MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1785: Trung thành (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 1785: Trung thành (1)

1,369 từ · ~7 phút đọc

Philomena đặt Karen ở chỗ ngồi bên cạnh tài xế, lúc chuẩn bị đóng cửa xe lại,


Karen nhắc nhở:


“Dây an toàn.”


Philomena cúi người một lần nữa, giúp Karen thắt lại dây an toàn.


“Đội trưởng, ta phát hiện ngài luôn luôn cực kỳ để ý đến những chi tiết này.”


Cũng không phải là chỉ bởi vì bị thương, ở trong lúc hoàn toàn khỏe mạnh,


Philomena cũng để ý mỗi lần Karen ngồi xe tất nhiên đều sẽ thắt dây an toàn,


trên thực tế thì cho dù có gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng đến dường nào


thì cũng chẳng chết được.


“Cái này gọi là tôn trọng chi tiết, kiểu gì cũng sẽ cho ngươi lại một phần


thưởng.”


“Được rồi.”


Philomena ngồi vào vị trí lái, nổ máy xe, sau đó một chân đạp xuống chân ga.


Xe không chạy về phía trước, mà lùi về sau, rất mau đã lùi ra khỏi con đường,


trượt vào trong một con mương.


“Ầm!”


Sau một hồi run lắc dữ dội, đầu xe nhổng lên thật cao.


“Khục khục…”


Karen ho khan một hồi, đưa tay sờ lấy dây an toàn trên người mình, nói:


“Cô nhìn xem không phải phần thưởng đã đến rồi sao.”


Philomena nhìn xem vô lăng trong tay, ánh mắt có chút run sợ, hỏi:


“Làm sao bây giờ?”


“Gọi điện thoại kêu xe kéo tới, hoặc là, cô xuống dưới đẩy bánh sau xe lên.”


“Được.”


Philomena xuống xe, nhảy vào trong mương, rất nhanh, phía sau xe xuất hiện


lực đẩy, chiếc xe con quay trở về mặt đường một lần nữa, cô ta thật sự đẩy cái


xe lên lại.


Ngay sau đó, Philomena lại ngồi về vị trí lái, một lần nữa khởi động ô tô, sau


mấy lần nổ máy xe, xe lại khởi động.


Karen cảm thấy lúc trước mình mua chiếc xe Pens màu đen second-hand này


thật sự là vô cùng giá trị, trên phương diện chất lượng thì không thể chê.


“Cô còn chưa học lái xe à?”


“Richard nói muốn dạy ta, nhưng còn chưa kịp, sau khi trở về ta sẽ bảo hắn đến


dạy ta.”


“Ừm, chạy chậm một chút, đây, ta dạy cho cô các vào số, cô cứ như vậy mà


chạy, chậm một chút, không sao cả.”


“Được.”


Xe con rốt cục bắt đầu tiến lên, từ từ chạy vào đại lộ, trên đường xe cũng hơi


nhiều một chút, bởi vì chạy quá chậm, làm xe phía sau khó chịu, càng không


ngừng có xe chạy ở phía sau nhấn còi xe phàn nàn.


Philomena cau mày nói: “Thật phiền phức.”


“Đừng để ý tới bọn họ, tự mình lái cho tốt.”


Cũng may, mặc dù chạy xe có chút lề mà lề mề, nhưng chưa từng xuất hiện tình


huống đứng máy ngừng xe mà khiến người lái xe đằng sau nhảy xuống mà


mắng chửi.


Dù sao thì cô gái đang lái xe vừa mới đâm một nhát xuyên qua đầu của bà nội


mình, cảm xúc còn chưa bình tĩnh lại, cũng có chút không chịu được sự kích


thích.


Cuối cùng cũng lái xe đến bãi đỗ xe của tòa nhà cao ốc, Philomena thở một hơi


dài nhẹ nhõm, thu hồi tay cầm vô lăng, làm mấy cái động tác nắm lại thả ra


khớp ngón tay.


“Lúc giết bà nội thì lòng bàn tay của ta cũng không chảy bao nhiêu mồ hôi.”


“Không có việc gì, bà nội của cô chỉ có thể giết một lần, xe thì cô có thể tập lái


rất nhiều lần.”


“Xuống xe không đội trưởng?”


“Đừng xuống xe, chờ chủ nhiệm, hắn hẳn là nhìn thấy xe của ta, cô giúp ta


châm một điếu thuốc lá.”


“Được.”


Sau khi châm xong một điếu thuốc lá, Philomena mở miệng hỏi: “Bây giờ ta


cảm giác giống như là tỉnh mộng, lại giống như đang nằm mơ.”


“Vậy ta cho cô một đề nghị.”


“Ừm?”


