MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 1964: Ai là sâu kiến (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 1964: Ai là sâu kiến (3)

1,360 từ · ~7 phút đọc

“Xèo… Xèo…”


Rưới dầu nóng lên, mùi thơm xông vào mũi, Karen cầm lấy đũa, bắt đầu trộn.


Lúc này, bóng người của Bộ trưởng Bernie xuất hiện ở cửa “Phòng bếp”, thuận


lợi phát ra một tiếng cảm thán:


“Thơm quá nhỉ.”


Karen nghiêng đầu, nhìn về phía Bernie, mới trôi qua hai giờ mà thôi, Bernie


trước đây trầm ổn, trở nên có chút giống Richard.


“Đáng tiếc, chỉ làm hai bát.”


“Vậy lần sau có cơ hội, nhất định phải mời ta nếm thử.”


Karen lắc đầu nói: “Làm mì sợi quá phiền phức, ta rất ít làm.”


“Karen, ta muốn cùng ngươi tâm sự một chút.”


“Thưa ngài, sợi mì sẽ bị vón cục.”


“Rất nhanh thôi.” Bernie nói, “Chuyện lần này, ta cũng là bất đắc dĩ, là cấp trên


có người muốn tính toán ngươi, ta chỉ là căn cứ theo người bề trên phân phó mà


làm việc, nếu không, ta không có khả năng đưa ngươi lên bếp lửa mà nướng, ta


không nỡ, không nỡ bỏ một thuộc hạ ưu tú như ngươi.”


“Ta có thể hiểu được nỗi khó xử của ngài.”


“Nhưng sự tình lớn ra, người ở phía trên thay đổi chủ ý, muốn để sự việc trước


hết bình ổn lại. Ta cảm thấy, sau lần này, người ở phía trên hẳn là cũng sẽ từ bỏ


ý đồ tính toán ngươi.”


“Đó thật là một tin tức làm cho người ta cảm thấy vui mừng.”


“Ừm, ta có thể cam đoan với ngươi, cho dù tỉ lệ một phần trăm nghìn về sau còn


có lần nữa, ta cũng sẽ không lại nghe theo ý của hắn, ta sẽ thông báo cho ngươi


và bảo vệ ngươi.”


“Thân là thuộc hạ của ngài, ta cảm tạ sự bảo vệ của cấp trên như ngài.”


Bernie nhún vai: “Ta biết trong lòng ngươi còn tức giận.”


“Không không không, Bộ trưởng, ngài hiểu lầm, thật ra ta không có tức giận gì


ngài, đây không phải lời khách sáo, thật đấy. Rốt cuộc, ta cảm thấy càng tức


giận, phải là Neo, ta vừa mới lên làm chủ nhiệm không lâu, trước đó cùng với


ngài ở giữa còn cách một tầng, Neo và ngài tiếp xúc tương đối nhiều.


Mà ta, thật không cần phải tức giận với ngài.”


“A, đúng, còn có Neo, lần này hắn phạm sai lầm, rất nghiêm trọng. Bởi vì việc


mà hắn làm rất có thể sẽ đốt sạch sẽ toàn bộ trên dưới tổng bộ chúng ta.”


“Ngài nên biết, tên hiệu lúc trước của hắn gọi là chó săn.” Karen đưa tay chọc


chọc vào vị trí huyệt thái dương, “Ở chỗ này của hắn có chút vấn đề.”


“Nhưng sự việc rốt cuộc cũng đã phát sinh, không phải sao?” Bernie rất bất đắc


dĩ nói, “Trong danh sách, chỉ có tên của Chủ giáo Yedel, năm Chủ giáo còn lại,


có thể nói đều bắt lộn, tính nghiêm trọng của chuyện này, không cách nào đánh


giá, cho nên, tội lỗi của hắn rất nặng.”


Karen nhẹ gật đầu, nói: “Đúng vậy, hắn thật sự là làm quá ẩu, nên hung hăng


trừng phạt hắn.”


Bernie liếm môi một cái, nói; “Hắn là vì bảo vệ ngươi, Karen.”


“Một tên đần độn, ai cần hắn bảo vệ.” Karen lắc đầu, “Hiện tại làm cho hắn cảm


thấy ta thiếu hắn ân tình lớn dường nào, còn dám để cho ta đi nấu mì cho hắn


ăn.”


“Có chuyện, chỉ cần ngươi nguyện ý đi làm và phối hợp, Neo sẽ có thể bình an


ra ngoài.”


Karen cầm lấy hai củ tỏi, bưng bát lên, chuẩn bị rời khỏi phòng bếp.


Bernie tiếp tục nói: “Không chỉ Neo có thể không có việc gì, ngươi cũng có thể


được thăng chức, ngươi nhìn xem, ngươi vừa mới lên vị trí chủ nhiệm không


bao lâu đi, sau đó…”


“Một ngày, nói cho đúng thì, là một buổi chiều, giữa trưa là cuộc họp biểu


dương của ta, một cuộc họp biểu dương mang ý nghĩa khác.”


