MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1963: Ai là sâu kiến (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 1963: Ai là sâu kiến (2)

1,527 từ · ~8 phút đọc

“Vậy thì chủ nhiệm…”


“Chủ nhiệm nào? A, lúc đầu Karen sẽ bị dùng làm khăn lau, mặc dù đến bây giờ


ta cũng nghĩ thông suốt được, bọn hắn vì sao lại lựa chọn Karen để làm vật hy


sinh trong lần hành động này, giống như là khi sửa sang lỗ gà ở trên đường,


không dùng gạch đá mà là cố ý dùng đá quý vậy.


Đúng là cũng có thể đạt được hiệu quả tương tự, nhưng chi phí và cái giá phải


trả…Quá không xứng đáng.


Bây giờ mà nói, Karen cũng không cần lo lắng cho bản thân mình, cái tên chủ


nhiệm thứ hai kia đã hấp dẫn toàn bộ gió bão lên trên người của mình, dùng một


phương thức vô cùng lưu manh, nhưng cũng cực kỳ có hiệu quả.


Lúc trước Karen cũng trong tiểu đội của Neo, nhớ lúc họp ở Đảo Ám Nguyệt,


cái tiểu đội kia là phụ trách bảo vệ cho ta.”


“Đúng vậy, ông nội.”


“Vậy không khí trong cái tiểu đội này cũng thật không tệ, đội trưởng cũ có thể


dám buông bỏ tất cả, đứng lên ra mặt cho đội viên của mình, ta tin tưởng, Neo


hẳn là cho rằng Karen đáng giá để hắn làm như thế, ta càng tin tưởng, về sau


Karen, cũng sẽ vì cháu mà làm như vậy.”


“Vì cháu…”


“Hắn sẽ.” Waffron lột vỏ quả nho, đưa vào bên trong miệng mình.


“Ông nội, đừng ăn nho, cháu vừa nếm thử, cực kỳ chua.”


Waffron cười lắc đầu, nói: “Lớn tuổi, hương vị bình thường ở trong miệng vốn


cũng không nếm ra được.”


“Ông nội, bây giờ để cháu đưa về nghỉ ngơi nhé?”


“Không vội, còn phải đợi người.”


“Ông đợi ai?”


Waffron nhìn đồng hồ treo tường trong phòng một chút: “Xem ra, thỉnh tội cực


kỳ nghiêm trọng rồi, ha ha.”


Leon nghe vậy, chỉ có thể yên lặng ngồi ở bên cạnh cùng chờ.


“Cháu không có việc cần làm sao?” Waffron tò mò hỏi, “Bây giờ không phải là


thời điểm rất bận rộn sao, dù gì thì cũng lập tức bắt giữ nhiều Chủ giáo như vậy,


chỉ việc nghe bọn hắn càu nhàu cũng là một chuyện làm người ta vô cùng đau


đầu rồi.”


“Nhiệm vụ của cháu, là hầu ở bên người ông, lấy lòng ông.”


Lúc này Waffron lộ ra vẻ mặt dở khóc dở cười.


“Lấy lòng ta, về sau thì sao?”


“Không có mục tiêu cụ thể, là để lấy lòng ngài, nếu như ngài tính về nhà mà


nói, cháu cùng ngài về nhà nghỉ ngơi, mặc dù bên trong bộ bề bộn nhiều việc,


nhưng cháu chắc hẳn cũng có thể xin nghỉ.”


“Chắc không phải là Karen và Neo ra lệnh này cho cháu đâu nhỉ?”


“Không phải.”


“Ừm, vậy cái tiểu đội kia của cháu, tố chất thật sự cực kỳ cao, không, rất không


tệ, thế mà còn có người có thể thấy rõ ràng thế cục, hiện tại ta tin tưởng rằng


phần lớn mọi người, đều đang mơ mơ hồ hồ đây.


Cho nên, Leon, ông nội sắp xếp cho cháu vào cái tiểu đội này thật là một cái


quyết định rất sáng suốt, trong cái tiểu đội này, cháu cứ thật tâm làm việc, đừng


có tâm tư gì khác.”


“Cháu biết, ông nội.”


“Không, cháu phải nhớ kỹ lời mà ông nội nói với cháu, cháu biết trong một


đoàn thể nhỏ, lúc không chỉ có duy nhất một người thông minh, hậu quả của nó


là cái gì không?”


“Hậu quả?”


“Hậu quả đó là người ngu ngốc vô dụng nhất trong cái đoàn thể này, chỉ cần


thành thành thật thật làm người cho tốt ở trong tiểu đội, cũng có thể được kéo


lên không tệ.”


Leon: “…”


Lúc này, cửa phòng bị gõ vang.


Leon đứng người lên đi mở cửa, trông thấy người đứng ở trước cửa là Trưởng


khu Harry, cậu ta lập tức hành lễ với Trưởng khu.


Harry cười cười với Leon, sau đó cầm theo một túi lá trà và một bình nước sôi


đi đến, nói: “Người phía dưới nói cho ta biết ngài ở chỗ này ăn cơm cùng cháu


trai, ta chắc chắn phải đến chiêu đãi một chút, ăn cơm nước trong phòng cũng


như nhau, đây là lá trà mà ta cất giữ, hương vị rất đậm, chắc là ngài thích.”


