MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2734: Sự khinh miệt của Thần (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 2734: Sự khinh miệt của Thần (1)

1,249 từ · ~7 phút đọc

Khi bầy dơi ở trên trời chỉ còn lại một phần nhỏ, quả nhiên Neo giống như suy


đoán của Karen, dừng việc hấp thu, cũng để cho Giáo Hoàng Điên không còn


tiếp tục áp chế tổ tiên Dị Ma Khát Máu.


Giáo Hoàng Điên không có làm ra hành động gì mâu thuẫn, hắn hiểu Neo có ý


định gì, chấp nhận mình bị lợi dụng, càng chấp nhận để cho cách cục này trở lại


cân bằng.


Đây xem như là đặc điểm tính cách của Giáo Hoàng Điên, cái nhân cách này


cũng hy vọng “Khống chế” Neo, nhưng thứ mà Giáo Hoàng Điên muốn chính là


thông qua phương thức truyền giáo để cảm hóa, mà không giống như tổ tiên Dị


Ma Khát Máu, muốn thao túng trực tiếp.


Kẻ sau tham lam tới cực điểm, gần như không thèm che lấp, càng không tiếc để


cho hậu nhân của mình vĩnh viễn chịu nguy hiểm từ “những lời thì thầm của tổ


tiên” mà bị lạc lối; kẻ trước thì dựa trên “Tinh thần quý tộc”, khinh thường việc


dùng thủ đoạn thấp hèn, tôn trọng quá trình, thậm chí có thể không cần quan


tâm kết quả.


Đây cũng xem như là thế gọng kiềng trên mặt sức mạnh, càng là thế gọng kiềng


trên mặt đạo đức, bởi vì bất kể như thế nào, đều không thể tưởng tượng được có


một ngày, Giáo Hoàng Điên sẽ tình nguyện liên hợp với tổ tiên Dị Ma Khát


Máu để đối phó với Neo.


Đợi đến khi tất cả kết thúc, Neo quỳ xuống, hai tay chống đất, thở gấp từng hơi,


một nguồn sức mạnh tràn ra từ cơ thể hắn, sau đó lại dần dần bị hấp thu trở về,


giống như là một người ăn quá no đang cố gắng kiềm chế cảm giác khó chịu


của cơ thể.


“Không đủ …còn chưa đủ …. còn chưa đủ a…”


Sức mạnh được tăng lên, nhưng chỉ đơn thuần là chồng lên nhau thì vẫn là


không có cách nào tạo ra sự nhảy vào về chất giống như Karen sau khi thần


khải.


Nếu như phải đối mặt trong cuộc chiến sinh tử thì nhiều lắm cũng chỉ tạo thêm


chút độ khó trong việc để Karen xả pháo chết mình.


Con mẹ nó, đây không phải biến tướng thành tạo ra thêm khoái cảm cho tên


Karen kia sao?


Không được, như thế này thì không được…


Đối với Neo mà nói, mỗi lần thực lực tăng lên, nếu không thể bao trùm ở trên


Karen để dạy dỗ Karen cách thực chiến thì đó là sự thất bại.


“Phi!”


Neo phun ra một ngụm máu xuống mặt đất, sau đó đứng người lên, lấy từ trong


ngực ra một bình thuốc kích thích dùng cho thú rồi uống “Ừng ực ừng ực” vào.


Lượng thuốc khiến người bình thường sẽ đột quỵ mà chết thì đối với Neo lại


giống như là tách cà phê pha quá nhiều nước, cũng chỉ có thể nếm ra một chút


mùi vị mà thôi.


Tác dụng phụ của lần tăng cường sức mạnh này đã hiện ra rồi, thứ “Đồ tốt” mà


mình vừa mới phát hiện lại lập tức xuất hiện dấu hiệu kháng thuốc.


Xem ra thuốc dành cho yêu thú bình thường không còn có thế cung cấp cho


mình sự vui vẻ.


Neo bỗng nhiên nghĩ đến con Cốt Long ở bên cạnh Karen, Karen là “Chủ nhân”


của Cốt Long, cách mỗi một khoảng thời gian sẽ viết một bản báo cáo quan sát


để liên hệ với sở nghiên cứu của Thần Giáo, tiện cho việc bổ sung vào phương


án chăn nuôi.


