MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1422: Không có khả năng (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1422: Không có khả năng (1)

1,403 từ · ~8 phút đọc

Tiên Đế ở trong hiện thực thì xinh đẹp hơn so hình chiếu được triệu hồi ra.


Có thể là bởi vì hạn chế từ thực lực của bản thân Ashley, cũng có thể là bị hạn


chế do thực lực của Tiên Đế, cùng với bản thân hình chiếu linh hồn cũng không


cách nào tránh khỏi việc năng lượng tiêu hao, dẫn đến yêu thú trong hình chiếu


đều mang theo một chút cảm giác “Mông lung”.


Ở trong hiện thực thì không xuất hiện vấn đề “Hao tổn” này, mỗi cái chi tiết đều


có thể hiện ra rõ ràng, mà vẻ đẹp của Tiên Đế, nhờ vào những sự rõ ràng trên


đường nét và chi tiết, lượng biến dẫn tới chất biến.


Khó trách lúc tế tự sẽ bị dùng làm “Thánh Thú”, ừm, cũng có thể gọi “Nghi lễ


thú”. Sau khi nhìn thấy bản thể, trong lòng Karen cũng sinh ra mong muốn nuôi


một con.


Nếu như về sau xây một khu trang viên để ở, mỗi khi sáng sớm bắt đầu bằng


việc đẩy cửa sổ ra, trông thấy Tiên Đế đang bay lượn ở phía trên bãi cỏ xanh,


ừm, tâm trạng cả ngày có lẽ đều sẽ không tệ.


Nhưng nghĩ lại trong nhà mình đã có một con mèo và một con chó, lại nuôi


thêm một con thú cưng nữa cũng có chút không đủ sức. Ashley mở cánh cửa ở


dưới lồng ra, Karen đi theo vào trong.


Cơ thể coi như tương đối lớn của Tiên Đế tựa ở trên vách lồng đối diện, bây giờ


nó hẳn là đang cảm thấy cực kỳ hối hận trong lòng, tại sao phải muốn cái lồng


để tự giam giữ mình này, nếu như không có cái lồng này, nó đã sớm chạy như


bay.


“Tiên Đế, tới đây đi, tới đây.” Ashley la lên. Tiên Đế biểu thị từ chối.


Nó cảm thấy cô bé trước mặt này khi còn nhỏ rất đáng yêu, sau đó làm thực tập


nghiên cứu viên ở đây, nó cũng cảm thấy rất đáng yêu, hết lần này tới lần khác


sau khi ra ngoài tham gia cái tuyển chọn gì đó.


Không! Còn! Đáng! Yêu!!


Nhưng khi Karen chủ động đi về phía của nó, nó cũng không có chỗ nào để ẩn


nấp, nó cảm thấy nếu như mình bay lên lần nữa, đối phương rất có thể sẽ kéo


mình ngược trở xuống.


Nó cho rằng người thanh niên trẻ tuổi trước mắt này sẽ làm ra được loại việc


như thế.


Kevin cũng không phải cảm thấy rất hứng thú đối với Tiên Đế, ngược lại đi đến


trước cái bồn ăn lớn của Tiên Đế, cái bồn ăn này thậm chí đủ làm bồn tắm cho


Kevin.


Nó xoay người ăn một miếng, sau đó phun ra, le lưỡi, thật khó ăn.


Trên phương diện ẩm thực thì Kevin cũng không có nhiều yêu cầu hay bắt bẻ


như Pall, sẽ không uống cà phê sáng hay dùng trà chiều giống như Pall, trên cơ


bản người trong nhà ăn cái gì, nó cũng sẽ ăn cái đó, nhưng trên thực tế, điều


kiện cơm nước trong nhà Karen là cao hơn trình độ bình thường trong toàn bộ


thành phố York.


“Tiên Đế, ngoan, đừng sợ.” Ashley tiếp tục trấn an.


Tiên Đế vẫn đang run rẩy, mãi cho đến khi Karen đi đến trước mặt nó, ánh mắt


bình tĩnh nhìn xem nó.


Tiên Đế rụt cánh lại, hạ thấp đầu, nó có một loại cảm giác, người tuổi trẻ trước


mắt, trên người tản ra một loại uy nghiêm để nó cảm thấy cực kỳ thoải mái.


Đúng vậy, dễ chịu.


Tác dụng của nó khi được nuôi dưỡng nhiều đời là để dùng làm trang trí cho


khánh điển của các Đại Tế Tự của Trật Tự Thần Giáo, dần dần lâu ngày, huyết


mạch của loài tự nhiên cũng dính thêm một chút khí tức của Trật Tự.


Chỉ có điều sự thay đổi này cũng không thể ảnh hưởng đến cái gì, nó vẫn như


cũ là một loại yêu thú yếu đuối.


