cho tới nay, người làm việc tùy theo cảm tính và cực đoan nhất vẫn chính là


ngài đấy.


Neo lắc đầu, nói: “Ta thì không quan trọng, có đôi khi không phải ta cảm thấy


trong cuộc sống mình thiếu đi sự kích thích và những điều thú vị, mà là nếu mất


đi những thứ này, ta cảm giác bản thân mình cũng không thể nào tồn tại được.


Nhưng cậu thì khác biệt, con đường mà cậu đi bây giờ rất tốt, tương lai sẽ còn


tốt hơn, về sau chắc chắn là có thể phát triển lên một bước mới, nếu như mất đi,


thì thật sự rất đáng tiếc.”


Karen nghe được sự quan tâm từ trong lời nói của Neo, vị Trung đội trưởng này


mặc dù bây giờ có chút không đứng đắn, nhưng không cách nào phủ nhận rằng


hắn ta đối xử với mình rất tốt.


“Tôi đã biết.”


“Được rồi, ta biết thật ra cậu cũng chả nghe lọt tai đâu, nhưng cũng không quan


trọng.” Neo lấy từ trong túi ra một cái bình nhỏ, đổ từ bên trong ra ba viên


nhộng, ném vào trong miệng.


Karen hít mũi một cái, hỏi: “Thuốc kích thích thần kinh?”


“Ừm, đúng vậy, có đôi khi cảm thấy không có tinh thần, nên dựa vào cái này để


nâng cao tinh thân một chút.”


“Dùng nhiều đối với cơ thể cũng không tốt.”


“Cậu có phải còn sẽ nói rằng ta sẽ nghiện hay không? Yên tâm đi, loại thuốc có


thể để cho ta nghiện, ta không dám hứa chắc là sẽ không có, nhưng ta dám cam


đoan rằng bản thân mình sẽ không nỡ tiền mua nó.”


“Ngài nói nghe cũng có lý lắm đấy.”


“Tới đây, kể lại những gì cậu gặp trong lần nhiệm vụ này xem nào.”


Karen vừa đẩy xe lăn vừa kể, sau khi đã kể lại xong toàn bộ, hai người đã ra


khỏi bệnh viện, đi tới bên cạnh một dòng sông nhỏ ở ngoài bệnh viện.


Tang Phổ là thành phố công nghiệp nên ô nhiễm rất nghiêm trọng, bên trong


không khí có lẽ cũng vì vậy mà có thêm một lớp bụi than siêu mịn, con sông


này cũng đã sớm biến thành màu đen và bốc mùi, nhưng hai bờ sông vẫn có một


thảm thực vật rất tươi tốt.


Các loại ruồi muỗi mở tiệc đứng ở bên trong.


Cũng giống như là con người vậy, mặc kệ là tự nhiên vẫn là do cố ý, cho dù


trong hoàn cảnh khắc nghiệt thế nào thì vẫn luôn có thể tìm được một tư thế


thích hợp để nằm nghỉ lưng.


Karen sờ lên góc áo của thần bào đang mặc trên người, khởi động một trận pháp


mini xua đuổi côn trùng.


Neo mở miệng nói: “Ta vẫn thật không nghĩ tới rằng, ở sâu trong lăng mộ của


gia tộc Congers lại có thể có nhiều thứ thú vị đến như vậy.”


“Đúng vậy, tôi cũng không nghĩ tới.”


“Ta càng không có nghĩ tới, cậu vậy mà đưa ra một kế hoạch lớn như vậy, cậu


cảm thấy, mình và vị Gandiro kia không có gì khác nhau à?”


“Không có.”


“Không, là có.” Neo chỉ chỉ con sông hôi thối ở phía dưới, “Ông ta đang chạy ở


trên bờ, còn cậu thì bơi ở dưới nước sông đấy.”


“Đều là đang tìm cách để tiến lên, không phải sao?”


“Nhưng cửa ra lại ở dưới đáy sông.”


“Cách thức nói chuyện ngày hôm nay của ngài để người khác cảm thấy rất mệt


mỏi đấy.”


“Ha ha, khó có khi ta trở nên đúng đắn như vậy đấy, đúng rồi, nếu như ngày nào


đó ta chết đi, thì cậu sẽ đưa ta vào trong quan tài hay không?”


Karen trầm mặc.


“Thế nào, cậu đang sợ sau khi ta nhận được lời xác nhận của cậu thì sau này sẽ


làm việc càng thêm không kiêng nể, sẽ càng không có giới hạn, lo lắng một


ngày nào đó ta thật sự sẽ tự chơi chết mình sao? Được thôi, mặc kệ như thế nào,


cám ơn cậu đã quan tâm.”


“Không phải, tôi là đang tính toán chi phí để mua quan tài và phí duy trì bảo


dưỡng quan tài mỗi ngày, cân nhắc là nên tính phí thuê tháng hay là phí thuê


hằng năm đối với ngài.”


“Cậu cũng tính toán như vậy đối với những người khác à?”


“Không, là vì địa vị của ngài trong lòng tôi khá đặc biệt, bọn họ cũng không có


cách nào để có thể so sánh cùng vời ngài.”


“Ha ha.”


Karen tiếp tục đẩy Neo tiến lên, phía trước có một cửa hàng bán đồ ăn khuya,


lúc này đang bán xúc xích nướng.


Neo mở miệng hỏi: “Có đem theo tiền không?”


“Có.”


“Mua hai cây đi, ta thấy đói bụng.”


“Được rồi.” Karen đi đến trước, mua xúc xích nước, xoay người, đi về bên cạnh


Neo.


Neo duỗi hai tay ra, cầm lấy cả hai cây xúc xích nướng, phát ra tiếng cười “Hà


hà”.


Một cái tay khác của Karen cầm theo một cây xúc xích nướng từ sau lưng, cắn


một miếng.


Neo nhìn thấy, nhún vai, nói: “Hài, thật không thú vị.”


Hai người vừa ăn xúc xích nướng vừa lượn vòng quanh tường của bệnh viện,


chuẩn bị trở về từ cửa sau của bệnh viện.


Neo bỗng nhiên mở miệng nói: “Bây giờ cậu sẽ cảm thấy mê man sao?”


“Sẽ không, bởi vì gần đây tương đối bận rộn.”


“Đúng vậy, bận rộn dù không thể giải quyết phiền não, nhưng có thể để chín


mươi chín phần trăm phiền não không có thời gian ảnh hưởng đến mình, giống


như chín phần những sự mất ngủ ban đêm có thể dựa vào việc tiêu hao toàn bộ


thể lực lúc ban ngày để giải quyết.”


“Ngài đang mở đầu câu chuyện cho việc gì nữa đấy à?”


“Cảm thấy rất rõ ràng sao?”


“Đúng.”


“Gần nhất ta nhận được một tin tức, là nhận được từ phía Bertha, có một băng


nhóm tàn dư Ánh Sáng đang tổ chức một cuộc tập kích, mục tiêu chính là khách


sạn Ankara.”


Karen thở dài, hỏi: “Ai, lần này lại là bị ai lợi dụng thế?”