MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1738: Đã không kịp đợi (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1738: Đã không kịp đợi (2)

1,275 từ · ~7 phút đọc

Gaspol tiến hành tuyên án, không phải Xoá bỏ, thậm chí không phải Xử tử, mà


là hình phạt “Trục xuất”.


Trison sẽ được đưa vào khu vực có hoàn cảnh vô cùng nguy hiểm và tàn khốc,


làm việc lao dịch khai thác, thật ra đó là làm một cái bia đỡ đạn có thực lực hơi


khá một chút, để cái chết của hắn có chút giá trị hơn đối với Thần Giáo.


Nói trên một mức độ nhất định thì những nơi như vậy có thể nói là sống không


bằng chết, thậm chí cái chết mới là sự giải thoát thật sự.


Nếu như nhà Naton vẫn còn, có lẽ còn có thể tìm một chút quan hệ để móc nối,


người thì không về được, nhưng có thể nhận được một chút ưu đãi, nhưng nếu


không có gì bất ngờ xảy ra, thì nhà Naton sẽ biến mất trước cả hắn.


Không phán cực hình cho Trison thật ra còn có một nguyên nhân khác, đó chính


là cha của hắn đã tuyên bố di thư.


Vì để cho cá lớn “Tự sát” thêm phần hợp lý, có thể để lại một chút đường sống


cho cá con.


Tất cả cũng là vì tạo bầu không khí.


Tuyên bố kết quả, kết thúc phiên tòa.


Madeline chủ động đi về phía Karen, mỉm cười nói: “Đội trưởng, ta nghĩ, về sau


chúng ta sẽ thường xuyên liên hệ.”


“Đúng vậy, rất vinh hạnh có thể cộng tác cùng cô.”


Madeline duỗi tay ra với Karen, thật ra giữa thần quan rất ít khi bắt tay.


Karen cùng bắt tay với Madeline, tuổi tác của cô ta chắc là khoảng giữa ba


mươi đến bốn mươi tuổi, khóe miệng có một nốt ruồi, tướng mạo rất giống chủ


nhiệm phân công quản lý kỷ luật trong trường học, ừm, thật ra thì vị trí chủ


nhiệm của Bộ chấp pháp, thật sự rất phù hợp với hình tượng của cô ta.


Mặt khác, tay của cô ta cực kỳ mềm mại, lúc cùng đối mặt với ánh mắt của cô ta


sẽ không nhịn được mà muốn thăm dò vẻ thành thục dưới thần bào của cô ta.


Ánh mắt của Karen trong nháy mắt tỉnh táo, a, vị chủ nhiệm này đi theo con


đường Tinh Thần.


Madeline cười, cô ta tựa như không nghĩ tới Karen lại có thể tỉnh lại nhanh như


vậy sau khi bị tinh thần của mình tác động, dù vậy vẫn lập tức nói:


“Đội trưởng Karen, ta hi vọng về sau khi chúng ta hợp tác, có thể tôn trọng


nhiều hơn một chút, ý của ta là giữa chúng ta với nhau.”


“Đương nhiên.”


“Ta có thể nói theo một cách dễ hiểu hơn, phần lớn các vụ án mà phía các vị đề


xuất lên, chúng ta trên nguyên tắc đều sẽ đồng ý, chúng ta sẽ cố gắng không


xung đột với nhau ngoài sáng, thống nhất trong âm thầm rồi lên trên phiên tòa,


như vậy thì có thể bảo toàn uy nghiêm của tòa án Trật Tự.”


“Cảm ơn, cảm tạ sự phối hợp của cô.”


Đây là đang đại biểu cho thái độ của Bộ chấp pháp đại khu, bọn hắn có thể cho


phía bên Đòn Roi Kỷ Luật sự tư do cao nhất, chỉ cần giữ lại một phiếu có quyền


phủ quyết.


Karen cảm thấy, trong này hẳn là cũng có sự ảnh hưởng khi Leon gia nhập vào


tiểu đội mình.


Nếu không thể đi tiếp trên con đường đấu tranh, vậy thì kế tiếp phải cố hết khả


năng mà cùng nhau tương thân tương ái.


Để báo đáp lại, người mà đối phương bắt và muốn thẩm phán, phía bên mình


cũng không thể can thiệp quá nhiều.


