MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2775: Ăn cái gì đây (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 2775: Ăn cái gì đây (1)

1,232 từ · ~7 phút đọc

Nơi đầm lầy trong không gian linh hồn, Karen từ từ ngẩng đầu, lúc này toàn cơ


thể anh đều bị bao phủ bởi nước bùn, chỉ còn lại phần đầu còn sạch sẽ, cũng


không phải là do cơn nghiện đói tha thứ và ban ân, mà là cơn nghiện đói muốn


sử dụng sức mạnh của Karen.


Cũng bởi vậy nên những chuyện đang xảy ra bên ngoài thì Karen cũng đều có


thể trông thấy, bao gồm cả nụ cười của Ankara.


Trong tất cả những ghi chép của Trật Tự Thần Giáo đối với Ankara và Thần


Trật Tự gần như đều chỉ có một chủ đề, đó chính là “Tình cha con đậm sâu”, chỉ


có phần cuối là ngoại lệ, Ankara phạm sai lầm bị ném vào trong miệng của


hung thú, cơ thể chia năm xẻ bảy, từ đó nêu cao Ánh Sáng Trật Tự.


Ngỡ như tác dụng của tất cả sự làm nền trong phần trước của vở kịch đều vì để


nổi bật không khí bi thương của màn kịch cuối cùng.


Nhưng Karen rõ ràng rằng, rất nhiều những ghi chép về Ankara trong Ánh Sáng


Trật Tự đều là thật, một loại biểu tượng vô cùng chân thật.


Nhưng lúc khi đối mặt với Thần Trật Tự, trên mặt Ankara luôn luôn là một nụ


cười ngọt ngào, ngay cả âm thanh cũng trong trẻo dễ nghe.


Chỉ có điều khi nhìn vào cái vẻ mặt ngọt ngào ấy vào lúc này, để cho Karen vô


thức nghĩ đến một thiếu nữ khác – Dinah.


Dinah khi đối mặt với Đại tế tự và những người chú bác kia thì cũng có thái độ


tương tự.


Bọn họ đều đang cố gắng biểu diễn cho thế nhân và cũng tự biểu diễn cho bản


thân mình xem, biểu diễn ra hình ảnh ấm áp và hiền từ.


Mà người “Nịnh nọt” bọn họ, cũng cần bọn họ tiến hành phối hợp.


Địa vị siêu nhiên mặc kệ là cố ý hay vô ý thì tóm lại đều tạo ra cách cục với bản


thân làm trung tâm, tất cả mọi người bên cạnh mình, hoặc chủ động hoặc bị


động đều phải phối hợp với tiết tấu và sở thích của ngươi.


Karen cũng không biết khi anh đang cảm khái thì trước đó không lâu, trong


nhận thức của thiếu nữ Dinah kia cũng đưa anh vào hàng ngũ của loại người


này.


Bây giờ Karen đang suy tư một vấn đề, đó chính là Ankara sẽ biểu hiện ngoan


ngoãn mà để cơn nghiện đói nuốt chửng giống như bây giờ sao?


Mặc dù vị Ankara này chỉ là ý thức được Nguyệt Nữ Thần Giáo tế luyện ra từ


một mảnh trong ngàn vạn mảnh vụn của Ankara, nhưng dù sao cô ta cũng là


Ankara, Karen cũng biết rõ nội tâm của cô ta vẫn rất kiên cường.


Một người dám viết Trật Tự vào trong phiếu tên sách, thật sự sẽ ngồi yên đón


nhận vận mệnh bị tiêu hoá sao?…


Nụ cười trên mặt của Ankara cũng không có biến mất, một ngọn lửa cháy lên


trên người cô ta, đây là đang gia tăng tốc độ tan rã của bản thân, tựa như là chủ


động tự nấu mình.


Cơ thể của Saraina dần dần hòa tan, tạo thành một bãi ánh trăng trên mặt đất, đó


là tinh hoa của ánh trăng mà tín đồ Nguyệt Thần như cô ta hấp thu ngày đêm;


Linh hồn của Saraina cũng đang bắt đầu phân tách, từng quầng ánh trăng không


ngừng dập dờn, bên trong có thêm một chút ánh vàng, đây là bản nguyên của


truyền thừa Thần tử đang xen lẫn;


Cuối cùng, là phần của Ankara, cô ta dần dần biến hóa thành một lưỡi kiếm


màu đen, yên tĩnh mà lơ lửng.