“Lúc trước như thế nào, về sau sẽ ra sao, không cần thiết bởi vì bà cô sống hay


chết mà cố gắng muốn thay đổi, cũng giống như việc làm tương vậy, trên đời


này có nhiều thứ là cần giao cho thời gian để thay đổi.”


“Ta đã biết, đội trưởng.”


Lúc này, Neo đi ra từ trong tòa nhà, hắn liếc mắt thì đã thấy được chiếc xe Pens


màu đen second-hand đang đỗ, cánh tay khoác lên cửa sổ chỗ ghế lái phụ, đưa


tay thăm dò mặt mũi của Karen.


Karen hỏi: “Làm cái gì thế?”


“Thử xem cậu còn có thở hay là không.”


“Ta không sao.”


“Cậu cũng điên rồi, biến mình thành cái dạng này, sớm biết thì cậu gửi quạ đen


báo cho ta, ta gọi xe tang đến đón cậu, còn có thể bỏ bớt một vài bước.”


Nói xong, Neo nhìn về phía Philomena ngồi ở vị trí lái, tò mò hỏi:


“Bây giờ ta nên gọi tên của ngươi hay gọi ngươi là phu nhân Filsher?”


Karen đề nghị: “Kêu là bà nội.”


“A.” Neo ngáp một cái, “Xem ra hiệu quả không tệ, lại mang người về được.”


“Mang về một thiên tài.”


“Nghĩa là rất hoàn mỹ rồi?”


“Nếu như ta không bị thương mà nói, thì càng hoàn mỹ.”


“Cứ phê chuẩn cho cậu nghỉ phép đi, cậu nghỉ ngơi thật tốt, sau khi nhà Naton


bị vặn ngã, tiếp theo dọn dẹp vài con tôm tép, cũng không cần cậu phải quan


tâm.


Phía trên cũng sẽ hi vọng chúng ta có thể yên ổn một chút, tiêu hóa địa bàn,


đồng thời cho các đơn vị cùng ngành trong đại khu khác có một mô hình để bọn


họ nhìn vào.”


“Ừm, chờ đến khi ta dưỡng thương xong, cuối kỳ nghỉ, chúng ta sẽ đến nơi


chôn xương của Compasini.”


Nghe được câu này, Neo lại cố ý nhìn về phía Philomena một chút, ý thức được


cô gái này sau đó sẽ là người một nhà.


“Việc xử lý tài vụ của nhà Naton đã tiến vào giai đoạn cuối, chờ đến khi làm


xong, ta và người hầu nam của cậu sẽ đối chiếu sổ sách.”


“Ừm, ngài tìm anh ta là được, bây giờ ta cũng không muốn tính sổ sách đâu.”


“Chừng nào thì cậu tính, à mà…” Neo trừng mắt nhìn, cười hỏi, “Có muốn tính


luôn cả nhà Filsher chung một lượt không?”


“Chủ nhiệm, ngài đã nghe nói qua về cái từ “Ăn tuyệt hậu” này không?”


“Có thể biết nó có ý nghĩa cơ bản là gì, nhưng cậu không thể nói xấu ta, ta chỉ là


lo lắng một cô bé như người ta một mình phải trông chừng cho phần tài sản lớn


như vậy thì sẽ dễ dàng xảy ra chuyện bất trắc.”


“Chủ nhiệm ngài rốt cuộc phải không cần mặt mũi đến mức độ nào thì mới có


thể hình dung cô ta là một cô bé thế?”


Philomena chủ động mở miệng nói: “Ta không biết trong nhà của ta còn có cái


tài sản gì, nếu như có thể mà nói, chủ nhiệm có thể giúp ta thanh toán một


chút.”


“Nghe thấy chưa, cậu có nghe thấy chưa!” Neo vỗ vỗ cửa xe, “Đây mới gọi là


giác ngộ, đây mới gọi là sự tín nhiệm!”


“Đó là tài sản của cô ta.” Karen có chút bất đắc dĩ, “Sau đó lại cho vay lấy tiền


lời hoặc đầu tư đều có thể, nhưng về khâu thanh toán…”


“Hứ, phiếu điểm có tính minh bạch thì ta tại sao phải đi tham, cậu có biết việc


làm giả sổ sách mệt mỏi dường nào không? Yên tâm, đến lúc đó ta sẽ mang


theo người hầu nam của cậu đi cùng.”


“Ừm, vậy là tốt rồi.”


“Được rồi, ta đã biết, cậu cố gắng hưởng thụ kỳ nghỉ của mình đi, ta gọi Muri


xuống đưa cậu đi bệnh viện giáo hội, còn người thì ta dẫn về theo.”


Neo ngoắc ngón tay với Philomena.


Karen nhẹ gật đầu: “Đi thôi.”