MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1533: Vì yêu sinh hận (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1533: Vì yêu sinh hận (2)

1,467 từ · ~8 phút đọc

Eisen trầm mặc, sau một lát, ông ấy mở miệng nói: “Cháu đang lo lắng về phía


ông ngoại sao.”


Tất nhiên, mặc dù những năm này ngài Eisen rất ít nói chuyện, nhưng ông ấy


vẫn hiểu rõ người nhà của mình.


“Chẳng qua là cháu cảm thấy công khai hay là không công khai thì cũng không


phải là việc rất quan trọng, cho dù không công khai, cháu cũng có thể thường


xuyên đến nhà để thăm mọi người.”


“Không, hai chuyện khác nhau, đối với ta mà nói là hai chuyện hoàn toàn khác


nhau.” Ngài Eisen nói, “Ta thật sự rất vui mừng, chị của ta vẫn còn lại một đứa


con trai trên đời này.”


“Cậu, cháu sống rất tốt.”


“Ta biết, ta biết, chị ta có một đứa con rất ưu tú, chuyện trong nhà của cháu….


Được rồi, ta sẽ không hỏi, ta chỉ có thể nói, ta sẽ giữ bí mật này giúp cháu, sẽ


không nói cho bất cứ người nào. Karen, cháu ngoại của ta,


Ta nguyện ý dùng tính mạng của mình để bảo vệ cháu.”


Karen nhẹ gật đầu.


“Rất tốt, rất tốt, trách không được tại sao ta vẫn cứ không kìm lòng được mà so


sánh cháu với Richard, ta còn rất kỳ quái, ta tại sao phải đi so sánh “Trưởng Lão


Thần Điện” cùng với cái đứa con trai không ra gì của mình, lần nào ta cũng cảm


có phải mình đã trách mắng con trai của mình quá nặng nề hay không.


Bây giờ ta mới phát hiện là mình đúng, nó đúng là một đứa vô dụng!”


“Cháu cảm thấy, Richard dưới sự thúc đẩy bởi phương pháp giáo dục mới của


cậu, đã có những tiến bộ rất lớn.”


“Ta cũng cho là như vậy. Nhưng mà, trong lòng ta cũng cảm thoải mái hơn,


cũng không phải là con nhà người khác, cho dù có ra sao thì cũng là con nhà


mình.”


Sau đó, hai người đàn ông ngồi xuống mà mặt đối mặt nhau, bầu không khí


chìm vào trong khoảng khắc trầm mặc ngắn ngủi.


Karen không biết nên trò chuyện về cái gì, lúc này, anh có chút cảm động,


nhưng lại không phải quá mức cảm động.


Nếu như là khi đối mặt với “Bệnh nhân”, anh có thể phát huy cực kỳ tự tin,


nhưng đối mặt với “Người nhà”, anh cảm nhận được sự câu nệ.


“Ta muốn biết về cuộc sống của chị ấy khi còn sống, có thể kể lại một chút sao?


Đương nhiên là trên điều kiện tiên quyết không liên quan đến bí mật của chúng


ta.”


Karen không khỏi nhớ lại lúc Ranedal muốn cướp đoạt thân thể của mình,


“Cha” và “Mẹ” ra tay bảo vệ mình, khi đó mình và bọn họ cùng nhau nằm trên


một đồng cỏ trong giấc mộng.


“Tình cảm giữa cha và mẹ, rất tốt, mặc dù bây giờ bọn họ không có ở đây,


nhưng bà ấy và cha của cháu đã cùng nhau sống một khoảng thời gian rất tươi


đẹp, bọn họ, cực kỳ yêu thương nhau.”


“Như vậy cũng tốt, như vậy cũng tốt rồi.”


Eisen càng không ngừng gật đầu, hốc mắt vừa mới bình thường lại được một


chút lại bắt đầu đỏ lên, nhưng ông ấy lập tức hít sâu một hơi, nén những giọt


nước mắt trở về.


“Lúc ấy ta đã biết, chị ấy không có việc gì, nhưng trước khi rời đi thì chị ấy


cũng không liên lạc qua với gia đình, chắc hẳn là có nguyên nhân gì đó đặc thù,


không để cho chị ấy liên lạc với người nhà.”


“Cháu nghĩ, có lẽ là vậy.”


“Thật ra có đôi khi không cần phải làm cho bản thân mình quá mệt mỏi.”


“Cái gì?”


“Ta nói, Karen, có đôi khi, không nên gượng ép bản thân mình quá mệt mỏi,


nếu như cháu nguyện ý mà nói, dừng lại nghỉ ngơi một chút cũng là một chuyện


rất tốt.”


“Cậu, ngài hiểu lầm, con đường của cháu, là do tự cháu lựa chọn, nếu đã lựa


chọn con đường này, cháu khẳng định sẽ tiếp tục kiên định đi tới đích.”


“Ừm, tính cách của cháu cũng rất giống với mẹ của mình.” Ngài Eisen chống


hai tay về phía sau, nhìn xem bầu trời sao trên đỉnh đầu, “Cám ơn cháu đã luôn


giúp đỡ Richard.”