Nhưng ở lúc này, nó lại có cảm giác thân cận phát ra từ trên người của Karen,


bởi vì Karen đã trải qua Trật Tự Hóa, trên người chỉ có khí tức của Trật Tự là


thuần khiết nhất, điều này đã được chứng minh trong lúc kiểm tra sức khỏe.


Sự mâu thuẫn giữa việc kháng cự lý tính và sự thân cận cảm tính, để Tiên Đế


nhanh chóng trở nên rối loạn. Tay của Karen chạm vào lông vũ của Tiên Đế,


cực kỳ mềm mại.


“Đội trưởng, ở chỗ tôi lúc trước có gom được một ít lông vũ mà Tiên Đế rơi


xuống, có thể dùng làm gối đầu.”


Karen hỏi: “Còn chăn mền thì sao?”


“Cũng có thể, để tôi nhổ thêm một chút từ trên người của Tiên Đế xuống là đủ


rồi.”


Tiên Đế: “..”


Sau khi ngồi một hồi trong lồng của Tiên Đế, Karen và Ashley đi ra ngoài. Tiên


Đế co quắp trên mặt đất, biểu lộ giống như cuối cùng cũng đã được giải thoát.


“Lúc trước cô phụ trách công việc gì ở nơi này?” Karen hỏi.


“Khi còn bé tôi đã ở nơi đây để chơi cùng với đám yêu thú, có vài con yêu thú


tính cách cực kỳ dịu dàng ngoan ngoãn, chờ đến sau khi tôi có được tư cách


thực tập nghiên cứu viên, thì bắt đầu chịu trách nhiệm một phần công việc chăm


sóc nghiên cứu bọn chúng.”


“Ở chỗ này chắc hẳn là rất hạnh phúc phải không?”


“Đúng vậy, ở nơi này chơi rất vui, rất thú vị, nhưng mà có thể vì tôi đã ở đây


quá lâu, cho nên cảm giác cũng không còn khắc sâu đến như vậy, giống như lời


đội trưởng đã nói, cảm giác hạnh phúc là so sánh mà ra.”


“Ta từng nói sao?”


“Từng nói, tôi có nhớ kỹ.”


“Được rồi.”


Sau đó, Karen đi tới trước “Cái lồng” của Mombas.


Cái lồng của nó rất lớn, bên ngoài còn có ba lớp lồng sắt, cái này cũng cho thấy


địa vị của nó, chỉ có yêu thú thực lực cường đại còn có khả năng tấn công khá


mạnh mới có thể hưởng thụ đãi ngộ được ở trong lồng nhiều lớp, ừ, ngoại trừ


Tiên Đế.


“Có thể mở cửa ra sao?” Karen hỏi.


“Tôi có thể mở ra, tôi hiểu phù văn mở khóa của cha tôi, nhưng cha tôi vẫn luôn


không để tôi đến gần Mombas một mình.”


Mombas lúc này vốn đang nằm trong đống băng để hóng mát bỗng có cảm ứng,


đứng người lên, toàn thân nó màu xám bạc, con ngươi là màu lam, trong ánh


mắt lộ ra một sự hung ác bẩm sinh.


Nó cất bước đi tới, sau khi trông thấy Karen, tựa hồ là bị khơi gợi lên hồi ức ở


lăng mộ Congers lần trước.


Karen đã từng trợ giúp Ashley triệu hồi nó ra, ngay lúc đó nó vốn còn muốn ra


tay làm kiêu một chút, chủ yếu là vì để phân chia cấp bậc của mình với thể loại


như Tiên Đế kia.


Nhưng Thiên Mị trong cơ thể Karen dùng phương thức trực tiếp nhất để đáp lại


sự khiêu khích của nó, đồng thời, nó cũng phát giác được trong cơ thể Karen có


tiềm ẩn sự nguy hiểm, không thể không lựa chọn cúi đầu.


Bây giờ, chính chủ tới nơi, đang đứng ở bên ngoài chiếc lồng.


“Mở ra đi.” Karen nói.


“Được rồi, đội trưởng.”


Ashley sẽ không vi phạm mệnh lệnh của đội trưởng, nhưng mà cô vẫn mở


miệng nhắc nhở: “Đội trưởng, trong hiện thực nó mạnh hơn rất nhiều so với lúc


được triệu hồi, a, đương nhiên, tôi không cho rằng đội trưởng ngài sẽ lo lắng


việc này, nhưng đội trưởng vẫn nên cẩn thận một chút.”


“Ta biết.”


Ashley mở lồng giam ra, đối với yêu thú có thể trạng lớn, chiếc lồng bình


thường đều là có hai lối vào dành cho yêu thú và một dành cho nghiên cứu viên,


cái sau phải nhỏ hơn rất nhiều.