MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1534: Vì yêu sinh hận (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1534: Vì yêu sinh hận (3)

1,302 từ · ~7 phút đọc

“Không nghỉ ngơi à?” Karen hỏi.


Philomena lắc đầu, nói: “Ta muốn trò chuyện với đội trưởng một chút.”


“Được rồi.”


Karen ngồi xuống.


Mặc dù nơi này đều có “Phòng”, nhưng phòng của mỗi người chỉ có một cái


trần nhà cộng thêm hai bên cái rèm che nắng che mưa hai bên, lúc buổi tối thì


rèm hầu như đều bị kéo lên, cũng không ảnh hưởng đến việc giao lưu trò


chuyện.


Philomena nâng tay lên, bố trí một cái kết giới giản dị. Karen nghi ngờ nói:


“Đang muốn làm gì thế?”


Philomena hồi đáp: “Ta nghĩ rằng ngươi sẽ khích lệ ta vì lần này ta biết bố trí


sẵn mà không cần phải dặn dò trước.”


“Được rồi, cô tiến bộ rất nhiều.”


“Ngươi đang nói trái lòng mình, cũng đúng, quan hệ giữa ngươi và ta cũng


không đến được mức độ cần phải nói những việc không thể để cho người khác


biết.”


Cũng chỉ là giao lưu nội bộ.


“Ừm, thật là một cô gái xinh xắn đáng yêu, đáng tiếc tại sao lại không biết cách


nói chuyện.”


“Ta muốn cầu ngươi giúp một việc.”


“Xưng hô.”


“Đội trưởng, ta muốn cầu ngươi giúp một việc.”


“Kính ngữ.”


“Đội trưởng, ta muốn cầu ngài giúp một việc.”


“Cứ nói thẳng đi, dù sao ngươi cũng là thành viên trong tiểu đội.”


“Bà nội ta đang chờ ta trưởng thành, sau đó cướp cơ thể của ta đi.”


“Ừm, ta cũng biết.”


“Ta muốn cầu ngài, giúp ta đối phó bà nội của ta.”


“Chuyện giống vậy, ta nhớ đêm đó lúc ở trên tàu bảo vệ của Nguyệt Nữ Thần


Giáo, chúng ta giống như cũng đã từng tán gẫu về đề tài này rồi?”


“Lần này không giống, ta là thật sự hi vọng ngài có thể trợ giúp ta.”


“Vì cái gì?”


“Bởi vì thông qua chuyện lần này, ta phát hiện ngài có thể làm được. Đương


nhiên, ngài có thể ra điều kiện, bất kỳ điều kiện gì đều có thể, ta đều sẽ thỏa


mãn ngài.” Karen lắc đầu.


Ánh mắt của Philomena có chút mất mác: “Ngài cự tuyệt?”


“Cũng không cần bàn điều kiện, lúc ngươi còn là thành viên trong đổi, bản thân


là đội trưởng, ta có trách nhiệm bảo vệ cho ngươi an toàn, cho dù là bà nội của


ngươi muốn ra tay với ngươi, ta chắc chắn cũng sẽ đứng ở bên cạnh mà trợ giúp


ngươi.


Nhưng mà bà nội của ngươi sẽ ra tay khi nào?”


“Ta không biết, ta cũng đang chờ bà ấy ra tay với ta, chúng ta đều cực kỳ khát


vọng đối phương.”


“Ừm, vậy đến lúc đó ngươi có thể báo trước cho ta biết, ta sẽ tới giúp ngươi.


Dù sao thì thứ mà ta muốn chính là một đội ngũ trẻ tuổi, ta không hi vọng có bô


lão nhà ai đi vào, kéo cao độ tuổi trung bình của tiểu đội chúng ta, như vậy sẽ


làm cho tiểu đội của chúng ta có vẻ không có tương lai.”


“Vâng, đội trưởng.”


Karen chuẩn bị đứng dậy quay về chỗ mình nằm, nhưng anh lại dừng động tác


lại, mở miệng hỏi: “Khi giữa ngươi và bà ngươi phân ra được kết quả, có phải


rằng lời nguyền rủa của gia tộc Filsher kia ở trên người của ngươi cũng sẽ kết


thúc không?”


Philomena trả lời: “Ngài cảm thấy ta sẽ kết hôn sinh con sao?”


“Chuyện tương lai, nào ai có thể nói trước được đâu?”