Tóm lại, Karen cũng không có lý do gì để không tiếp nhận ý tốt này.


Thật ra, loại tình huống này tuyệt đối không phải là thứ mà những người ở phía


trên muốn thấy, bọn hắn luôn luôn hi vọng hệ thống bộ môn phía dưới có thể


đấu đá mà không phá nát, sau đó kêu khóc cầu xin phía trên, nhưng trên thực tế,


ai cũng không phải là kẻ ngu, đã không thể vạch mặt, vậy thì mọi người lập tức


hòa vào nhau.


Sau khi Madeline rời khỏi, Alfred mở miệng nói: “Thiếu gia, ta muốn về nhà để


thăm một chuyến.”


“A, có chuyện gì rất quan trông sao?”


Karen vốn đang muốn để Alfred lái xe chở mình và Neo đến nhà Naton để xem


náo nhiệt.


“Cà phê của Pall sắp uống hết.”


“Được rồi, vậy anh cứ trở về đi.”


Wilker nghe được ý của Karen, đứng người lên, trên mặt lộ vẻ mỉm cười, tỏ ra


mình đang rảnh.


Nhưng Karen chỉ chỉ vào cậu ta, phân phó: “Cậu đi phụ trách phần thủ tục tiếp


theo, mặt khác thủ tục để Dalis ra làm chứng, mau chóng trình lên trên để chọn


ngày mở phiên tòa.”


“Đội trưởng, không phải Chủ giáo Dorford cũng sắp tự sát rồi sao…”


“Hắn chết hay là không chết, là chuyện của hắn, chúng ta phải làm đủ toàn bộ


quá trình, thẩm phán trưởng Gaspol bây giờ còn chưa trở về đại khu Dinger, bây


giờ cậu đến thảo luận với bà ta để xác định ngày, xác định xong thì dùng quạ


đen báo cho ta biết, vừa lúc để ta hối thúc Chủ giáo Dorford.”


“Được rồi, tôi đã hiểu, thưa đội trưởng.”


“Mặt khác, Leon, là người vừa mới gia nhập, ông nội của hắn là Đại chủ giáo


của đại khu chúng ta, cậu dẫn dắt hắn ta một chút, về sau ra tòa hắn có thể thay


thế vị trí của Alfred.


Thừa dịp ông nội của hắn còn tại nhiệm chưa về hưu, có thể lộ mặt mấy lần thì


lộ mặt từng ấy.”


“Tôi đã hiểu.”


Karen không giải thích với Alfred vì sao phải thay thế vị trí của anh ta, Alfred


cũng sẽ không so đo việc này, bởi vì trên thực tế, mặc kệ bản thân Karen có


trong tòa nhà tổng bộ hay không, trên cơ bản thì việc cần làm của người đội


trưởng đội hành động như Karen, đều là do Alfred đang làm.


Nói cho đúng thì ngoại trừ lúc ra tòa và xuất hiện trong các buổi họp mặt quan


trọng ra thì Alfred càng giống với một vị đội trưởng hơn.


Đi đến ghế dự thính, Karen chỉ vào Richard trước, sau đó chỉ chỉ vào Leon ngồi


phía sau, Richard phản hồi “đã hiểu” với Karen.


Lập tức, Neo đứng người lên, cùng Karen đi đến bãi đỗ xe, vừa ngồi vào trong


xe khởi động máy, hắn cũng có chút oán giận nói:


“Phiên tòa này cũng chẳng có gì để đáng đến dự thính, cậu nhất định phải lôi ta


đến đây ngồi, lãng phí thời gian dài như vậy.”


“Trực giác nói cho ta, ngài đang muốn làm chuyện gì đó.”


“Karen à, bây giờ ta thật sự rất muốn dạy dỗ cậu một chút đấy, cậu thế mà làm


việc bằng trực giác sao?”


“Nếu ngài không muốn làm gì thì ngài sẽ không nhét phiếu điểm vào trong


phong bì để đi đưa tiền phúng điếu.”


“Thật ra thì ta muốn thả Dalis ra, sau đó dẫn hắn về thăm nhà một chút, ta vẫn


luôn rất tò mò với việc kết thúc nguyền rủa này.”


“Ngài đang chơi với lửa.”