MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1423: Không có khả năng (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1423: Không có khả năng (2)

1,347 từ · ~7 phút đọc

Karen đi vào trong lồng, không khí bên trong không có chút tanh hôi nào,


ngược lại cực kỳ tươi mát, hoàn toàn không giống với trong vườn thú bình


thường. Mombas nhìn chằm chằm Karen, trong cổ họng phát ra từng tiếng gầm


nhẹ.


Karen cười, tìm một khối băng hơi vuông vức một chút trên nền đất, thần bào


dù sao cũng không sợ bị ướt. Mombas thì tiếp tục nhìn chằm chằm Karen.


Kevin lúc này phối hợp chạy về chỗ máng ăn của Mombas, cúi đầu, nhìn một


chút, sau đó ăn một miếng, trong máng ăn của Tiên Đế thì hoa quả chiếm phần


lớn, còn ở chỗ của Mombas thì phần lớn là thịt, giống như là từng cục thịt viên


vậy.


Nhưng vẫn không phải ngon lành gì, nhưng mà “Gia giáo” tốt đẹp để nó sẽ


không phun ra, mà là nuốt xuống. Lúc xoay người, Mombas nghiêng đầu sang


chỗ khác, nhìn về phía Kevin.


Cho dù đối với người thì việc cướp bát cơm của người ta cũng là điều kiêng kỵ


lớn nhất, càng đừng đề cập yêu thú.


Lúc Mombas đối mặt với Karen, ánh mắt còn mang theo chút ít vẻ hàm súc, lúc


đối với con cho vàng như Kevin, trong mắt lúc này đã tràn ngập tức giận, thậm


chí cúi đầu xuống, phát ra một tiếng gầm nhẹ với Kevin.


“Rống!”


Kevin cũng xem như là một con chó cỡ lớn, nhưng lúc đặt trước mặt của


Mombas, thì trông nó vẫn rất “Nhỏ yếu”.


Chỉ có điều, Kevin không e ngại chút nào, ngược lại càng mang theo ánh mắt


khinh thường mà sủa về phía Mombas: “Gâu.”


Mombas sửng sốt một chút, tựa như không ngờ tới một con chó nho nhỏ như


vậy mà dám phản kháng uy nghiêm của nó, đang lúc nó chuẩn bị nâng móng


vuốt lên, Karen mở miệng nói:


“Được rồi.”


“Rống!”


Mombas giống như là tìm được một cái lý do, quay đầu rống lên về phía Karen,


nó nhẫn nhịn thật lâu, cũng do dự thật lâu, lần này rốt cục thuận thế mà phát ra


lửa giận của mình.


Tiếng gào thét mang theo trận gió lao đến, thổi tóc của Karen lên.


Karen đứng người lên, từ sau lưng của anh xuất hiện từng sợi Xiềng Xích Trật


Tự, hoàn toàn khuếch tán ra, lao về phía của Mombas.


Trên một sợi xiềng xích ở trung tâm nhất, Thiên Mị đang bám vào, nó đang


dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn chằm chằm vào cái thứ dám làm cho chủ nhân và


đại ca chó của mình tức giận.


Mombas có một sự kiêng kị theo bản năng đối với Thiên Mị, vào thời điểm này,


nó lui về sau hai bước, xem như nhận thua. Kevin thì giống như là một con chó


rảnh rỗi không có việc gì làm vậy, nhẹ nhàng bước chân trở về đến bên người


Karen.


“Mombas, chú ý lễ phép.”


Ashley đứng tại ở sau lưng Karen khiển trách Mombas.


Hiển nhiên, đối với con yêu thú đã bị cha mình thiến này, cô cũng không thích


thú gì nó cho lắm.


Nhưng mà việc cha cô thiến nó cũng không phải là để trêu đùa nó, mà là yêu


thú quý giá do sở nghiên cứu nuôi dưỡng, hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ mang theo


một chút bệnh tật trong cơ thể, cần làm những biện pháp hộ lý đặc biết.


Nếu như lúc trước Mombas không bị thiến thì có lẽ nó cũng không sống nổi đến


hiện tại, nhưng tôn nghiêm của giống đực để nó không nhìn được “lý lẽ rõ ràng”


ở trong việc này.


Thật ra Karen cũng rõ ràng, Mombas không chuẩn bị ra tay, bởi vì ngoại trừ


việc tiếng gầm của nó lúc nãy thổi ra một chút gió thì bốn phía xung quanh


cũng không hình thành nên gió lốc gì, khi một con Sói Bão muốn đánh nhau thì


chắc chắn trước tiên phải ngưng tụ ra gió lốc đã. Nó chỉ là muốn tìm lại một


chút mặt mũi, hoặc là nói, nó chỉ là chú trọng hình tượng bản thân của mình


phải cao hơn Tiên Đế.