“Ta không cách nào tưởng tượng ra cảnh tượng mình kết hôn sinh con, ta càng


không cách nào tưởng tượng ra được cảnh tượng ta sẽ gọi một người đàn ông


khác là chồng, ta lại càng không cách nào tưởng tượng ra được là sẽ có người


đàn ông nào tiếp nhận một người vợ như ta.”


“Khi đâm vào một cái túi chứa đầy nước, thì thường nó sẽ rỉ ra.”


“Ta không thể nào hiểu ý nghĩa của những lời mà đội trưởng ngài vừa nói.”


“Ta vừa chế ra một câu ngạn ngữ, logic hơi không được lưu loát, nhưng ý nghĩa


cơ bản đó là những người nói những lời giống như ngươi, rất dễ sẽ bị chính


những lời mình nói đập lên trên mặt của mình.”


“Chẳng qua ta chỉ cảm thấy, nếu như ta không sinh con, lời nguyền rủa cũng sẽ


kết thúc, bởi vì lời nguyền rủa đó là gia tộc Filsher sẽ tự giết lẫn nhau đến khi


chỉ còn lại một người cuối cùng.”


“Ngươi có thể đi nghĩ biện pháp để hóa giải cái lời nguyền rủa này.”


“Đội trưởng, ta cảm thấy không cần phải làm như thế.”


“Được thôi, ngươi có hận cái người đã trút lời nguyền rủa này xuống không?”


Philomena lắc đầu: “Không hận.”


“Vì sao?”


“Hắn để cho ta hiểu được, nếu như cái nhà này, chỉ còn lại một mình ta, vậy thì


đó sẽ là một việc tốt đẹp dường nào, ta cảm kích hắn. Mặt khác, ta có thể cảm


giác được bà nội của ta cũng không hận hắn, thậm chí bà ấy còn mơ ước lấy


hắn.”


“Không cần phải tiêu cực như vậy, có lẽ, ngươi có thể tâm sự nhiều hơn với


Richard một chút, hoặc là khi ngươi cảm thấy tâm tình của mình hậm hực, có


thể đánh cậu ta một trận để giải tỏa cảm xúc, cậu ta chịu đòn rất tốt.”


“Ta hi vọng hắn không chết, đây là lần thứ nhất ta quan tâm việc sống chết của


một người khác, nhưng mà, ta thật sự không thích nói chuyện với hắn cho lắm,


nhất là lần trước sau khi qua nhà của hắn.”


“Ừm?”


“Ta sẽ không nhịn được mà tưởng tượng, nếu như không có cái lời nguyền rủa


kia, ta có phải có thể sống cuộc sống như của Richard hay không, gia cảnh thế


gia giáo hội, tuổi thơ không buồn không lo, không khí gia đình hòa thuận.


Mà không phải sau khi đi ra khỏi cửa, nhìn thấy mỗi một người, trước mặt thì


tươi cười nhìn ta, nhưng ở phía sau cũng sẽ thêm một câu: Nhìn kìa, đây là


người của cái gia tộc điên khùng đáng sợ kia.”


“Mọi chuyện sẽ đi qua, tất cả đều sẽ trở thành quá khứ, bởi vì trải qua cực khổ,


cho nên mới sẽ hiểu được cần phải trân trọng sự tốt đẹp của cuộc sống.”


“Cảm ơn ngài, đội trưởng, thật ra …”


“Thật ra cái gì?”


“Thật ra ta đã từng cảm thấy tò mò, rốt cuộc phải là một người đàn ông như thế


nào thì mới có thể để cho bà nội của ta đến tận bây giờ vẫn nhớ mãi không


quên, người đàn ông kia lúc còn trẻ tuổi phải ưu tú đến mức nào. Cho đến khi,


ta tiếp xúc đến đội trưởng, ta dần dần có chút hiểu được.”


“Ta?”


Philomena quay đầu nhìn về phía chỗ nằm của Ashley và Blanche, hai cô gái


này xưa nay cũng không che giấu sự yêu thích của mình dành cho đội trưởng,


nhưng các cô cũng rõ ràng rằng mình và đội trưởng sẽ không có điều gì phát


sinh, cho nên cũng chỉ giới hạn lại ở cảm xúc mà thôi.


Philomena mở miệng nói:


“Ta nghĩ, nếu như ta là một cô gái bình thường của nhà Filsher mà nói, ta cũng


sẽ thích đội trưởng.”


“Đáng tiếc, ta đã có vị hôn thê.” Philomena ngây ngẩn cả người, lẩm bẩm nói:


“Cho nên bà nội ta là vì yêu mà sinh hận sao.”