Leon đi tới chuẩn bị pha trà giúp, nhưng lại trông thấy Trưởng khu Harry tự


mình làm.


Waffron dựa lưng vào sau ghế, hai tay đặt ở trên bụng, dùng một loại tư thế cực


kỳ lười biếng nhìn Harry đang pha trà, nói:


“Có thể để cho Trưởng khu tự mình pha trà cho ta…”


“Nhìn ngài nói kia, đây là việc nên làm, ta cũng không thể để ngài…”


“Xem ra là bị mắng rất thảm rồi.”


Harry: “…”


Tầm mắt Waffron có chút buông xuống, tiếp tục nói: “Bị mắng vượt khỏi dự


tính của ngươi, để ngươi triệt để hoảng hồn, để cho ngươi không lo giữ thận


trọng cho thân phận của mình được.”


Waffron lại ho khan hai tiếng, nhưng ý cười trên khóe miệng lại hầu như không


che giấu một chút nào:


“Lại hoặc là, là thân phận địa vị của ngươi, xuất hiện vấn đề quan trọng rồi?”


Harry sửng sốt một chút, nhưng đến cùng không có để cho nước sôi tràn ra khỏi


tách trà, sau khi ngâm trà xong, hắn ngồi xuống, thở dài, nói: “Ngài cũng nhìn


thấy, sự việc không phải do xảy ra chuyện ngoài ý muốn, náo động hơi lớn sao,


vấn đề này làm không được tốt, không ổn thỏa, bị chửi một trận cũng nên.”


Waffron lắc đầu, nói: “Bọn hắn, cũng cực kỳ sợ hãi nhỉ?”


Vẻ mặt của Harry hơi chậm lại, lập tức bưng tách trà đang rất nóng lên, giả bộ


như uống nước, hỏi: “Ngài nói ai vậy?”


“Bọn hắn đấy.”


Waffron giơ tay lên, hướng lên trên, chỉ chỉ.


“Ta không hiểu ý của ngài lắm.”


“A, được thôi, vậy có lẽ tiếp theo ta cũng sẽ không hiểu ý của ngươi rồi, Leon,


đến, đưa ông nội về nhà đi.”


“Được rồi, ông nội.”


Waffron làm Đại chủ giáo nhiều năm như vậy, ngay cả Dorford trước đây tính


tình nóng nảy cũng không dám không tôn kính ông ta, cũng không phải dựa vào


gia thế của ông ta, dù sao thì cũng do gia thế của ông ta không đủ, cộng thêm


không thể liên hệ lên một vòng quan hệ ở trên cao, mới dừng bước lại ở cái vị


trí Đại chủ giáo này, chỉ có thể nói rằng không có thời thế và cơ hội.


Nhưng ông ta vẫn là một người thật sự cơ trí, một ít chuyện, ông ta thật sự có


thể nhìn thấu toàn bộ.


Loại cảm giác bị nắm bắt này, để Trưởng khu Harry cực kỳ không thoải mái,


nhưng thấy Waffron muốn đi, hắn vẫn lập tức nghiêng người về phía trước, nói:


“Ngài phải giúp chúng ta.”


“Ta không nghe hiểu ý của ngươi.”


“Đây là việc mà chúng ta đã ước định xong.”


“Ta chỉ ước định cùng các ngươi xử lý một chút sâu mọt, bây giờ không phải là


đang xử lý sao, ta cũng không đáp ứng các ngươi những chuyện khác.”


Trưởng khu Harry cắn môi một cái, nói: “Hiện tại vấn đề rất nghiêm trọng, ta


cần dùng tốc độ nhanh nhất mà xử lý cho tốt, nếu không nội bộ Thần Giáo có


thể sẽ bởi vì cái dây dẫn lửa này, nổ ra nội chiến.”


“Ai, ta cũng là người sắp vào Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất rồi, làm sao còn có thể quản


được những thứ này.”


“Ngài có thể quản, ngài có năng lực như thế!” Harry nhìn xem Waffron, nói,


“Ngài ở lại nơi này, chẳng phải là vì không muốn thấy Thần Giáo bởi vì chuyện


ngoài ý muốn hôm nay, lâm vào trong cục diện đấu đá nội bộ rối loạn sao?”


“A…” Waffron đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ trán của mình, “Ngươi thật đúng là


nhắc nhở ta, ta vì cái gì ở lại ăn bữa tối, thật ra là muốn đợi ngươi tới tìm ta, quá


phiền phức.”


Harry nghe vậy, thở một hơi dài nhẹ nhõm.


“Ngươi nhìn xem, ngươi tới đây hơi trễ, bây giờ trí nhớ của ta cũng không tốt,


kém chút nữa đã quên mất mục đích của ta khi ở lại nơi này chờ các ngươi.”


“Xin ngài yên tâm, chỉ cần ngài có thể đáp ứng đứng ra công bố với trong giáo


rằng chuyện này là do ngài…”


Waffron giơ tay lên,


Ngắt lời Harry đang nói,


Nói:


“Ta cố ý ở tại nơi này chờ các ngươi tới gặp ta,


Chính là vì khi các ngươi cầu xin ta,


Ta sẽ dễ nói ra một từ với cá ngươi:


Cút!”