Lại sau một hồi giằng co, Mombas nằm xuống, không phải thần phục với


Karen, càng giống như là không thèm để ý bọn họ.


Nhưng nơi này là chiếc lồng của nó, cũng là lãnh địa của nó, phản ứng này đối


với những người đi từ ngoài vào, nhìn kiểu gì cũng đều có cảm giác đang tự


mình lừa mình.


Mặc kệ như thế nào, trông thấy Mombas yên tĩnh lại, Ashley cũng là thở một


hơi dài nhẹ nhõm.


Kevin thì tiếp tục bắt đầu đi dạo, đi tới chỗ mà Mombas nằm hóng mát lúc nãy,


nó nhìn thấy một đầm băng, phía trên có một cái dòng nước chảy xuống, nước


sạch sẽ chảy xuống từ nơi đó, sau đó trở thành băng hội tụ lại phía dưới.


Trong nước có khí tức của Mombas, mà con sói này lại rất thích sạch sẽ, nguồn


nước xung quanh vậy mà không có một cọng lông nào.


Kevin nhô móng vuốt ra, sờ lên, phát hiện phía trên mặt đầm có một lớp bảo vệ


mỏng, cũng không kiên cố, nhưng đủ để ngăn cản tro bụi ở bên ngoài.


“Gâu gâu gâu gâu gâu gâu!”


Kevin bắt đầu đối sủa về phía Ashley.


“A?”


Ashley đi tới.


Kevin run lên cái túi mà nó đeo trên người, dùng đầu ra hiệu mở ngăn bên trái.


Ashley đưa tay lấy một cái ly từ bên trong ra, Kevin lại sủa lên hai tiếng về phía


đầm nước ở trước mặt


“Cho đội trưởng uống sao?”


Ashley hiểu được, cô xoay người lại trong đầm nước múc nước.


“Gâu!”


“A, đúng vậy.”


Ashley đi lấy nước ở chỗ dòng nước chảy xuống đầm, như vậy thì sẽ không để


cho đội trưởng và Mombas có vẻ như đang uống chung “một đầm nước”


Karen có chút dở khóc dở cười, anh thích uống nước đá chỉ là ưa thích đơn


giản, sợ phiền phức, cũng không muốn màu mè bày vẽ gì thêm.


Nhưng nếu muốn nói về bày vẽ màu mè thì nước đã tan ra từ những khối băng ở


trong cung điện của Lãnh Chúa Dal thật sự uống rất ngon, hơi mát như tỏa khắp


toàn thân một lần, rất thoải mái


Karen nhận lấy ly nước, uống một ngụm.


Uống vào trong miệng có cảm giác lạnh buốt, việc này không có gì kỳ lạ, nhưng


dường như là bởi vì trong nước cho sức mạnh của Mombas truyền vào, dẫn đến


trên đầu lưỡi cảm giác như có từng bọt khí đang bay lên.


Loại cảm giác này còn đã ghiền hơn cả đồ uống có ga.


Nếu như lại thêm một chút đường mà nói, thì đây quả thật là Sprite tự nhiên.


Một ngụm, hai ngụm.


Karen nhẹ nhàng ợ hơi một cái, sau đó đưa ly nước qua cho Ashley.


Ashley cũng tò mò, uống một ngụm, thấy lạ mà nói: “Cái cảm giác này, uống


rất ngon.”


Kevin chủ động chạy về phía Mombas, Mombas đang nằm rạp trên mặt đất, mở


to mắt, nhìn xem nó đi tới, phun một hơi về phía Kevin, nhưng Kevin trực tiếp


nhảy né sang một bên.


“Gâu gâu gâu uông.”


Trong mắt Mombas lộ ra vẻ nghi ngờ, nó không nghe hiểu.


Kevin sửng sốt một chút, tiếp đó trong mắt toát ra sự thất vọng, lập tức mất


hứng thú, quay người đi trở về.


Điều này khiến trong lòng Mombas rất không thoải mái, cái ánh mắt kia là có ý


gì thế?


Mombas vô thức muốn đứng dậy một lần nữa, nhưng khi liếc mắt thấy Karen


đang ngồi ở chỗ đó, nó dừng động tác lại


“Còn cần khoảng chừng bao lâu nữa?” Karen hỏi