MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2776: Ăn cái gì đây (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 2776: Ăn cái gì đây (2)

1,344 từ · ~7 phút đọc

Ankara giơ cánh tay lên, một thanh đao màu đen xuất hiện ở trong tay cô ta, cây


đao này trông có vẻ vô cùng cũ nát, không chỉ có nhiều lỗ hổng mà còn loang lổ


vết rỉ, điều này nói rõ rằng bản thể của nó cũng không được thu nạp ở trong


Không Gian Phong Ấn, mà là thất lạc ở thế gian này nào đó một chỗ ngóc


ngách.


Nếu không thì với thói quen của Không Gian Phong Ấn, có những món Thần


khí cho dù không có cách nào sửa chữa thì ít nhất cũng sẽ được bảo dưỡng cực


kỳ tốt, nhất là những Thần khí của nhà mình, chắc chắn sẽ được chăm sóc trọng


điểm.


Chỉ có điều vừa cầm thanh đao vào trong tay thì dưới chân Ankara đã xuất hiện


một trận pháp đang vận hành, cường đại hấp xả lực đem nó gắt gao bám vào


mặt đất.


Trận pháp này đã được bố trí từ trước, lúc Ankara nấu nướng cho “cha” mình.


“Ầm…ầm…”


Sau khi xiềng xích lắc lư một hồi, hai tay Karen hướng xuống dưới, bắt lấy hai


sợi xích ở bên cạnh mình, bắt đầu rút xích ra, xiềng xích cắm vào trong ngực đã


đổi màu, vị trí vốn nên xuất hiện vết thương đáng sợ cũng chưa xuất hiện.


Cơn nghiện đói là một con thú dữ, nó nóng nảy, nó ngang tàn, nó có lòng tham


dường như mãi mãi không thể thoả mãn, nhưng cho dù có nhiều thuộc tính xấu


như vậy thì vẫn không thể nào che phủ được trí tuệ của nó.


Nó đã sớm tính đến phản ứng của Ankara.


“Ha ha…” Ankara lại cười, cổ tay của cô lắc lư, lưỡi dao trong tay dập dờn tạo


ra một đợt gợn sóng.


Karen giơ tay lên, khối rubic xuất hiện, nhanh chóng xoay tròn, tiến hành bố trí


lại trận pháp trong khách sạn sớm đã bị mình xâm nhập và khống chế, tăng


cường sự ngăn cách giữa bên trong và bên ngoài.


“Thì ra ngươi không muốn để cho người khác biết về sự tồn tại của ngươi, vì


điều gì đây?”


“Ầm!”


Trận pháp dưới chân vỡ tan, Ankara khôi phục tự do.


“Trong mắt các tín đồ, ngươi chính là cha, là Thần Trật Tự, người ngoài…


không, xem như Thần linh thì cũng rất khó phân biệt được, sao vậy, ngươi là


đang sợ việc mình đang tổn hại bị Trật Tự Thần Giáo biết?”


Karen không có trả lời, mà là đáp người xuống, trong tay xuất hiện một thanh


lưỡi hái màu đen.


Từ lúc vừa mới bắt đầu đến bây giờ, nó đều không muốn nói chuyện, không


muốn giải thích.


“Trật Tự Thần Giáo, đã phát triển đến nước này rồi sao, ngay cả ngươi cũng


phải tránh né?”


Karen xông về Ankara, Ankara phản kích, lưỡi hái và lưỡi dao va chạm vào


nhau.


Một bên là cơn nghiện đói Trật Tự, một bên là con gái của Thần Trật Tự, trên


mức độ nhất định thì cả hai đại biểu cho sức mạnh bản nguyên nhất của Trật Tự.


Chỉ có điều là bây giờ cuộc so đấu giữa hai bên không còn mênh mông to lớn


như trước, bởi vì sức mạnh cơ sở của cả hai đều được xây dựng trên người vật


chủ bản thân.


Cơn nghiện đói sử dụng sức mạnh của Karen, mà Ankara lực lượng thì lại đến


từ tại đối Saraina hiến tế.


Điều khiến người ta cảm thấy ngoài ý muốn đó chính là khi xác định cơn nghiện


đói không muốn thân phận của mình bại lộ ra ngoài, Ankara cũng cực kỳ ăn ý


mà áp chế sức mạnh không để tràn ra.


“Nếu ngươi đã ở đây vậy thì cha đang ở đâu?”


Trả lời cô ta là một lưỡi hái chém đến.


“Có phải cha đã ngã xuống?”


