MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1739: Đã không kịp đợi (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1739: Đã không kịp đợi (3)

1,431 từ · ~8 phút đọc

“Thú vị biết bao, không phải sao. Trison bị phán án, Vicole chết rồi, chờ sau khi


Dorford vừa chết, nhà Naton sẽ triệt để suy tàn, Dalis xem như người làm


chứng thì thế nào, coi như công lớn hơn tội thì thần giáo cũng không có khả


năng cho hắn cơ hội để tái xuất, dù sao thì hình tượng cũng không tốt, kiểm tra


chính trị cũng không quá khả quan.


Ta nghĩ, vào thời khắc mà nhà Naton hoàn toàn sụp đổi, hẳn cũng là thời khắc


mà lời nguyền rủa cuối cùng ứng nghiệm, người trong nhà không nhất định là


phải chết sạch.


Tình huống của gia tộc Filsher, ta cảm thấy có thể là một sự biểu hiện cực đoan?


Huống hồ, ngay từ đầu Dalis cũng đã nói, cha của hắn không có khả năng chết,


kết quả tốt nhất chỉ là bãi bỏ chức vụ rồi giam giữ, cho nên hắn cũng không


nghĩ đến việc chơi chết toàn bộ người trong nhà, nhưng ít ra cũng nuốt sạch vận


thế của cả gia tộc.


Có thể là bởi vì gia tộc Filsher chịu lời nguyền rủa trực tiếp từ ông nội của cậu,


còn nhà Naton là nguyền rủa phiên bản yếu hơn của phu nhân Filsher truyền ra?


Cũng giống như đổ nước thêm vào trong cà phê vậy, mỗt lần đổ thêm một ít,


chắc chắn sẽ càng lúc càng nhạt đi.”


Karen ngồi ở vị trí kế bên tài xế một vừa thắt dây an toàn cho mình vừa nhìn


xem Neo nói:


“Nếu ngài tò mò như vậy thì có thể trực tiếp đến nhà để viếng thăm phu nhân


Filsher, dù sao thì ngài cũng là lãnh đạo của Philomena, đi hỏi thăm gia đình


của công nhân viên chức cũng là chuyện rất bình thường.”


“Ha ha, ta sợ là ta bước vào được, nhưng không ra được, cái bà già kia chắc


chắn là một người điên.”


“Cũng có người điên để cho ngài biết sợ à?”


“Không giống nhau, ta cũng không kết thân được với những người điên.”


Karen nghe vậy, nhẹ gật đầu, cảm thấy Neo nói rất có lý.


Neo nói: “Ta nghĩ đến một chuyện, chính là chuyện mà chúng ta thảo luận vào


đêm chúng ta ở trong phòng ăn của nhà hàng.”


“Thế nào?”


“Ta cho rằng ông nội của cậu là một người rất hòa thuận.”


“Ngài có thể nói thẳng vào vấn đề chính.”


Karen có chút dở khóc dở cười, một số thời khắc Neo sẽ cố gắng làm ra một


chút hành động mang tính tôn trọng, ví như vào phần lớn thời điểm thì hắn đều


sẽ tôn xưng mà xưng Kevin là “Vị chó kia”.


“Ông nội của cậu đối xử với cậu vô cùng tốt phải không, có thể có khả năng


rằng lời nguyền rủa này sẽ nuôi dưỡng ra một con tằm béo mập nhất, vậy con


tằm kia có phải sẽ vừa lúc dành tặng cho cháu của ông ấy?”


“Đây là cái đạo lí gì.”


“Không có đạo lý gì cả, nếu như là ta mà nói, hai quả trái cây mà ta gieo trồng ở


nơi đó, vốn là để ở nơi đó không quan trọng, bây giờ trong nhà của ta có người


khát nước muốn ăn, vậy cậu nói xem hai quả trái cây đó sẽ để làm gì?”


Karen lắc đầu, nói: “Sẽ không.”


“Tại sao lại khẳng định như vậy rồi?”


“Bởi vì mặc dù ông nội trợ giúp ta rất nhiều, nhưng ông ấy chưa bao giờ trực


tiếp nhúng tay và can thiệp vào, ông ấy càng hi vọng ta có thể tự đi trên con


đường của riêng mình, đây cũng là yêu cầu mà ta đặt ra cho bản thân.”


“A, thì ra là như vậy.”


Đột nhiên, Neo bỗng nhiên đạp phanh xe xuống.


Cơ thể Karen theo đó mà cũng lắc lư hai lần, thắt dây an toàn đã có tác dụng.


“Chuyện gì vậy?”


Neo hỏi: “Karen, chừng nào thì cậu thăng cấp Phán quyết quan?”


“Vào thời điểm mà Chủ giáo Dorford chết.”


“Cho nên, cậu và Dalis, cuối cùng ai mới là con tằm béo mập kia?”