Con nghiện đói đang yên lặng chờ đợi mọi thứ hoàn thành, một đầu bếp ưu tú


rốt cuộc cũng sẽ có đủ kiên nhẫn mà chờ đợi đến lúc món ăn chín muồi.


Dù sao thì tất cả đều đang hoàn thành trong trạng thái hài hoà.


Một người vốn đang sống sờ sờ, bị loại bỏ đi tạp chất, chỉ còn lại ba phần còn


đang lơ lửng, tinh tế hoàn mỹ phù hợp đến nỗi như đang cố ý dọn ra đĩa.


Sainz bị đóng trên vách tường vẫn còn duy trì được sự sống kiên cường của một


con gián, cơ thể của hắn đã bị đập nát nhưng hắn còn chưa chết, hai mắt mở thật


to, miệng cũng không ngừng mấp máy, chỉ là bởi vì không ngừng có nước phun


tung toé ra khiến hắn không thể nào phát ra tiếng nói gì cụ thể, nhưng vẫn có


thể cảm nhận được sự phẫn nộ và không cam lòng của hắn.


Hắn ta vô cùng trung thành trong quan hệ chủ tớ này, nhưng hiện thực vốn là


tàn khốc như vậy, một ngày vốn đang yên tĩnh bỗng nhiên có tai kiếp giáng


xuống.


Cực kỳ đáng tiếc là Sainz đã không thể nào làm gì để ngăn cản, âm thanh mà


hắn tạo ra chỉ như bản nhạc phối kèm với bữa tiệc này.


Karen hé miệng, chuẩn bị dùng bữa.


Chỉ là khi anh há miệng, ánh trăng, quầng trăng và lưỡi đao màu đen kia vậy mà


hoà cùng vào nhau một lần nữa một cách vô cùng quỷ dị.


Ở nơi đó bỗng xuất hiện một vầng sáng màu đen, một cánh tay, nhô ra từ trong


vầng sáng, xé toang hắc ám và cũng đồng thời đập vào ngực của Karen.


Trong chốc lát, từng sợi Xiềng Xích Trật Tự tràn ra từ trong cơ thể Karen, trong


nháy mắt kéo cả người Karen lên.


“Ha ha ha …. “


Tiếng cười vẫn trong trẻo dễ nghe như trước, nhưng lần này, lại có thêm một


chút sự trào phúng ở trong.


Ankara bước ra từ trong vầng sáng, nàng ngẩng đầu, nhìn về phía Karen bị treo


ở trên không trung.


“Ta đã từng là ngươi, ngươi cũng đã từng là ta, ta và ngươi của quá khứ vốn là


cùng một thể, là do cha phong ấn ngươi ở trong cơ thể của ta, cho nên, ngươi rốt


cuộc là thứ gì thì chả nhẽ ta sẽ không biết sao?”


Trên vách tường, cảm xúc của Sainz cũng không bởi vì tình thế bị đảo ngược


mà lộ ra sự vui mừng vì mà trái lại hắn càng rơi vào hố sâu tuyệt vọng nhất, bởi


vì hắn rõ ràng, giờ khắc này Ankara được triệu hồi ra vì tiểu thư của mình đã bị


hiến tế.


Có nghĩa rằng mọi thứ của tiểu thư mình trên thế gian này đều bị xóa đi, mà sự


hiến tế này đổi lại việc Ankara được thức tỉnh cũng sẽ không tồn tại quá lâu.


Mà lúc này Ankara đang đáp lời với cơn nghiện đói, cô ta không tiếc lật tung cả


bàn ăn cũng không muốn để cha của mình ăn được một miếng.


Hận, thứ này đã khắc ghi vào trong thực chất, cho dù là đã biến thành một mảnh


trong vô vàn khối vụn thì vẫn còn khắc ghi