MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2735: Sự khinh miệt của Thần (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 2735: Sự khinh miệt của Thần (2)

1,208 từ · ~7 phút đọc

“Thành công.”


“Vậy hắn không tìm cậu đánh một trận sao? A ha, hay là bởi vì thành công cũng


đánh không lại cậu?”


“Không rõ.”


“A, nhất định là như vậy, bằng không chắc chắn hắn sẽ nhịn không được, chó


ngu, ngươi nhìn xem, phương án mà ngươi cung cấp hình như không có hiệu


quả gì đấy, ngươi là Tà Thần đấy nhé.”


Kevin nâng đầu chó lên, nụ cười vô cùng chất phác và lễ phép.


Ta đúng thật là Tà Thần, nhưng điều gì đã cho ngươi ảo giác để ngươi nghĩ rằng


ta có thể bồi dưỡng và dạy dỗ ra được một người có thể chèn ép được Thần Trật


Tự lúc còn trẻ đây?


Rốt cuộc là do ngươi xem trọng ta quá hay vẫn là đang khinh thường Thần


Trật? Nhưng rất nhanh, nhìn Pall ngồi trên vai Karen nở nụ cười, Kevin cũng


hiểu ra được, người ta là đứng bên phía Karen, tự nhiên là hi vọng trông thấy


Karen hạ thấp tất cả người bên cạnh, Karen càng ưu tú thì Pall càng vui vẻ.


Kevin lập tức lắc lắc đầu, trong mũi phát ra hai tiếng phì phì, tiếp tục vội vàng


đi theo phía sau, không phải mình cũng đứng bên phía Thần Trật Tự sao?


Buổi sáng hôm sau.


Karen đang phê duyệt một vài văn kiện cuối cùng, tiếp theo thì lều chỉ huy sẽ


chuyển chỗ.


Phía quân y phái người đến đây thông báo, Richard đi ra ngoài phụ trách bàn


bạc, sau đó cậu ta đi đến, không nói chuyện.


Đóng văn kiện lại, Karen hỏi:


“Chuyện gì?”


“Cha ta tỉnh rồi.”


Karen hơi có chút sửng sốt một chút, dựa theo tình huống bình thường thì sau


khi biết cái tin tức tốt này thì hẳn là Richard sẽ rất hưng phấn, sau đó xin nghỉ


với mình để đi thăm cha, nhưng biểu hiện của cậu ta lại rất bình tĩnh.


Điều này có nghĩa rằng tối hôm qua trước lúc Richard rời khỏi thì đã nhận ra,


nhưng cậu ta lựa chọn giữ thể diện cho cha mình.


Karen nhẹ gật đầu: “Vậy là tốt rồi.”


Phê duyệt xong một phần văn kiện cuối cùng, Karen để bút xuống, dựa người


ngồi về sau nhìn Richard đang bận rộn thu dọn đồ đạc, trong lòng không khỏi


cảm thấy vô cùng cảm khái tựa như cậu mình ngày hôm qua.


Mọi người luôn luôn chờ mong sự chín chắn, nhưng lại sẽ cảm thấy thất vọng


mất mát vào lúc trở nên chín chắn.


“Richard, sau khi trở về có muốn được sắp xếp một công việc khác không?”


Richard ngừng việc đang làm, ngẩng đầu nhìn về phía Karen, cười nói:


“Ta cảm thấy công việc trước đó vẫn rất tốt.” Nói, Richard giơ bút lên, “Bắt


chước phong cách nói chuyện và thói quen hành văn của anh rất thú vị, thật đấy,


ha ha ha.”


“Nếu có ý nghĩ nào mới thì cứ nói với ta.”


“Ngài quân đoàn trưởng của chúng ta hôm nay sao thế?” Richard tò mò nhìn về


phía Karen, “Nhưng mà ngược lại thì ta thật sự rất nhớ cửa hàng điểm tâm, sau


khi rời khỏi tiền tuyến quay về thì ta muốn đến phố Hồng Diệp cả một tuần.”


“Chú ý an toàn.”


“Ừm? Ta trưởng thành rồi, ta tin tưởng cha và mẹ ta sẽ không lái xe đến bắt ta


như lúc trước.”