“Ta rất xin lỗi.”


“Không, ngài không cần nói xin lỗi, ta có thể hiểu được, ngài đã nói, ngài cũng


là bất đắc dĩ.”


“Đúng vậy, ai, nhưng lần này, chỉ cần ngươi nguyện ý phối hợp, sau đó có thể


trực tiếp thăng chức Phó bộ trưởng, có thể ngang vai ngang vế với Chủ giáo đại


khu, lần họp tiếp theo, ngươi sẽ có thể ngồi vào hàng thứ hai.”


“Thế nhưng là hôm nay ta đứng trên đài trao giải, cũng không cảm thấy dễ chịu


bao nhiêu.”


Karen lách qua Bernie, đi ra ngoài.


Ánh mắt Bernie ngưng lại, thay đổi giọng điệu, nói: “Đây cũng là ý của người


phía sau ta, đây là điều kiện trao đổi, nếu như ngươi từ chối, vậy ngươi chắc hẳn


là rất rõ ràng, cao tầng thật sự của Thần Giáo nếu muốn chơi chết ngươi, là một


chuyện đơn giản đến dường nào.”


Karen dừng bước.


Vẻ mặt lúc này của Bernie trở nên nhu hòa, ngữ khí cũng chậm dần:


“Cho nên, đáp ứng đi, Karen, lần này ngươi nhận được cơ hội rất tốt, những


người khác, cả một đời cũng không thể có được cơ hội như vậy.”


“Tùy á.”


“Ừm? Ngươi nói cái gì?”


“Ta nói tùy ý.”


“Tùy tiện?”


“Đúng vậy, nếu như nhân vật cao tầng phía sau ngài, muốn chơi chết ta, ta chỉ


có thể nói, tùy ý.”


“Karen, ngươi biết ngươi đang nói cái gì sao?”


“Ta chỉ biết là ta cũng không nhào mì thêm lần nữa, thật sự mì sắp vón cục rồi,


cái tên chó săn đầu óc có vấn đề kia sẽ ỷ vào việc bây giờ hắn đang ở trong


phòng giam mà mặt mày dày dạn yêu cầu ta đi làm lại bát khác cho hắn.”


“Karen, ta không hy vọng ngươi làm việc theo cảm xúc, như vậy sẽ có vẻ rất


ngây thơ và vô tri.


Ta biết, ngươi có lẽ gặp qua một vài vị nhân vật lớn, nhưng bọn họ không quan


tâm ngươi, cho nên nhìn có vẻ rất hòa thuận, nhưng trên thực tế, bọn hắn muốn


bóp chết ngươi, bóp chết ta, có đôi khi cũng đều đơn giản giống như là bóp chết


một con kiến.


Bắt lấy lợi ích thực tế vào trong tay, đây mới là lựa chọn sáng suốt nhất, không


phải sao?”


“Thưa ngài Bộ trưởng, ngài chưa có xem sao, bên trong giáo nghĩa của Ánh


Sáng Trật Tự có một câu nói: Tín đồ Trật Tự chân chính, có can đảm đối mặt


trực diện với nhân sinh thảm đạm, có can đảm nhìn thẳng vào máu tươi đang


đổ.”


“Ngươi…”


Karen bưng hai bát mì trong tay, xoay người ở cửa ra vào, từ lúc Bernie bước


vào cửa, lần thứ nhất nhìn thẳng vào hắn.


Bernie thậm chí trông thấy, ánh mắt của người trẻ tuổi này vô cùng bình tĩnh,


khóe miệng càng giống như có một nụ cười khinh thường đang treo ở trên,


giống như là, đang tiến hành trào phúng mình.


“Ha ha, ha ha ha…”


Tốt, không cần “Giống như là”, hắn thật sự là đang giễu cợt.


Karen hít sâu một hơi, thu hồi nụ cười của mình, nếu như không phải hai tay


đều bưng bát mì, hắn thật sự muốn gạt đi một chút nước mắt tràn ra từ khóe mi


do cười.


“Rất xin lỗi, bộ trưởng đại nhân, ta rất muốn nhịn, nhưng ta thật sự không có


nhịn được.”


Dừng một chút,


Karen tiếp tục nói:


“Nếu như vị nhân vật lớn phía sau ngài muốn bóp chết ta, vậy thì… Mời hắn tới


đi.”


Còn có nửa câu, Karen không nói ra, mà là nghĩ ở trong lòng, đó chính là:


Nếu như hắn thực có can đảm trắng trợn ra tay với ta,


Vậy hắn sẽ lập tức nhận thức được,


Cho đến cùng thì ai…


Mới thật sự là sâu kiến!