MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1456: Dân cờ bạc đỏ mắt (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1456: Dân cờ bạc đỏ mắt (2)

1,483 từ · ~8 phút đọc

“Đây là phương thức để biểu hiện nhanh và hiệu quả nhất.” Neo liếm môi một


cái, “Nếu chúng ta dịch chuyển đến phạm vi thế lực hậu phương của Nguyệt Nữ


Thần Giáo thì hiệu quả sẽ bị giảm đi. Mà dù sao thì ta đã mua vé cả rồi, những


vẻ này một khi bán ra thì không thể hoàn tiền lại.”


“Được rồi.” Karen nhẹ gật đầu, dù sao thì cũng đã mua vé rồi.


“Các vị có thể đi vào trận pháp dịch chuyển.”


Đám người Karen đi vào trong trận pháp dịch chuyển, trận pháp lúc này đang từ


từ khởi động.


Neo thừa cơ hội này nhìn về phía những đội viên của Karen, mở miệng nói:


“Các ngươi chắc chẳn đều đã biết ta là ai, rất xin lỗi, vẫn luôn chưa từng thật sự


giao lưu với mọi người một lần, nhưng lần này là một cái cơ hội tốt vô cùng.


Nhớ kỹ, chúng ta là…” Neo dùng khẩu hình miệng để nói ra “Đội Quan Sát”,


sau đó tiếp tục nói, “Cho nên, từ giờ trở đi, các ngươi có thể xưng hô ta là đoàn


trưởng, gọi đội trưởng của các ngươi là phó hay gọi là đội trưởng đi, dù sao


cũng gọi thuận miệng rồi…”


Trận pháp khởi động, sau đó tất cả mọi người bị ánh sáng trắng bao trùm, biến


mất không thấy gì nữa.


Sau khi đến đại khu Rodin, lại lập tức dịch chuyển đến đại khu Filles, sau đó tại


từ đại khu Filles dịch chuyển đến đảo Niagara. Di chuyển một khoảng cách rất


xa, nhưng thật ra lại cực kỳ thuận tiện, chỉ có điều là sự thuận tiện này phải trả


giá hơi lớn một chút.


Ở trong mắt của Karen, đây mới thực sự là hành vi xa xỉ, giống như là đang


không ngừng chuyển chuyến bay.


Khí hậu của Đảo Niagara ấm áp, nếu nói cho đúng thì là nóng đến nỗi làm


người ta cực kỳ không thoải mái, sau khi ra khỏi khu vực trận pháp dịch


chuyển, sóng nhiệt lập tức đánh tới, thần bào có thể điều tiết nhiệt độ mà mọi


người đang mặc lúc này cũng không có tác dụng quá tốt. Pall ngồi trên bờ vai


của Karen nói: “Khu vực này có rất nhiều yêu thú, vào năm ấy thì nơi đây là


khu vực tuyệt vời cho các nhà thám hiểm, nhìn bộ dáng bây giờ, chắc là đã


được khai thác phát triển không tệ.”


Bản thân yêu thú là một loại tài nguyên chiến lược trọng yếu, đây cũng là


nguyên nhân vì sao mà Trật Tự Thần Giáo lại mở cao ốc giáo vụ ở nơi này.


Để Karen cảm thấy ngoài ý muốn chính là, một chiếc xe buýt cũ nát đang đứng


ở đối diện bên đường, khi mọi người đi tới, xe buýt còn cố ý ấn còi mấy lần.


Vừa dùng trận pháp dịch chuyển cao cấp xong đi đến đây lại nhìn thấy cảnh


tượng “giản dị” như thế này, cảm giác hình tượng tương phản có chút lớn.


Nhưng mà Karen rất nhanh phát hiện mình đã nghĩ sai, nữ tài xế nhô người ra


mà hỏi thăm ân cần với Neo:


“Neo, cái tên khốn kiếp nhà ngươi!”


Bây giờ Karen mới hiểu được, đây là bạn bè thân thiết của Neo ở nơi này, tới


đây để đón đoàn người của mình.


Cả đám người lên xe, so sánh với vẻ cũ nát ở bên ngoài, nội thất bên trong xe


buýt có vẻ cao cấp hơn rất nhiều, mà bên trong xe được thiết kế 2 lớp vách, điều


này cũng có nghĩa trong xe được bố trí không ít trận pháp.


Đây là một chiếc xe thuật pháp đã được cải tiến.


Neo mở miệng nói: “Yaoqi, cô thật sự nên chiêm ngưỡng chiếc limousine của ta


một chút, đó mới thật sự là xe tốt.”


Yaoqi hừ một tiếng, nói: “Được rồi, về sau nếu ta đến Wien thì ngươi có thể lái


chiếc xe kia ra đón để cho ta được mở rộng tầm mắt một chút.”


Karen trả lời: “Chắc không được đâu, xe bị thế chấp rồi”


“Ha ha ha.” Yaoqi cười ha hả, “Cho nên, thù lao lần này mà ngươi đáp ứng ta


cũng không trả được à?”


