MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1457: Dân cờ bạc đỏ mắt (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1457: Dân cờ bạc đỏ mắt (3)

1,347 từ · ~7 phút đọc

“Nếu như có thể mà nói, ta muốn đến chỗ trận pháp dịch chuyển, bây giờ ta


muốn đến quần đảo Meppers.”


“Ngươi không phải nói với ta là tới đây để thu mua tài liệu yêu thú sao, ngươi


gạt ta à?”


“Đúng vậy, chính ngươi cũng đã nói tiền trợ cấp nghỉ hưu sớm chỉ có năm mươi


phiếu điểm, ngươi nói đi, ta có nên lừa ngươi hay không?”


“A, nhưng nhìn các ngươi cũng không giống như là đang bị truy nã.”


“Dù sao thì hành tung của chúng ta cũng không thể lộ ra ngoài ánh sáng.”


“Có thể liên lụy đến ta không?”


“Cũng không khống chế được.”


“Quần đảo Meppers sắp có chiến tranh, các ngươi đến đó làm cái gì, đi trải


nghiệm và quan sát đời sống à?”


“Lần này thật sự ta không có lừa cô, cô đoán đúng.”


“Vậy thì rất tiếc rồi, bởi vì gần đây có một ngọn núi lửa gần khu vực này phun


trào, dẫn đến sóng năng lượng bị ảnh hưởng, vì lý do an toàn, trận pháp dịch


chuyển chỉ mở vào lúc ban ngày, cho nên các ngươi muốn dịch chuyển thì cũng


phải nghỉ lại ở nơi này một đêm.”


Neo nhẹ gật đầu, nói: “Vậy thì nghỉ ngơi đi, cảm ơn sự sắp xếp ăn uống ngủ


nghỉ của cô.”


“Khỉ gió, nhiệm vụ của ta đến đây đã kết thúc, ta đề cử cho ngươi một quán trọ,


ở đây có một quán trọ tên là Macachi, giá cả với điều kiện ở đó cũng có thể


chấp nhận được.”


Nói xong, Yaoqi thật sự khởi động xe buýt quay đầu trở về.


Neo hô với mọi người: “Được rồi, chúng ta sẽ ở chỗ này nghỉ ngơi một đêm,


mọi người nhớ kỹ ban đêm nên giặt giũ, ủi phẳng thần bào một chút, ngày mai


lúc chúng ta đến quần đảo Meppers, quần áo chắc chắn phải ngăn nắp, thể hiện


ra vẻ cao ngạo và thái độ coi thường người khác của chúng ta, đã rõ chưa?


Karen, cậu thuật lại một chút.”


Karen mở miệng nói: “Ngày mai cứ diễn theo bản sắc của chúng ta đi.


“Vâng, đội trưởng!”


Đám người bắt đầu đi về hướng thị trấn, Neo đi ở trước nhất nói với Karen:


“Diễn xuất theo bản sắc, nghe cũng hay đấy, xem ra ta vẫn không quen dẫn dắt


đám thuộc hạ là công tử tiểu thư này.”


“Trì hoãn một đêm không có sao chứ?”


“Vừa lúc ta có thể sắp xếp thời gian sau khi đến quần đảo Meppers. Không, ở


cái khu buôn lậu này chắc chắn có đoàn buôn lậu dưới quyền của Nguyệt Nữ


Thần Giáo, ta đi tìm bọn họ để trực tiếp thông báo, để bọn họ chuẩn bị công


việc tiếp đón vào chào mừng ngày mai, ban đêm đi quả thật cũng không tiện,


ban ngày mới có hiệu quả.


A, phía trước là cái nhà trọ kia, cậu đi mướn phòng đi, ta đi thông báo trước.”


“Được rồi, trung đội trưởng.”


“Gọi ta là đoàn trưởng.


“Được rồi, đoàn trưởng.”


Ông chủ của quán trọ Macachi là một người đàn ông trung niên để râu quai nón,


lúc này hắn ta đang ôm một người phụ nữ trang điểm đậm mà ngồi ở đằng sau


quầy lễ tân, khi bọn người Karen bước đến yêu cầu thuê phòng, tay của ông chủ


còn để trong váy của người phụ nữ kia mà không lấy ra, ngược lại lộ ra một


hàm răng vàng khè, cười càng vui vẻ hơn.


Karen khẽ nhíu mày, quán trọ kiểu này đã là không tệ ở trong miệng của Yaoqi,


vậy thì mức độ chỉnh thể của mấy nhà trọ trong khu này phải tồi tệ đến cỡ nào.


“Được rồi, tất cả phòng trên lầu ba là của các ngươi.”


Ông chủ thu phiếu điểm, một tay ném ra một cái chìa khóa.


