MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1786: Trung thành (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1786: Trung thành (2)

1,262 từ · ~7 phút đọc

Philomena xuống xe, đi theo Neo cùng vào trong tòa nhà tổng bộ.


Mặc dù tất cả đều “Im ắng”, nhưng trên thực tế, việc của gia tộc Filsher tất


nhiên sẽ khiến cao tầng của đại khu chú ý, Philomena và bà nội của cô là phu


nhân Filsher, chỉ có thể một người trở về, bởi vậy trên thân phận cần phải định


nghĩa lại một lần, lại muốn đi qua một cái quá trình.


Những người khác thì Karen không yên lòng, Neo mang Philomena đi, Karen


có thể bảo đảm không có vấn đề.


Chủ nhiệm trong rất nhiều chuyện sẽ không đáng tin cậy, nhưng nếu thật sự nhờ


hắn chuyện gì, chỉ cần hắn đáp ứng, đều sẽ làm được.


Rất nhanh, Muri chạy chậm đến, sau khi ngồi vào vị trí lái cẩn thận quan sát


một chút: “Đội trưởng, để ta đưa ngài đến bệnh viện giáo hội đi.”


“Không, về nhà.”


“Vậy bây giờ để ta gọi Blanche tới giúp ngài trị liệu xử lý sơ một chút?”


“Ta muốn ngủ, chờ về nhà nằm trên giường để ngủ, sau đó cậu điện thoại để


Blanche tới đó vất vả một chút, bây giờ ta… Cực kỳ buồn ngủ.”


“Vâng, đã rõ.”


Muri nổ máy xe, chở Karen về đến Nhà Tang Lễ, lúc dừng xe ở cổng, Karen


nhắc nhở: “Dùng cáng xe cứu thương đưa ta vào.”


“Đúng.”


Rất nhanh, Muri và Alfred cùng nhau lấy cáng xe khiên xác chết ra, Karen nằm


ở phía trên bị khiên vào trong phòng ngủ chính.


“A, trời ạ, Karen, cậu ra ngoài để đánh trận đấy à!”


“Gâu gâu gâu!”


“Thiếu gia, ngài…” Healy cũng đi tới.


“Yên tĩnh một chút, ta muốn ngủ.”


Sau khi nói xong những lời này, Karen nhắm mắt lại, không chỉ là bởi vì linh


hồn bị thương nên cảm thấy mệt mỏi, mà là không khí trong nhà có thể khiến


người ta an tâm, rất dễ dàng chìm vào giấc ngủ.


…


“Tí tách… Tí tách… Tí tách…”


“Ai…”


Ở trong giấc mộng, Karen thở dài.


Anh biết, lại là cái thanh Lưỡi Hái Chiến Tranh kia tiến vào trong giấc mộng


của mình, nhưng anh cũng lười mà phản ứng với nó.


“Tí tách… Tí tách… Tí tách…”


Karen tiếp tục giấc ngủ của mình ở trong mộng, ngủ ngủ, ngủ luôn ở trong


mộng.


Từ đầu đến cuối, thanh Lưỡi Hái Chiến Tranh kia treo ngay ở trước mặt của


anh, đưa tới, đưa lui…


…


Tỉnh lại, mở mắt ra.


Mặt mèo của Pall bu lại, cặp mắt meo như hai viên hổ phách cẩn thận mà nhìn


mình chằm chằm.


Cô hẳn là cảm giác được hô hấp của mình thay đổi, cảm giác trước được mình


sẽ tỉnh giấc.


“Ta ngủ bao lâu…”


“Không phải quá lâu, nửa ngày, Blanche đã tới để trị liệu vết thương ngoài da


cho cậu, vết thương bên ngoài cũng không có nhiều vấn đề lắm, tu dưỡng là


được, nhưng linh hồn của cậu… Sao mà nhìn nó giống như bị chó gặm thế!”


“Gâu!”


“Ngậm miệng, đừng có nói chen vào!”


“Alfred không có nói cho cô biết sao?”


“Ta biết cậu đến nhà Filsher, nhưng ta không nghĩ tới cậu sẽ biến thành tình


trạng như bây giờ, thật, nếu như cậu không phải Karen, nếu như không phải ta


biết tính đặc thù của linh hồn cậu, ta thực sự đã cảm thấy cậu tàn phế rồi đấy,


lúc trước khi Dora và Doreen bị ô uế thì còn khỏe mạnh hơn cậu nhiều.


Ai ai ai, cậu muốn đứng lên làm cái gì đấy?”


“Thiếu gia?”