“Đương nhiên, ta tin tưởng rằng tình hữu nghĩ của những người đồng đội cũ


như chúng ta là điều vô giá.” Neo đi đến chỗ ngồi kế bên tài xế ngồi xuống.


Yaoqi lạnh lùng nói: “Ta không muốn nhớ lại quá khứ cùng với ngươi.”


“Cô có thể đổi một loại phương thức nói chuyện khác, đừng để cho đám thuộc


hạ của ta hiểu lầm, giữa ta và ngươi vô cùng trong sạch.”


Yaoqi quay đầu nhìn về phía tất cả mọi người đằng sau mà hô: “Ta đã từng hợp


tác với thủ lĩnh của các ngươi một khoảng thời gian, về sau chồng và em trai


của ta đều đồng thời chết đi trong một lần làm nhiệm vụ, nhưng ta lại còn sống.


Ta hận thủ lĩnh của các ngươi, là hắn cứu ta ra, không bằng để ta chết chung với


bọn họ, sau khi ta bị hắn cứu ra, ta lại không dám tự sát, cái tên khốn kiếp này!”


Neo cầm lấy cái kiềm cắt móng tay đặt ở trước mặt mà loay hoay hai bàn tay


của mình, hoàn toàn không thèm để ý đến lời chửi rủa của người phụ nữ này.


Yaoqi tiếp tục quay đầu lái xe, hỏi: “Có thể sao, không hiểu lầm rồi chứ nhỉ?


Bọn họ cũng sẽ không đi kể lại cho Irina.”


Nghe được câu này, Neo thổi thổi đầu ngón tay của mình


Nói:


“Irina không có ở đây.”


Yaoqi rất ngoài ý muốn mà về phía Neo, hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra?”


“Lạc lối.”


“Đáng chết!” Yaoqi mắng một câu, sau đó biết mình không nên lại bày tỏ cảm


xúc, khôi phục giọng điệu, nói, “Xem ở trên mặt mũi của Irina, lần này ta sẽ


không thu phiếu điểm của ngươi.”


“Ta thay mặt Irina cám ơn cô.” Neo cười cười, “Còn nữa, Irina mới sẽ không


hoài nghi ta và cô sẽ có chuyện gì đâu, cô ấy biết ta không thích ngực phẳng.


“Hô!… “


Yaoqi hít sâu một hơi,


“Ngươi đang muốn để ta lấy súng đục vài lỗ trên người của ngươi sao!”


“Không quan trọng, vài cái lỗ mà thôi, không chết được.”


“Neo, ngươi thật sự thay đổi rất nhiều đấy.”


“Đó là ảo giác của cô.” Neo nghiêng đầu, chống mặt ở trên cửa sổ xe, “Ta ngủ


một hồi, đến thì kêu ta.”


Diện tích của hòn đảo này rất lớn, ở trên đảo có khu dân cư và khu không


người, trong khu không người thì đường xá cũng không tốt lắm, nhưng chiếc xe


buýt này lại có thể tiến lên rất ổn định.


Bốn phía, thỉnh thoảng truyền đến tiếng yêu thú kêu to, Karen có cảm giác đang


ngồi xe riêng mà đi tham gia vườn thú hoang dã.


Pall vẫn luôn dán mặt lên trên cửa sổ xe, nhìn xem phong cảnh phía ngoài, còn


thỉnh thoảng giới thiệu với Karen đây là con yêu thú gì, kia là con yêu thú gì.


Karen vốn cũng không có nhìn, chỉ là cúi đầu vừa híp mắt nghỉ ngơi vừa “Ừm


ừm” qua loa mà đáp lời.


Cuối cùng, lúc sắc trời dần tối lại, xe buýt cũng ngừng lại.


“Đến rồi.”


Neo mở miệng hô: “Thay đổi thần bào Trật Tự, mặc quần áo bình thường.


Mọi người bắt đầu xuống xe, Karen ôm Pall, bây giờ ngược lại cô cảm thấy


buồn ngủ, muốn ngủ. Phía trước có một cái thị trấn, quy mô không nhỏ.


Bart tò mò nói: “Bên ngoài các khu buôn lậu đều không thiết lập trận pháp che


chắn sao?”


Yaoqi quay đầu nhìn thoáng qua Bart, trả lời: “Có lẽ có khả năng là do Trật Tự


Thần Giáo các người vì tiết kiệm chi phí cho nên chấp nhận loại hoạt động buôn


lậu này? Dù sao chờ đến lúc Trật Tự Thần Giáo cảm thấy thời cơ chín muồi, bất


cứ lúc nào cũng đều có thể thu hồi khu vực này lại.”


Bart nhìn Yaoqi, hỏi: “Cô không phải là người của Thần Giáo chúng ta?”


Yaoqi liếc mắt nhìn Bart, nói: “Ta đã về hưu.”


“Vậy tại sao nói… “


“Năm mươi phiếu điểm tiền trợ cấp nghỉ hưu sớm mà ngươi còn muốn để ta gọi


là “Chúng ta” sao?”


“Ách…” “


“Các ngươi có cần nghỉ ngơi lại ở đây sao?” Yaoqi hỏi Neo.