Vẫn không có câu trả lời.


“Nói cho ta chân tướng của kỷ nguyên Chư Thần không hiện thế này!”


“Ầm!”


Trong thời gian ngắn, hai bên giao đấu nhau không biết bao nhiêu lượt, loại


phương thức chiến đấu này trông có vẻ vô cùng giản dị.


Nhưng chỉ có người ngoài mới có thể cảm giác được sự nặng nề vào lúc này,


bởi vì cả hai bên đều không chế sức mạnh tràn ra ngoài, cho nên sức mạnh Trật


Tự phát tán ra đều chỉ quanh quẩn trong nơi này.


Ngay từ đầu thì tất cả mọi thứ ở trong phòng họp đều bị biến thành bột phấn,


bao gồm cả Sainz đang bị đóng dính trên vách, đầu tiên là cơ thể của hắn nổ


tung, hóa thành từng con côn trùng nhỏ muốn dựa vào một con trong số đó mà


tiếp tục sống lay lắt.


Nhưng mà điều cực kỳ đáng tiếc là loại phương thức để những con côn trùng


nhỏ phân tán ra chạy trốn trong khu vực này trông cũng không thể nào may mắn


thoát khỏi, từng con một lần lượt vỡ nát.


Sainz với thể chất mạnh mẽ khó tin này là bộc trùng do Nguyệt Nữ Thần Giáo tỉ


mỉ chăn nuôi, cứ như vậy mà đã hoàn toàn chết đi dưới dư âm trong màn giao


đấu không chút đặc sắc nào của hai vị này.


Xu thế này vẫn còn chưa dừng lại, toà nhà bắt đầu đổ sụp, những căn phòng bắt


đầu bị san bằng, đám thần quan của Nguyệt Nữ Thần Giáo còn sót lại trong


khách sạn cũng không trốn được, chỉ có thể bị sức mạnh Trật Tự đậm đặc mà


giết chết từng kẻ một.


Không gian giao chiến giữa cả hai cũng càng lúc càng lớn, bên trong khách sạn


gần như đã bị phá huỷ hoàn toàn, lúc này chỉ còn lại một phần nóc bên trên và


những vách tường mỏng dính.


“Ta đánh không lại ngươi, do sự chênh lệch giữa vật chủ.”


Cơ thể của Ankara đã trở nên trong suốt hơn so với lúc vừa bước ra từ trong


vầng sáng, mà bên phía cơn nghiện đói vẫn còn rất bình tĩnh như lúc đầu.


Nguồn năng lượng linh tính tích luỹ vô cùng kinh khủng của Karen quyết định


thắng bại của cuộc chiến này.


Ankara đặt lưỡi đao nằm ngang trước người: “Trả lời câu hỏi của ta, ta có thể từ


bỏ việc phản kháng, mục đích của ngươi là ta, cũng không muốn để ta tiêu hao


hết, như vậy thì ngươi cũng không ăn đã ghiền.”


Cơn nghiện đói dừng việc tấn công.


“Trong năm tháng dài vô tận, ta vẫn luôn đang chờ đợi bản thể của ta kêu gọi,


đến lúc đó, ta sẽ trở về bù đắp cơ thể của Ankara.


Đúng vậy, Ankara bị trừng phạt mà chết, cơ thể vỡ tan, linh hồn phân tán,


nhưng Trật Tự Thần Giáo vẫn còn, không có lý do gì để bản thể của ta sẽ không


trở về, cho dù quay về một cách không đầy đủ, cho dù là dùng một phương thức


khác thì hẳn cũng đã sớm quay về!


Thế nhưng ta vẫn không cảm nhận được bất cứ sự kêu gọi nào.


Vì cái gì mà trong kỷ nguyên này Chư Thần lại không hiện thế?”


Cơn nghiện đói giơ một ngón tay lên, ý là chỉ có thể trả lời một câu hỏi. “Vậy ta


không hỏi chuyện này, ta muốn đổi một sang câu hỏi khác.”


Ankara đưa ra quyết định.


Cơn nghiện đói không nhúc nhích.


“Vì cái gì ngươi có thể tách biệt? Không, không hỏi chuyện này.”


Ankara mím môi, cuối cùng cười hỏi: “Người cha kính yêu của ta đã chết hay


chưa?”


Cơn nghiện đói ngẩng đầu, nhìn về hướng bầu trời một chút, đầu tiên là lắc đầu,


sau đó…. từ từ gật đầu.


“Vẫn chưa, nhưng cũng sắp rồi?”