“Khi cậu rời khỏi một chiếc lồng thì có lẽ đã bước vào trong một chiếc lồng


khác.”


“À…”


“Nếu như Chủ giáo Deron đến phố Hồng Diệp ngủ một tuần thì phu nhân


Đường Lệ sẽ có phản ứng như thế nào?”


Lúc này con mắt Richard trừng lớn, bên trong hiện lên sự hoảng sợ.


Bà nội mình sợ là trước hết sẽ đặt đầu ông nội mình ở giữa phố, sau đó …tắm


máu cả phố Hồng Diệp.


Lúc này, Philomena bưng đồ ăn đi đến, cô và Dinah sẽ thay phiên phụ trách đưa


bữa ăn cho Karen.


“Dùng cơm đi, sau khi dùng xong thì có thể dọn nhà.” Karen vừa mở hộp cơm


ra vừa tiếp tục nói, “Richard, dựa theo những điều chúng ta đã nói trước đó, sau


khi trở về thì hệ thống tình báo của chúng ta nhất định phải thăng cấp lên, cậu


đã tiếp nhận các tổ chức dị ma do Alfred phát triển trước đó, nhưng những thứ


này còn chưa đủ, tranh thủ thu nạp thêm các giáo hội nhỏ vào làm chi nhánh, để


bọn chúng làm con mắt và lỗ tai của chúng ta, ví như Mills Thần Giáo, tín đồ


của họ rất có thiên phú trong việc thu thập tình báo.”


Richard lập tức trịnh trọng gật đầu đáp lại, giống như là lập quân lệnh trạng:


“Được rồi, ta đã biết, đợi sau khi trở về ta sẽ ra tay hợp nhất các tín đồ Mills


Thần Giáo trong đại khu.”


“Phải tranh thủ, bây giờ thời gian của chúng ta rất gấp gáp, dùng cả thời gian để


ăn và ngủ mà làm.”


“Vâng, cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!”


…


Sau đó, Karen cùng với tập đoàn quân thứ 9 đi đến chiến trường mới, tham gia


đợt tiến công quy mô lớn.


Chiến dịch kéo dài một tháng, trong một tháng này, bên phía Trật Tự chiếm


được ưu thế cực lớn, những tập đoàn quân có Kỵ Sĩ Đoàn liên tục đột phá, chia


cắt, vây quét, giống như là một đàn sói đói, hung hăng cắn xé những con cừu


non lỏng lẻo của Liên quân.


Chỉ có điều là cũng không có nhiều nhiệm vụ chiến đấu trực diện dành cho tập


đoàn quân thứ 9, đều là một vài trận chiến nhỏ, hầu như Karen đều sắp xếp cho


ba Đoàn chính quy phụ thuộc đi hoàn thành, quân đoàn Đòn Roi Kỷ Luật thì


phụ trách yểm hộ bên cánh và quét dọn chiến trường.


Bởi vì trước đó tích lũy chiến công quá loá mắt, cho nên không ai sẽ cho rằng


Karen là đang sợ nên tránh chiến, ngược lại việc vô tư chia công lao cho những


người phía dưới, nhận được lời tán thưởng không ít từ trong tập đoàn quân.


Dù gì ai ai cũng muốn quân công, ai ai cũng đều đỏ mắt, nếu chỉ có một mình


ngươi được hưởng thì chắc chắn sẽ dễ bị ganh ghét.


Từ lúc vừa mới bắt đầu thì Karen đã rõ ràng rằng đợt chiến dịch này là phúc lợi


mà Daan sắp xếp, sở dĩ không để tập đoàn quân của mình lui lại để chỉnh đốn là


muốn để cho mình kiếm thêm quân công, sau đó trực tiếp rời khỏi chiến trường.


Cho nên, Karen nhìn rất thoáng, nhưng anh cũng không rảnh rỗi, từ sau khi ra


tiền tuyến vẫn luôn bận đánh trận, lo làm nghề phụ mà suýt nữa quên mất nghề


chính của mình.


Lúc này khi thấy đã sắp về nhà, dù sao cũng phải kiếm một ít đặc sản mang về.