Cho nên, lần sau có nên ăn trộm cái bản báo cáo kia, viết thêm vào rằng “Dạo


gần đây Cốt Long mất ngủ mơ nhiều, mong được cung cấp thêm thuốc có tác


dụng an thần”?


Karen đứng yên một hồi, thấy sau khi kết thúc mà Neo vẫn còn đứng ở đó mà


không vội vã tìm đến mình để “Giao đấu”, trong lòng của anh cũng hiểu, không


có xuất hiện để chào hỏi, mà là lựa chọn quay người rời đi.


Vẫn phải nên nể nang thể diện của lão đội trưởng.


Karen lại quân doanh, trước tiên là đến chỗ quân y.


Khác với trong suy đoán của anh, bên cạnh giường bệnh của Eisen, không có


mấy người nhà như Kaixi, Lucie và Richard, chỉ có một mình Eisen nằm yên


tĩnh ở đó


Bác sĩ mèo đen trông thấy Karen tiến đến, lập tức kết thúc việc chẩn đoán điều


trị cho một giường bệnh khác, cưỡi y tá chó vàng đến.


“Tỉnh đi, meo.”


Eisen mở mắt ra, nhìn thấy Karen, nhớ tới việc ngồi dậy hành lễ, bị Karen chặn


lại.


Trước tiên Karen giơ tay lên, bố trí một cái kết giới đơn giản, sau đó nhìn về


phía Pall, hỏi: “Không thông báo cho đám người Richard à? “


Eisen vội tiếp lời nói nói: “Không, không cần vội vàng thông báo, ngày mai


quân đoàn mới di chuyển, buổi sáng ngày mai ta sẽ “Tỉnh lại”.


Karen: “Ừm?”


“Richard đã sớm nhận ra thân phận Memphis, lúc chạng vạng tối hôm qua đã ở


đây mà nói với Eisen rằng “Memphis tỉnh đi, ta sẽ dẫn ông đi dạo phố điểm


tâm”.”


Sau đó, ngài Eisen của chúng ta chịu sự kích thích nên tỉnh lại, nhưng cũng ngại


mà tỉnh lại trước mặt con trai mình nên còn cố ý vờ ngủ.


Bây giờ phải đợi đến sáng mai mới “tỉnh”, làm vậy mới sẽ không bị lộ tẩy rằng


nghe gọi “Memphis” cho nên mới tỉnh lại, cũng sẽ có thể tiếp tục duy trì một sự


yên lặng ăn ý với con trai mình.”


Karen đưa thay sờ sờ đầu Pall, nói: “Nghe có vẻ cô rất lương thiện nhỉ.”


Pall thờ ơ lắc lắc cái đuôi của mình.


Nếu như lúc trước Karen ở chỗ này, anh sẽ không đâm thủng việc Eisen giả


ngủ, mà là giả bộ không biết.


Nhưng Pall không thích như vậy, cô thích xem những “tiểu bối” này bứt rứt bất


an trước mặt mình, giống như những người lớn thích chọc trẻ con khóc rồi sau


đó mình ở bên cạnh cười khanh khách không ngớt.


“Con trẻ cũng trưởng thành rồi.” Eisen cảm khái, “Thật sự đã trưởng thành.”


Karen: “Richard vẫn luôn rất hiểu chuyện.”


“May mắn mà có cháu.”


“Cháu chẳng hề làm gì, bây giờ là cháu đang nhờ vào Richard.”


“Đừng nên xa lạ như thế.”


“Là do cậu xa lạ trước.”


“Ha ha, được rồi.”


Karen nhìn ra Eisen lúc này muốn yên tĩnh một mình một chút, để dịu lại sự


rung động vì con trai mình trưởng thành, nên đứng lên nói: “Cậu nghỉ ngơi


trước cho tốt đi, sáng mai lúc kiểm tra cơ thể chính thức nếu như thông qua thì


đi theo quân đoàn; nếu như cơ thể còn có vấn đề trên phương diện khác, thì ở lại


hậu phương đi, dù sao chúng ta cũng sắp quay về rồi.”


“Được rồi, ta đã biết, quân đoàn trưởng.”


“Ừm.”


Lúc Karen đi ra ngoài, Pall cưỡi Kevin đi theo, cô nhảy tới trên bờ vai Karen,


hỏi: “Kẻ ham vui đã thành công rồi à?”