Karen hỏi: “Chỉ có một cái chìa khóa?”


Ông chủ đương nhiên nói: “Tất cả tám phòng trên lầu 3 đều là một loại khóa


cửa, lại lén nói cho ngươi, lầu hai và lầu bốn cũng giống như vậy, ha ha ha.”


“Ta còn cần đồ ăn.”


“Không có vấn đề, đã bao gồm trong tiền phòng. Nhưng mà, ngươi có cần thêm


nam nữ phục vụ gì không? À, ở chỗ này của chúng ta còn có người cá đấy, ha


ha, nếu cần thì ta có thể sắp xếp giúp ngươi, nhưng cần phải thu phí thêm.”


“Không cần.”


“A, đúng vậy, các ngươi cũng có mang theo mà, ha ha, chỉ có điều là nam nhiều


nữ ít, không đủ dùng nha, trong các ngươi ai thân thể tốt thế?”


Ánh mắt hèn mọn của ông chủ đảo qua trên người của Ashley, Blanche và


Philomena.


“Ha ha.” Karen cười.


“Ha ha ha.” Ông chủ cũng cười.


Karen nhìn về phía Philomena, hỏi: “Cô đang chờ cái gì?”


Philomena sửng sốt một chút, hỏi: “Lên lầu sao?”


“Không, cô không tức giận sao?”


“Tức giận.”


“Vậy cô còn chờ cái gì.”


“A, được rồi.”


Philomena biến mất, xuất hiện ở sau lưng ông chủ.


Ông chủ sửng sốt một chút, ánh mắt của cô gái điếm ngồi trên đùi hắn lập tức


biến đổi, hai tay dài ra chụp về phía Philomena, Philomena phất một bàn tay


đánh bay tín đồ Mills này.


Ông chủ thì rút từ dưới quầy ra một con dao, trên thân dao phóng ra ánh sáng


màu xanh lam, nhưng Philomena đá một cước, đá dao găm xuống dưới nền


gạch, ông chủ dùng sức nhổ lên nhưng không nhổ ra được. Ngay sau đó,


Philomena đưa tay vỗ vào cổ ông chủ, đập cả người hắn dính vào trong ngăn


kéo dưới quầy.


“̀m!”


Quầy lễ tân bị đập nát, nửa người trên của ông chủ bị cắm đầy gai gỗ.


Philomena giơ chân lên, đạp vào mặt của hắn, đá bay cả người hắn ra ngoài, đập


vào trên cây cột rồi trượt xuống, cơ thể vẫn còn động đậy, xương cốt gãy không


ít, nhưng mạng vẫn còn.


“Có thể giết hắn sao?” Philomena hỏi.


Ông chủ nằm trên mặt đất ngẩng đầu lên, càng không ngừng lắc đầu mà tiến


hành cầu xin tha thứ: “Tôi sai rồi. Tôi sai rồi. Tôi sai rồi…”


Karen trả lời: “Nếu bữa tối không hài lòng mà nói thì lúc sáng mai trả phòng có


thể thuận tay giết hắn.”


“Được rồi.”


Sau khi hù dọa ông chủ quán trọ xong, Karen dẫn mọi người lên lầu, lúc phân


chia phòng, Karen là một mình một phòng.


Trong phòng xem như cũng sạch sẽ, Karen đặt Pall đã ngủ say lên giường,


Kevin thì tự mình kiếm một tấm thảm, nằm xuống ở bên giường mà nghỉ ngơi.


Karen thì lấy quyển bút màu đen kia ra khỏi ba lô, lật đến một tờ mới nhất, viết


lên phía trên:


“Ta biết ngày mai sẽ là lúc bắt đầu đánh cược, nhưng trong lòng ta ngược lại


không cảm thấy có gì thấp thỏm;


Ta không cảm thấy là nội tâm của mình rắn rỏi đến nỗi giữ vững bình tĩnh, mà


là bởi vì ta biết những dân cờ bạc khi thật sự đã đỏ mắt, lúc đứng trước chiếu


bạc, bọn họ có thể tình nguyện tin tưởng rằng mặt trời mọc lên từ phía tây


nhưng cũng sẽ không tin tưởng rằng mình sẽ thua. Người thua càng thảm thì


trước đó là những người thường cảm thấy mình đã thắng chắc.”


Viết xong đoạn văn này, Karen bỏ quyển bút ký lại vào trong ba lô, đi vào


phòng tắm, ngẩng đầu, nhìn xem chính mình trong chiếc gương phía trên bồn


rửa mặt. Tóc mái hơi ướt, ánh mắt bình tĩnh.


Sau một khắc, Con Mắt Ám Nguyệt, trong nháy đỏ lên.


Ừm


Chỉ là để phù hợp với hoàn cảnh.