Cửa chính phòng ngủ bị mở ra, Alfred đi đến, trông thấy thiếu gia nhà mình


đang khó khăn mà chuẩn bị đứng dậy.


“Ta muốn xem thử ta còn có thể đứng lên được hay không.” Karen vừa nói vừa


tiếp tục dùng sức, vết thương ở chân và phần bụng vẫn còn tốt, chủ yếu là vết


thương nơi bả vai để cho hai cánh tay của anh bây giờ rất khỏi để mượn lực.


Alfred đi ra khỏi phòng ngủ chính, lấy ra hai cái nạng chống mới.


Sau đó lại tự mình nâng Karen lên, đặt nạng dưới nách của Karen.


“Miễn cưỡng có thể đi lại một chút.” Karen tự động viên mà nói.


“Ngài thật lợi hại đấy, meo, thế mà học được cách đi bộ rồi, thưa ngài Phán


quyết quan của ta.”


“Sao bây giờ cô nói chuyện giống như ngậm thuốc nổ trong mồm thế?”


“Trong mồm ta ngậm thuốc nổ? Karen, chính cậu cũng không tính thử xem cậu


đã bao nhiêu ngày không về nhà rồi hả, cậu còn hi vọng ta có thể dùng thái độ


tốt gì để tiếp đãi cậu chứ? Ta cũng không phải là vợ của cậu!”


“Gâu Gâu!”


“Ngậm miệng đi, meo!”


“Lúc trước tương đối bận rộn mà thôi.” Karen giải thích cực kỳ qua loa.


“Cậu bận bịu? Dis cho nổ Thần Điện xong còn biết về nhà đi ngủ đấy, cậu còn


bận rộn hơn cả Dis à!”


“Cô nói như vậy cũng không hợp lý rồi, nếu ta có bản lĩnh để cho nổ Thần Điện


như ông nội thì ta cũng có thể mỗi ngày về nhà nghỉ ngơi, cũng chẳng cần phải


đi làm.”


“Hừ hừ meo.”


“Thiếu gia, chủ nhiệm cho tôi biết một ít chuyện, tôi sẽ thương lượng tốt.”


“Ừm, tốt.”


Karen nhẹ gật đầu, không ai có thể từ chối sự hấp dẫn của một cuộc sống có sự


giúp đỡ của Alfred.


“Còn có một việc nữa thiếu gia, ta cần nhận được sự xác nhận của ngài.”


“Có thể dẫn Philomena đến khán thính phòng ở trang viên Ellen.”


Karen tiên tri được trước Alfred muốn hỏi điều gì.


“Vâng, thiếu gia.”


“Muri và Ventura cũng đang ở tổng bộ?”


“Bây giờ bọn họ hẳn là đang ở chung cư Ellen.”


“Để bọn họ đưa ta về trang viên Ellen đi, anh ở lại để cùng Neo xử lý những


chuyện kia, nhớ kỹ, nếu như hắn có dấu hiện gì như sắp nổi điên, nhớ báo cho


ta trước.”


“Vâng, thiếu gia.”


“Chúng ta trở về nhà sao, meo?” Vừa nghe đến việc về nhà, tâm trạng Pall lập


tức tốt lên.


Karen cúi đầu nhìn thoáng qua ghé vào bên chân Kevin, nói: “Kevin cũng cùng


đi theo đi, rất xin lỗi đã để ngươi đợi lâu như vậy, chờ đến khi vết thương linh


hồn khôi phục một chút thì sẽ giúp ngươi giải trừ tầng phong ấn tiếp theo.”


“Gâu Gâu!”


Kevin hưng phấn mà lắc lắc cái đuôi.


“Gọi bọn họ đến, bây giờ chúng ta lên đường đi.”


Alfred nhỏ giọng đề nghị: “Thế nhưng tình trạng cơ thể hiện tại của thiếu gia


ngài, thuộc hạ cảm thấy không thích hợp để di chuyển xóc nảy, có thể dưỡng


thương thêm một hai ngày sau thì lại đi, thuộc hạ cảm thấy như vậy sẽ thích hợp


hơn.”


Karen lắc đầu, nói: “Ta sợ lại có chuyện gì xảy ra, thừa dịp bây giờ vết thương


nghiêm trọng nhất tốt nhất nên lên đường, không cần trì hoãn thêm.”


“Đúng vậy, đúng vậy meo!”


“Để Muri lái xe tang đi, anh vào nhà kho chọn một cái quan tài thoải mái nhất,


ta nằm trong quan tài cũng không sợ xóc nảy.”


“Được rồi, thiếu gia.”