…


Bên trong trại tạm giam.


Dalis ngồi dưới đất, anh của hắn là Trison bị đưa ra ngoài để mở phiên tòa xét


xử, bây giờ tính toán thời gian thì phiên tòa thẩm vấn cũng đã kết thúc, nhưng


anh trai của hắn còn chưa trở về.


Hắn xoa xoa đôi bàn tay, bởi vì hắn là người làm chứng, cho nên trên người


cũng không bị tròng gông xiềng lên, cho nên ở chỗ này mặc dù có trận pháp áp


chế, hắn cũng không có cách nào phá vỡ cửa phòng giam để ra ngoài, nhưng


còn có thể điều khiển một chút thuật pháp.


Cũng như hiện tại, đầu ngón tay của hắn xuất hiện một đóa bồ công anh.


Phần lớn lông tơ trên đóa bồ công anh đã tan mất, chỉ còn lại một nhúm nhỏ ở


giữa.


Nhìn xem nó, Dalis cười:


“Cha, ngài mau đi nhanh một chút.”


Dalis ngửa người ra sau, hai tay chống trên mặt đất, nhìn xem trần nhà lạnh lẽo:


“Sau khi ngài chết đi, ta sẽ kế thừa vinh quang của nhà Naton.”


…


Philomena, Richard và Leon cùng đi đến sân thượng một tòa nhà ở phía trước


của cao ốc tổng bộ, phu nhân Filsher đang đứng ở nơi đó.


Bà ta truyền tin đến, để Philomena đến nơi đây gặp.


Mặc dù bà ta có thể lấy thân phận người nhà để trực tiếp tiến vào tòa nhà của


tổng bộ, nhưng bà ta hiển nhiên không có khả năng làm như vậy, bởi vì mặc dù


trong quá khứ tòa nhà tổng bộ rất điều hiu và quạnh quẽ, nhưng trận pháp


phòng ngự bên trong chắc chắn vẫn còn đang hoạt động bình thường.


Philomena đi đến trước mặt bà nội mình, nghi ngờ nói: “Bà nội, tại sao bà còn


chưa về?”


“Lúc đầu muốn trở về, dù gì thì cũng chỉ để lại cho cha cháu đồ ăn cho chó và


nước đủ một ngày, nhưng ai biết, xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, cũng chỉ có


thể tiếp tục trì hoãn.”


“Vì cái gì bà lại chú ý đển di thư của Chủ giáo Dorford?”


“A, cháu gái của ta thế mà đoán ra được.”


“Bởi vì bây giờ chỉ còn một chuyện lớn đó mà thôi.”


“Chẳng qua là ta cảm thấy, mọi chuyện đến càng nhanh hơn so với trong tưởng


tượng của ta, ta vốn cho rằng quá trình kết thúc này có thể hơi bình tĩnh một


chút, nhưng mà ai biết, đến lúc này lại giống như đang giẫm lên chân ga vậy.”


Philomena nhíu mày.


Phu nhân Filsher chỉ chỉ Richard và Leon đứng ở nơi xa:


“Ta rất tò mò, cháu gái của ta bây giờ đang bắt đầu kết giao bạn bè sao?”


Mấy ngày nay Richard bị Karen yêu cầu luôn phải đi theo Philomena, Leon thì


cần cậu ta dẫn dắt để hòa hợp với không khí của tiểu đội, cho nên dưới tình


huống đó, biến thành ba người cùng nhau đến gặp bà của Philomena.


“Cần phải báo cáo cho bà nội biết sao?”


“Đương nhiên, ta rất kén chọn trong việc lựa chọn bạn bè đấy, cũng không


muốn dính dáng tới những người bạn vừa không thú vị lại không có thường


thức kia.”


“Bà nội, ngài đã chuẩn bị xong chưa?” Philomena nhìn thẳng vào mặt của bà


nội mình.


“A, xem ra cháu gái của ta đã chuẩn bị xong trước ta một bước rồi sao, ha ha,


thật là một đứa bé hiếu thuận, cũng không uổng công bà nội yêu thương cháu.”


Phu nhân Filsher duỗi nhẹ tay khẽ vuốt vuốt đầu của Philomena, sau đó cơ thể


nghiêng về phía trước, ôm Philomena vào trong ngực mình, dịu dàng nói:


“Ta biết, từ nhỏ đến lớn cháu vẫn luôn trải qua rất đau khổ, nhưng bà nội đáp


ứng cháu, rất nhanh, cháu sẽ được giải thoát. Còn bà nội sẽ dùng con mắt của


cháu, để truy tìm dấu chân của ông ấy một lần nữa.”


“Thế nhưng ông ta là người đã nguyền rủa nhà chúng ta.”


“Nói bậy, đây là lời chúc phúc mà ông ấy ban cho ta.”