“Người trong nhà, không cần phải nói “Cảm ơn”.”


“Đúng, đúng thế.”


“Cậu, đợi đến lúc chúng ta trở về thì lại tìm thời gian để chuyện trò cho thật tốt,


bây giờ ngài cũng nên nghỉ ngơi trước đi? Ngài vì cứu cháu nên đã mệt mỏi rất


nhiều, cháu lo lắng sau khi ngài lại trải qua cảm xúc tác động, cơ thể sẽ xảy ra


vấn đề.”


“Được rồi, ta sẽ bảo vệ tốt sức khỏe của mình, bởi vì bây giờ ta lại có thêm một


người cần ta phải bảo vệ. A, mặc dù ta cũng chẳng thể giúp cháu được bao


nhiêu cả.”


“Không có ngài, bây giờ cháu cũng không thể nào ngồi ở đây để tán gẫu được,


ngài nghỉ ngơi đi.”


Karen đứng người lên, lúc vừa mới chuẩn bị tháo bỏ kết giới, bị ngài Eisen gọi


lại.


“Chờ một chút, Karen.”


“Ừm? Cậu còn có việc gì sao?”


“Cháu cũng có được huyết mạch nhà Guman, cho nên cháu cũng là có thể tu


luyện khối Rubic Thuật Khóa, đây là một cái thuật pháp có trợ giúp rất lớn đối


với trận pháp, có được nó, lúc cháu học tập và sử dụng trận pháp, có thể nâng


cao hiệu suất rất lớn.”


“Không cần đâu cậu.”


“Không, cần! Khối Rubic Thuật Khóa là do chị ấy dạy cho ta, bây giờ ta giao lại


cho con của chị ấy cũng là chuyện đương nhiên.”


“Thật sự không cần đâu thưa cậu.”


“Đến đây, trước tiên ta sẽ sao chép thuật pháp này lại cho cháu, sau đó lại giảng


giải cho cháu một chút về những điều nhập môn cơ bản.”


“Bây giờ ngài cần phải nghỉ ngơi.”


“Cho dù ta mệt đến nỗi phun máu, ta cũng phải giao nó cho cháu!”


Karen mở lòng bàn tay trái của mình ra, một khối rubic tinh xảo đang trôi bồng


bềnh trong lòng bàn tay Karen.


Eisen mở to hai mắt nhìn, lập tức giật mình, nói: “A, đúng, chị ấy chắc chắn


cũng sẽ dạy cho cháu.”


“Lúc cháu đến thành phố York thì vẫn còn chưa trải qua quá trình Thanh Tẩy.”


“Vậy là ai dạy cho cháu? Cũng không có khả năng là Richard đâu chứ?”


“Là Richard.”


“Richard?”


Eisen nhìn khối Rubic Thuật Khóa tinh xảo đang hiện ra trong lòng bàn tay của


Karen, rõ ràng là có cấp bậc rất cao, lại liên tưởng tới cái khối rubic thô sơ kia


của con trai mình sử dụng, nhịn không được mà hỏi:


“Nó mà cũng xứng để dạy cháu à?”


“Là cháu nói với Richard là mình muốn học, cậu ấy cho rằng cháu muốn quan


sát để học tập bản đơn giản, nên đã trực tiếp sao chép lại vào trong quyển trục,


Richard đối xử với cháu rất tốt, cậu ấy có vật gì tốt, chỉ cần cháu muốn, cậu ấy


đều sẽ đưa.”


“Cháu là thiên tài, Karen.” Eisen cười nói, “Cho dù là chị ấy năm đó, cũng kém


hơn cháu. Ta thật hi vọng có một ngày, cháu có thể nói cho ta biết về chuyện


trong nhà của cháu.”


“Sẽ có một ngày như vậy, thưa cậu, sẽ không quá xa xôi.”


“Ta rất chờ mong.”


“Ngủ ngon, cậu.”


“Ngủ ngon, Karen.”


Karen phá vỡ kết giới, đi xuống khỏi đài, sau lưng, Eisen lại nằm xuống một lần


nữa, nhưng ông ấy đưa lưng về phía Karen, từ từ nhắm nghiền hai mắt, trên mặt


lộ ra nụ cười.


Thông qua cuộc đối thoại lần trước, Karen có thể rõ ràng cảm giác được bệnh


của cậu Eisen, chắc đã gần như khỏi hẳn, bởi vì nút thắt chủ yếu trong lòng đã


được mở ra.


Cho nên nói, nếu như về sau Richard lại bị đánh, vậy thì thật là…


Chẳng qua nếu như Richard bỗng nhiên không bị đánh, cậu Eisen lập tức khôi


phục bình thường, có thể sẽ khiến cho người khác nghi ngờ hay không?


Vậy thì vẫn nên lựa chọn phương thức bảo thủ nhất nhưng lại ổn thỏa nhất đi đi.


Lúc Karen đi về phía chỗ nằm của mình, đi ngang qua trước mặt của


Philomena, Philomena lại mở mắt ra.